CHƯƠNG 9: MẢNH GHÉP SINH TỒN
Ánh laser màu đỏ rực vẫn gí chặt vào lồng ngực Lâm Diệp, phát ra thứ ánh sáng tử thần trong không gian chật hẹp của đường hầm tối tăm.
"Cơ hội cuối cùng, Lâm Diệp. Giao chiếc ổ cứng ra." – Tên sát thủ cất giọng lạnh tanh, ngón tay trên cò súng bắt đầu siết nhẹ.
Bất chấp sự sợ hãi đang cào xé từng tấc da thịt, Lâm Diệp không lùi bước. Cô đột ngột vùng chạy ngược về phía ngã rẽ bên cạnh, hất tung một mảng nước đọng dưới chân để tạo tiếng động đánh lạc hướng.
Đoàng!
Viên đạn xé gió găm sâu vào bức tường gạch phía sau, rải ra hàng loạt tia lửa điện bắn tung tóe. Bọn chúng lập tức đuổi theo với tốc độ chóng mặt. Lâm Diệp quẹo gắt vào một khoang bảo trì cũ chứa đầy các van khóa nước và đường ống cao áp chằng chịt.
Cô trượt chân ngã nhào xuống sàn bê tông lạnh ngắt, khuỷu tay va mạnh vào một ống thép đau điếng. Tiếng bước chân của đám sát thủ đã áp sát ngay bên ngoài cánh cửa sắt rỉ sét. Chúng đang bao vây tứ phía. Căn phòng này không có lối thoát – đây chính là một cái bẫy hoàn hảo được giăng sẵn để tước đoạt mạng sống của cô.
Trong khoảnh khắc cận kề cái chết ấy, khi nhịp tim đập loạn nhịp như muốn nhảy tung khỏi lồng ngực, tâm trí Lâm Diệp bỗng chói lọi lên một tần số quen thuộc. "Khán Đài Vũ Trụ" dường như cảm nhận được sự tuyệt vọng của cô, liền đẩy một dòng bình luận mới toanh xuất hiện rực rỡ trong ý thức:
[Nền văn minh số 3.402 đã để lại một bình luận.]
"Đừng bao giờ tin vào áp suất của bình chứa năng lượng cũ."
Câu nói ngắn ngủi vang lên như một tia chớp xuyên qua màng sương hoảng loạn. Lâm Diệp đảo mắt quan sát căn phòng tối. Ngay góc trái nơi cô đang ngã, có một hệ thống van áp lực tổng của toàn bộ khu vực ống xả thải cũ kỹ đang rỉ sét nặng nề, chịu sự chi phối bởi dòng điện áp cao từ trạm biến thế bên ngoài.
Bọn chúng đã phá tung cánh cửa sắt. Ánh đèn pin chiến thuật từ ba hướng quét vào, chiếu thẳng vào góc phòng nơi cô đang nép mình.
"Bắt được mày rồi." – Tên đi đầu cười nhạt, nòng súng hướng thẳng về phía đầu cô.
Nhưng đúng vào tích tắc ngón tay hắn bóp cò, Lâm Diệp dùng hết sức bình sinh lăn người sang một bên, vớ lấy thanh sắt nặng nề đập mạnh vào chiếc van áp lực tổng theo đúng gợi ý từ ký ức của nền văn minh số 3.402.
Ầm!
Chiếc van cũ kỹ không chịu được sự thay đổi đột ngột của dòng năng lượng bèn nổ tung. Hàng nghìn mét khối hơi nước áp suất cao cùng dòng nước thải cực mạnh từ các ống ngầm bất ngờ tuôn trào ra với sức công phá kinh hoàng như một cơn sóng thần thu nhỏ, đánh văng cả ba tên sát thủ bay ngược ra phía cửa, va đập mạnh vào tường rồi ngất lịm đi trong tiếng gầm rú điếc tai.
Hơi nước nóng bốc lên ngút ngàn che khuất tầm nhìn. Lâm Diệp ho sặc sụa, đứng dậy với đôi chân run rẩy, lách qua đám hỗn độn để thoát ra ngoài.
Cô vừa lao đi trong màn mưa tầm tã của thành phố, vừa ôm chặt chiếc máy tính bảng trong lồng ngực. Cô hiểu rằng, mỗi một bình luận từ những nền văn minh đã chết không chỉ là một lời cảnh báo, mà chính là vũ khí duy nhất giúp cô giành giật lại sự sống từ bàn tay của tử thần.