Sau vụ việc tại Cảng Tiên Sa, Lâm Dạ, Nguyễn Thành và An Nhiên đã trở thành những "cái bóng" thực thụ. Họ không thể lộ diện, không thể sử dụng căn cứ cũ. Họ ẩn mình trong một căn hộ áp mái tại trung tâm Đà Nẵng, nơi mọi bức tường đều được dán đầy sơ đồ về "Dự án Ánh Sáng".
Nhưng Lâm Dạ bắt đầu nhận ra một điều kỳ lạ. Mọi bước đi của anh, dù bí mật đến đâu, đều bị chặn đứng. Anh đột nhập vào một máy chủ – nó đã bị khóa. Anh gửi đi một thông điệp – nó đã bị chặn và trả về với lời thách thức.
"Hắn không chỉ đuổi theo chúng ta," Lâm Dạ nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, nơi một dòng mã lạ đang chạy. "Hắn đang dự đoán những gì chúng ta sắp làm."
Kẻ thù trong gương
Một buổi chiều, khi An Nhiên đang cố gắng giải mã tệp tin từ dự án "Ánh Sáng", màn hình máy tính của cô đột ngột tối sầm lại. Một khung chat hiện lên, chỉ một dòng chữ: “Cậu luôn thích dùng logic của kẻ thắng để giải quyết vấn đề, Lâm Dạ. Nhưng cậu quên mất, logic cũng có thể bị lập trình.”
Lâm Dạ gõ lại: “Ngươi là ai?”
Câu trả lời khiến không khí trong phòng như đông cứng: “Tôi là phiên bản hoàn hảo hơn của cậu. Kẻ sẽ thay cậu kết thúc ván cờ này.”
Cùng lúc đó, các vụ án bí ẩn bắt đầu xảy ra trên khắp thành phố. Những vụ án này được dàn dựng một cách cực kỳ tinh vi, với chữ ký của hung thủ để lại luôn là một biểu tượng hình thoi – giống hệt chiếc khuy măng-sét ở vụ án đầu tiên. Nhưng đáng sợ hơn, hung thủ luôn để lại bằng chứng giả nhằm hướng mọi sự nghi ngờ vào... Lâm Dạ.
Hắn không chỉ muốn giết Lâm Dạ, hắn muốn phá hủy sự tồn tại của anh.
Cuộc đối đầu không tưởng
Một đêm mưa, tại một nhà kho cũ ở khu công nghiệp Hòa Khánh, Lâm Dạ nhận được lời mời trực tiếp. Anh một mình đi đến đó, để Nguyễn Thành và An Nhiên ở lại đảm bảo an toàn.
Trong căn phòng tối, một ánh đèn spotlight bật lên. Một người đàn ông đứng quay lưng về phía anh. Dáng người, kiểu tóc, thậm chí cách đứng hơi nghiêng người sang trái – tất cả đều giống hệt Lâm Dạ.
"Tôi đã nghiên cứu anh qua hàng trăm giờ video, qua mọi cách anh tư duy, mọi thói quen anh có," kẻ đó quay lại. Khuôn mặt hắn mang những đường nét rất giống Lâm Dạ, nhưng lạnh lùng và vô cảm hơn hẳn. "Tôi là dự án thử nghiệm thành công nhất của 'Ánh Sáng': Một bộ não được đào tạo để vượt qua tư duy thám tử của anh."
Hắn rút súng. Lâm Dạ cũng rút súng. Hai người đứng ở hai phía của căn phòng, tư thế y hệt nhau.
"Anh nghĩ mình là người hùng phá án?" Hắn cười khẩy. "Anh chỉ là kẻ dọn rác cho sự hỗn loạn của xã hội. Còn tôi, tôi là kẻ kiến tạo ra sự hỗn loạn đó để kiểm soát thế giới này."
Tiếng súng nổ vang cùng lúc. Không phải một phát, mà là cả băng đạn.
Lâm Dạ lao mình sau một thùng phuy thép, vai trái nhói đau vì một viên đạn sượt qua. Anh nhận ra, nếu cứ tiếp tục đấu trí logic, anh sẽ thua. Vì hắn đã "đọc" được logic của anh.
"Nguyễn Thành!" Lâm Dạ hét vào bộ đàm. "Tắt toàn bộ hệ thống điện trong khu vực này! Giờ!"
Cả khu công nghiệp chìm vào bóng tối tuyệt đối. Trong bóng tối, Lâm Dạ không dùng logic. Anh dùng bản năng. Anh ném chiếc điện thoại của mình về phía bên trái để tạo tiếng động giả, rồi lặng lẽ di chuyển về phía bên phải – phía sau lưng kẻ "bản sao".
Anh không cần nhìn. Anh chỉ cần lắng nghe tiếng nhịp tim của chính mình, và áp dụng nó lên kẻ đang bắt chước mình.
Khi bàn tay Lâm Dạ siết chặt lấy cổ kẻ đó từ phía sau, anh thì thầm: "Anh có thể sao chép bộ não của tôi. Nhưng anh không bao giờ sao chép được nỗi đau và sự mất mát đã tạo nên con người tôi."
Hắn vùng vẫy, nhưng Lâm Dạ không buông tay. Tuy nhiên, trước khi kịp nhìn rõ khuôn mặt hắn, kẻ đó đã cắn vào một viên nang giấu trong răng. Hắn gục xuống, miệng sủi bọt trắng.
Lâm Dạ nhìn thi thể kẻ "bản sao", lòng trĩu nặng. Hắn đã chết, nhưng trên túi áo của hắn có một thiết bị định vị. Tọa độ của nó không nằm ở Đà Nẵng, mà đang di chuyển rất nhanh về hướng sân bay quốc tế.
"Dự án Ánh Sáng" vẫn đang tiếp diễn, và kẻ mà anh vừa giết, chỉ là một trong hàng chục "bản sao" đang nằm vùng khắp nơi.