Bóng tối của căn nhà kho như bao trùm lấy tâm trí Lâm Dạ. Anh đứng đó, nhìn thi thể của kẻ "bản sao" dần lạnh đi. Vết thương ở vai anh đau nhói, nhưng nó không thấm tháp gì so với sự hoài nghi đang nhen nhóm trong lòng.
Nguyễn Thành và An Nhiên ập vào khi ánh đèn khẩn cấp được bật lên. An Nhiên nhìn thi thể dưới đất, đôi tay cô run rẩy che miệng. Nguyễn Thành bước đến gần, nhìn gương mặt kẻ chết, rồi nhìn sang Lâm Dạ.
"Nó... nó giống cậu như đúc," Thành thì thầm, giọng khàn đi. "Lâm Dạ, điều này không bình thường. Nếu 'Ánh Sáng' có thể tạo ra những bản sao hoàn hảo đến mức này, thì làm sao chúng ta biết..."
Anh bỏ lửng câu nói.
Sự nghi kỵ gieo rắc
Những ngày sau đó, không khí trong căn hộ áp mái trở nên ngột ngạt. An Nhiên thường xuyên lén kiểm tra các tệp tin mà cô đang giải mã. Nguyễn Thành thì luôn đứng ở cửa mỗi khi Lâm Dạ ra ngoài, ánh mắt anh giờ đây mang theo sự thăm dò thay vì tin tưởng tuyệt đối.
Sáng ngày thứ tư, một sự kiện xảy ra như đổ thêm dầu vào lửa. Trong khi Lâm Dạ đang ngủ, một tin nhắn được gửi đến điện thoại của Nguyễn Thành. Người gửi là số máy của chính Lâm Dạ.
“Tối nay, tại kho hàng số 9, hãy thủ tiêu Thành. Hắn đã bị tổ chức thao túng tâm lý. Giữ lại An Nhiên cho dự án tiếp theo.”
Nguyễn Thành bàng hoàng. Anh nhìn thấy Lâm Dạ đang say ngủ trong phòng bên cạnh. Anh không biết rằng, chiếc điện thoại của Lâm Dạ đã bị cài mã độc từ trước khi họ đến nhà kho, và những tin nhắn này chỉ là một phần trong kế hoạch "chia để trị" của dự án "Ánh Sáng".
Đêm của sự phản bội
Tối đó, tại kho hàng số 9.
Lâm Dạ đến điểm hẹn theo một manh mối về "Dự án Ánh Sáng" mà anh nhận được từ một nguồn tin ẩn danh. Nhưng khi bước vào kho, anh chỉ thấy Nguyễn Thành đang đứng đó, tay cầm khẩu súng chĩa thẳng vào mình.
"Thành? Anh làm gì vậy?" Lâm Dạ bình tĩnh hỏi, dù anh cảm nhận được hơi lạnh của họng súng.
"Đừng giả vờ nữa!" Thành gầm lên, nước mắt lưng tròng. "Tôi đã đọc được tin nhắn. Anh đã bị chúng mua chuộc, hay anh vốn dĩ là một bản sao khác được cài vào để theo dõi chúng tôi?"
"Thành, đó là bẫy!" Lâm Dạ tiến lên một bước. "Hệ thống của chúng đang dùng công nghệ Deepfake và giả mạo dữ liệu để chia rẽ chúng ta. Nhìn vào mắt tôi đi!"
"Tôi đã từng nhìn vào mắt anh để tin tưởng," Thành lạnh lùng nói, ngón tay anh dần siết vào cò súng. "Nhưng giờ tôi thấy một kẻ lạ mặt đang đứng đó. An Nhiên đã rời đi rồi. Cô ấy không chịu nổi việc phải nghi ngờ chính người đồng đội của mình nữa."
Một tiếng súng nổ vang.
Viên đạn sượt qua má Lâm Dạ, găm vào bức tường phía sau. Thành không bắn vào anh, anh bắn xuống sàn. "Đi đi. Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa. Nếu còn gặp lại, tôi sẽ không bắn trượt."
Lâm Dạ đứng chôn chân tại chỗ. Anh nhìn người cộng sự mình đã cùng vào sinh ra tử, giờ đây vì những mảnh ghép thông tin sai lệch mà trở thành kẻ thù.
Khi Lâm Dạ bước ra khỏi kho hàng, anh nhận được một tin nhắn khác từ một số lạ: “Giai đoạn 1 hoàn tất. Bản gốc đã mất đi đồng minh. Bây giờ, đến lượt giai đoạn 2: Khử sạch những kẻ không còn giá trị.”
Lâm Dạ ngước nhìn lên bầu trời Đà Nẵng. Anh hiểu rằng, "Dự án Ánh Sáng" không cần phải đánh bại anh bằng vũ khí. Chúng chỉ cần tách anh ra khỏi những người anh yêu quý nhất, để anh đơn độc trong ván cờ này.
Anh phải tìm An Nhiên. Nếu cô ấy cũng bị rơi vào cái bẫy tâm lý này, cô ấy sẽ là người tiếp theo bị chúng "xử lý" vì đã biết quá nhiều bí mật.