Chương 10: NHỮNG BỨC TƯỜNG CỦA SỰ THA HÓA

Ba ngày trôi qua kể từ khi tiếng gào thét vang lên lần đầu tiên. Bên trong biệt thự nhà Lâm, không khí tĩnh lặng như tờ. Họ sống theo đúng kế hoạch: tiết kiệm nước, ăn đồ nguội, và quan trọng nhất là im lặng. Dù có không gian dự trữ, họ vẫn phải giả vờ như không có gì, sống như những người bình thường đang run rẩy sợ hãi. Nhưng bên ngoài bức tường thép kia, thế giới đã thay đổi hoàn toàn. Ngày đầu tiên, người ta còn hoảng loạn, chạy đôn chạy đáo tìm kiếm người thân hoặc cố gắng rời khỏi thành phố. Ngày thứ hai, khi nhận ra các con đường đã bị chặn bởi những vụ tai nạn liên hoàn và xác sống, sự tuyệt vọng bắt đầu len lỏi. Đến ngày thứ ba, khi nước máy bị cắt, điện lưới tê liệt, sự tha hóa bắt đầu hiện hình rõ rệt nhất. Lâm Hạ đứng sát vào khe cửa sổ, đôi mắt cô dán chặt vào căn biệt thự của ông Vinh – người hàng xóm sát vách. Ba ngày trước, ông Vinh vẫn là một người đàn ông trung niên béo tốt, hay soi mói. Bây giờ, căn nhà của ông ta là một mớ hỗn độn. Cửa kính bị vỡ nát, những tấm rèm rách tơi tả bay phất phơ trong gió. "Ông ấy không còn một mình nữa," Lâm Hạ nói khẽ. Trong sân nhà ông Vinh, có hai người đàn ông lạ mặt. Họ không phải xác sống. Họ là những người sống sót, nhưng đôi mắt họ đã vằn đỏ, không còn sự thiện lương. Họ đang lục lọi đồ đạc trong nhà ông Vinh. Tiếng cãi vã, tiếng đập phá vọng sang cả nhà Lâm. "Tôi đã nói là hết nước rồi! Đồ khốn!" tiếng gào của ông Vinh vang lên, giọng khản đặc và run rẩy. "Đừng nói dối! Nhà ông còn hầm chứa, tôi biết!" một gã lạ mặt đáp trả, theo sau là tiếng đánh đấm và tiếng rên la của ông Vinh. Bà Ngọc Lan đứng cạnh con gái, mặt bà tái mét khi nghe những tiếng động đó. "Chúng ta không cứu ông ấy sao?" Lâm Hạ không quay đầu lại. "Mẹ, nhìn kìa." Bà Ngọc Lan nhìn ra. Bà thấy một người phụ nữ – vợ của ông Vinh – đang bò lồm cồm trong sân. Bà ta không chạy trốn, cũng không bảo vệ chồng. Bà ta đang nhìn vào cái túi bánh mì mà gã đàn ông kia vừa lấy ra từ đống đổ nát, ánh mắt thèm khát đến đáng sợ. Chỉ vì một mẩu bánh mì, bà ta sẵn sàng để gã kia hành hạ chồng mình. Sự tha hóa không đến từ việc biến thành xác sống. Nó đến từ sự đói khát và nỗi sợ hãi kéo dài. Con người không còn quan tâm đến đạo đức, không còn tình nghĩa vợ chồng, không còn láng giềng. Họ chỉ còn là những con thú hoang đang cố giành giật sự sống. "Mẹ thấy chưa?" Lâm Hạ nói, giọng cô lạnh lùng nhưng đầy sự đau lòng. "Đây mới là tận thế. Những thứ đáng sợ nhất không phải là lũ xác sống ngoài đường, mà là những người hàng xóm đã từng cười chào chúng ta mỗi sáng. Khi cơn đói ập đến, họ sẽ nhìn ngôi nhà này với ánh mắt của những kẻ đi săn." Đúng như lời Lâm Hạ, sự im lặng tuyệt đối của căn biệt thự nhà Lâm bắt đầu trở thành tâm điểm chú ý. Trong khu phố này, hầu hết các nhà đều đang ồn ào vì hoảng loạn, cãi vã hoặc gào khóc. Chỉ có nhà Lâm là im lìm, không một tiếng động, không một ánh đèn hắt ra ngoài. Sự "bình thường" ấy là quá bất thường. Vào lúc hoàng hôn của ngày thứ ba, một nhóm người – khoảng 5, 6 gã đàn ông – từ con phố chính đi vào. Họ không đi nhanh, họ đi rà soát từng căn nhà. Họ cầm theo gậy gộc, dao và cả những thanh sắt nhọn. "Nhìn kìa," Lâm Dương khẽ chỉ tay vào màn hình camera an ninh đang được kết nối với hệ thống quan sát góc hẹp. "Họ đang đi về phía nhà mình." Cha – ông Kiến Quốc – lập tức đứng dậy, tay cầm con dao quân dụng. Ông không run, nhưng ánh mắt ông sắc lẹm như chim ưng. "Họ bắt đầu nghi ngờ rồi. Chúng ta quá yên tĩnh." "Đừng ra ngoài," Lâm Hạ ra lệnh. "Họ chưa chắc chắn. Họ chỉ đang 'thử' xem nhà nào dễ tấn công nhất. Nếu chúng ta xuất hiện, chúng ta lộ tẩy." Nhóm người đó dừng lại trước cổng thép dày mà cha đã gia cố. Một gã trong nhóm đập mạnh thanh sắt vào cánh cửa, âm thanh chát chúa vang lên khắp khu phố. "Có ai trong đó không? Chúng tôi là người sống sót, cho chúng tôi chút nước!" gã gào lên. Không ai trả lời. Gã đập thêm vài cái nữa, mạnh hơn, hung bạo hơn. "Biết là có người ở trong! Đừng có giả chết! Tụi tao đói lắm rồi!" Bên trong phòng khách, cả gia đình nín thở. Bà Ngọc Lan cảm nhận được nhịp tim mình đập nhanh đến mức đau ngực. "Họ đi chưa?" bà thì thầm. "Chưa," Lâm Hạ nhìn vào camera. Một gã khác trong nhóm đang rút ra một chiếc rìu nhỏ, bắt đầu chém vào lớp thép của cánh cổng. Cha siết chặt con dao, hơi thở ông đều đặn. "Nếu chúng phá được cổng, cha sẽ ra ngoài. Hạ, con bảo vệ mẹ và em." "Không," Lâm Hạ giữ tay cha lại. "Chúng chưa phá được đâu. Cánh cửa này dày 5 phân thép, chúng chỉ đang làm đau chính mình thôi. Cứ để chúng đập." Đúng như dự đoán, sau gần 15 phút đập phá vô ích, nhóm người đó bắt đầu chửi thề. Sự kiệt sức và thất vọng khiến chúng nản lòng. "Thôi, bỏ đi. Nhà này toàn thép, đập đến bao giờ? Sang nhà bên kia kìa, cửa gỗ thôi, dễ hơn!" Tiếng bước chân của chúng xa dần, hướng về phía căn biệt thự của một gia đình khác. Khi âm thanh hoàn toàn tắt hẳn, cả nhà mới dám thở phào. Nhưng không ai cười. Họ biết, đây mới chỉ là bắt đầu của một cuộc chiến dài hơi. "Chúng ta không thể cứ im lặng mãi," ông Kiến Quốc nói, mồ hôi ướt đẫm trán. "Sự im lặng này đang thu hút sự chú ý theo một cách khác. Chúng ta cần phải tạo ra 'vẻ ngoài' của những người cũng đang tuyệt vọng như họ." Lâm Hạ gật đầu. Cô đã có một kế hoạch. "Ngày mai, chúng ta sẽ làm giả hiện trường," cô nói. "Chúng ta sẽ để lại vài túi rác rỗng trước cửa, vứt vài mẩu vỏ hộp bên ngoài cổng... Chúng ta cần cho chúng thấy rằng nhà này cũng đã bị lục lọi, cũng đã kiệt quệ. Chúng ta phải trở thành những người 'nghèo đói' nhất trong khu phố này." Sự tàn nhẫn của tận thế không chỉ là giết chóc, mà là nghệ thuật của sự lừa dối. Thời gian hiển thị: Ngày thứ 4.
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ