CHƯƠNG 10: VẾT CẮN TỪ NAM CỰC
Cơn mưa phùn lạnh giá của thành phố sớm bị thay thế bởi cái lạnh thấu xương khi Lâm Diệp buộc phải di chuyển bằng chiếc xe khách cũ kỹ, trá hình xuống vùng duyên hải phía nam nhằm cắt đuôi mạng lưới truy vết dày đặc của tổ chức ngầm. Trên chiếc máy tính bảng được ngắt kết nối hoàn toàn với internet công cộng, dữ liệu vệ tinh thô mà cô lén thu thập cho thấy bầu khí quyển toàn cầu đang biến động điên cuồng; những dòng hải lưu và trường điện từ lệch khỏi quỹ đạo chuẩn như thể trái tim của hành tinh đang loạn nhịp.
Đúng lúc ấy, tâm trí cô chấn động mạnh. Khán Đài Vũ Trụ dường như cảm nhận được sự bất ổn tột độ của thực tại, đẩy bùng lên một dòng ký tự lạnh lẽo như băng giá:
[Nền văn minh số 5.120 đã để lại một bình luận.]
"Đừng mở cánh cửa dưới Nam Cực."
Lâm Diệp sững người lại, hai mắt mở lớn nhìn trân trân vào khoảng không trước mặt. Ngay giây phút ấy, chiếc tivi nhỏ gắn ở góc bến xe bỗng đột ngột chuyển kênh, cắt đứt chương trình giải trí thường nhật bằng một bản tin khẩn cấp mang sắc đỏ rực từ đài truyền hình quốc tế:
"Tin nóng toàn cầu: Do hiện tượng sụt lún địa chất bất thường được quan sát thấy ở thềm băng Nam Cực, một tổ hợp kiến trúc cổ đại nằm sâu dưới lớp băng dày hàng nghìn mét đã vô tình lộ diện. Các nhà khoa học xác định đây là cấu trúc nhân tạo có niên đại tiền sử. Hội đồng Khoa học Cực Nam vừa tuyên bố sẽ tiến hành khoan cắt lớp vỏ băng ngay lập tức để mở cánh cửa khám phá..."
Lâm Diệp hoảng loạn nắm chặt lấy chiếc máy tính bảng, lồng ngực thắt lại nghẹt thở.
Cô lập tức hiểu ra thảm họa đầu tiên đang chuẩn bị khởi động. Đó không phải là một di tích khảo cổ thông thường, mà là một chiếc hộp Pandora được giấu kín từ thời hồng hoang. Nếu cánh cửa dưới Nam Cực bị mở ra, một thứ ký sinh trùng nguyên thủy, một loại virus ngoài hành tinh bị đóng băng vĩnh viễn hoặc một thảm họa khí hậu tận diệt sẽ tràn lên bề mặt hành tinh, biến nhân loại thành tro bụi chỉ trong chớp mắt.
Nhưng làm sao để ngăn cản một chiến dịch tầm cỡ quốc tế được hậu thuẫn bởi toàn bộ chính phủ các nước lớn?
Không một giây chần chừ, Lâm Diệp cắn chặt môi, mở một giao thức truyền tin ẩn danh mã hóa cực sâu mà Trần Hạo từng để lại. Cô trích xuất toàn bộ dữ liệu phân tích biến động tầng điện ly, kết hợp với lời cảnh báo rợn người từ Khán Đài Vũ Trụ, điên cuồng gõ những dòng mã cuối cùng rồi phát tán thẳng lên mạng lưới các diễn đàn khoa học độc lập và hệ thống cảnh báo sớm quốc tế.
Cô cược toàn bộ sinh mạng của mình vào một ván bài lật ngửa.
Và phép màu đã xuất hiện vào phút chót. Nhờ những dữ liệu chính xác đến kinh ngạc về nguy cơ sụt lún thềm băng mà Lâm Diệp cung cấp, làn sóng phản đối từ các nhà khoa học chân chính bùng nổ mạnh mẽ trên toàn cầu. Chỉ vài giờ trước khi mũi khoan công nghiệp đầu tiên kịp chạm tới lớp niêm phong của cánh cửa cổ đại dưới lớp băng dày, chiến dịch khai quật buộc phải đình chỉ khẩn cấp trong sự ngỡ ngàng của công luận.
Lâm Diệp ngồi thụp xuống ghế xe khách, mồ hôi lạnh đầm đìa sau gáy, thở hổn hển từng nhịp đứt quãng. Cô đã chặn đứng được lưỡi hái tử thần đầu tiên gí vào cổ nhân loại. Nhưng cô biết rõ, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến không có đường lùi.