Lâm Dạ lao đi trong màn đêm Đà Nẵng, hơi lạnh từ biển xé toạc làn da. Anh biết rõ An Nhiên, cô không phải người dễ dàng từ bỏ, nhưng cũng là người có nội tâm nhạy cảm nhất. Nếu "Dự án Ánh Sáng" nhắm vào cô, chúng sẽ không chỉ dùng tin nhắn giả mạo—chúng sẽ dùng chính những ký ức của cô.
Anh lần theo dấu vết GPS từ chiếc máy tính bảng cá nhân của An Nhiên. Tín hiệu dẫn đến một căn biệt thự biệt lập nằm sát mép rừng thông trên đèo Hải Vân.
Sự im lặng đáng sợ
Khi Lâm Dạ đột nhập vào bên trong, căn biệt thự hoàn toàn im ắng. Anh rút khẩu súng giảm thanh, di chuyển không tiếng động qua từng dãy hành lang. Tại căn phòng cuối cùng, ánh đèn vàng hắt ra.
An Nhiên đang ngồi đó, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào màn hình. Trước mặt cô là hàng chục màn hình nhỏ, mỗi cái hiển thị một giai đoạn khác nhau trong cuộc đời cô: từ những ngày đầu đi học, đến khoảnh khắc cô gia nhập đội thám tử của Lâm Dạ.
"An Nhiên," Lâm Dạ hạ thấp giọng, bước tới gần.
Cô không quay đầu lại. "Anh biết không, Lâm Dạ? Họ nói với em rằng anh là người đã bán đứng vị trí của chúng ta cho 'Ánh Sáng' để đổi lấy sự an toàn. Họ đưa cho em những đoạn video... cảnh anh ký vào những bản hợp đồng với Phạm Hải."
"Đó là giả mạo, An Nhiên! Mọi thứ đều được dàn dựng bằng công nghệ Deepfake!" Lâm Dạ đưa tay định đặt lên vai cô.
An Nhiên đột ngột quay lại, tay cô cầm một chiếc điều khiển từ xa. Ánh mắt cô sắc lạnh, không còn vẻ dịu dàng của người cộng sự thân thiết. "Em biết. Em đã kiểm tra mã nguồn của chúng. Nhưng anh nhìn đi, Lâm Dạ..."
Cô chỉ tay vào màn hình. Ở đó, có một đoạn ghi âm mà Lâm Dạ chưa từng thấy: Chính giọng nói của anh, đang ra lệnh cho một sát thủ khử Nguyễn Thành. Giọng nói chân thực đến mức, ngay cả anh cũng phải sững sờ.
"Đây không phải là Deepfake," cô thì thầm, nước mắt rơi xuống. "Đây là ký ức được trích xuất từ chính não bộ của anh thông qua thiết bị đọc sóng não mà họ đã dùng lên người anh khi anh bất tỉnh ở kho hàng. Anh đã quên mất điều gì đó sao?"
Cú sốc tâm lý
Lâm Dạ đứng lặng người. Ký ức... một khoảng trống bất chợt hiện ra trong đầu anh. Những cơn đau đầu dữ dội mà anh từng bỏ qua sau vụ nổ ở Bà Nà. Phải chăng, trong lúc anh mê man, họ đã biến anh thành một "con chốt" mà chính anh cũng không hay biết?
"Em không biết nên tin vào đoạn ghi âm này hay tin vào trái tim mình nữa," An Nhiên nói, tay cô đặt lên bộ kích hoạt. "Họ nói nếu em không kết nối bộ não của anh vào máy chủ này để 'xóa bỏ' những ký ức đó, họ sẽ tung toàn bộ đoạn ghi âm này ra toàn thế giới. Anh sẽ không còn là người hùng, anh sẽ là kẻ sát nhân mà cả thành phố này muốn săn đuổi."
Lâm Dạ nhìn cô, ánh mắt anh dịu lại. Anh hiểu, "Dự án Ánh Sáng" đang chơi một trò chơi tâm lý tàn độc: Chúng buộc An Nhiên phải chọn giữa việc "hủy diệt" Lâm Dạ hoặc "cứu" anh bằng cách xóa sạch con người thật của anh.
"An Nhiên," Lâm Dạ bước tới, không ngần ngại đứng thẳng trước họng súng của cô. "Nếu em tin đó là anh, hãy bắn. Nhưng hãy nhớ, ngay cả khi anh là một con quái vật, anh vẫn là con quái vật đứng về phía em."
An Nhiên run rẩy. Ngón tay cô đặt trên cò súng. Căn phòng im phăng phắc, chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa sổ.
"Anh không phải là kẻ đó," cô đột ngột buông khẩu súng, lao vào lòng anh. "Vì kẻ đó không bao giờ biết cách gọi tên em bằng giọng điệu như anh đang làm lúc này."
Nhưng ngay khi họ ôm lấy nhau, một tiếng "tạch" vang lên. Cửa căn phòng bị khóa chặt từ bên ngoài. Một luồng khí gas màu xanh lục bắt đầu tràn vào từ các lỗ thông hơi.
"Chúng ta bị lừa rồi!" Lâm Dạ hét lên. "Đây là một cái bẫy để gom cả hai chúng ta!"