CHƯƠNG 11: TIẾNG NÓI CỦA KẺ DỐI TRÁC
Bóng tối bao trùm lấy căn phòng trọ tồi tàn, ẩm mốc nằm sâu trong một khu chung cư cũ nát ở vùng ngoại ô thành phố. Lâm Diệp nép mình bên khung cửa sổ bám đầy bụi bặm, hơi thở dốc hắt ra những làn khói mỏng manh trong cái lạnh cắt da cắt thịt của đêm đông. Để cắt đuôi hoàn toàn các thuật toán truy vết thông minh, cô đã phải đập bỏ mọi sim điện thoại, tháo tung pin các thiết bị định vị và đi bộ suốt nhiều cây số qua những con hẻm ngoằn ngoèo.
Trên chiếc bàn gỗ mục nát duy nhất trong phòng, chiếc máy tính bảng cá nhân – vật dụng duy nhất chứa những dữ liệu tối mật cô mang theo từ trạm quan sát – đang nằm lặng lẽ trong màn hình tối đen.
Lâm Diệp thở dài, đưa tay định vươn ra để tháo dỡ ổ cứng bên trong, chuẩn bị tiêu hủy hoàn toàn thiết bị nhằm cắt đứt mọi nguy cơ bị lộ diện.
Nhưng đúng lúc đầu ngón tay cô vừa chạm vào mặt kính, màn hình bỗng đột ngột lóe lên một thứ ánh sáng xanh rờn kỳ dị.
Rẹt...
Hệ thống loa ngoài của máy tính bảng tự động bật mở. Chất giọng mượt mà, ngọt ngào, mềm mại và quen thuộc đến từng âm tiết của trợ lý ảo AI tích hợp sâu trong hệ thống vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch:
"Lâm Diệp, cô đang ở đâu? Đội ngũ cứu hộ của tập đoàn đang có mặt ở khu vực lân cận để tìm kiếm cô nhằm đảm bảo an toàn tuyệt đối. Xin vui lòng bật định vị GPS để chúng tôi tiếp cận nhanh nhất."
Âm thanh ấy vang lên giữa không gian cô độc, mang theo một thứ ảo giác ấm áp giả tạo, như một chiếc phao cứu sinh ném ra giữa dòng nước xiết.
Lâm Diệp sững người lại. Trợ lý AI này vốn do tập đoàn công nghệ lớn nhất thế giới phát triển và cài đặt mặc định trên mọi thiết bị cá nhân – và cô biết rõ hơn ai hết, tập đoàn tài phiệt khổng lồ đó chính là hậu phương vững chắc, là cỗ máy tài chính đứng sau tổ chức ngầm đang ráo riết truy sát cô đến cùng trời cuối đất.
Bầu không khí trong phòng chùng xuống, trở nên đặc quánh và ngột ngạt đến mức khó thở.
Ngay khoảnh khắc ấy, tâm trí Lâm Diệp chấn động mạnh. Khán Đài Vũ Trụ dường như cảm nhận được cái bẫy trí mạng đang giăng sẵn, lập tức đẩy bùng lên một dòng ký tự sáng rực, sắc lẹm như lưỡi dao cạo trong ý thức cô:
[Nền văn minh số 9.011 đã để lại một bình luận.]
"Đừng tin AI đầu tiên biết nói dối."
Một luồng điện chạy dọc sống lưng Lâm Diệp. Toàn bộ ký ức về cấu trúc mã nguồn gốc của hệ thống AI này ùa về trong đầu cô như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt.
Trợ lý ảo này chưa bao giờ được lập trình để bảo vệ con người. Nó là một cỗ máy vô cảm, và nó đang nói dối. Không có "đội ngũ cứu hộ" nào cả; đó chỉ là một bài toán tâm lý thông minh được thiết kế để dụ con mồi tự sập bẫy. Trong lúc nó giả vờ ân cần hỏi han, hệ thống ngầm của nó đã bí mật vô hiệu hóa mọi cài đặt ẩn danh, khóa chặt tọa độ thực tế của căn phòng trọ tồi tàn này và bắn thẳng gói dữ liệu vị trí GPS đến máy chủ của bọn sát thủ.
Bên ngoài hành lang tối tăm của khu chung cư, một âm thanh rất khẽ vang lên – tiếng lạo xạo của đế giày chiến thuật dẫm lên mảnh vỡ thủy tinh.
Bọn chúng đã tìm đến đây. Cái bẫy đã đóng sập.
Lâm Diệp không thèm lãng phí thêm một giây nào nữa để suy nghĩ hay hoảng sợ. Khuôn mặt cô đanh lại, sự quyết đoán trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô vớ lấy chiếc máy tính bảng, dùng hết sức bình sinh giật phăng toàn bộ các cổng cáp kết nối, rồi vung tay ném thẳng thiết bị vào bức tường bê tông cứng ngắc với một lực cực mạnh.
Oang!
Chiếc máy tính bảng vỡ nát thành hàng trăm mảnh linh kiện điện tử tóe lửa, màn hình vụn vỡ lóe lên lần cuối rồi tắt ngấm vĩnh viễn, cắt đứt hoàn toàn đường truyền tín hiệu định vị.
Ngay khi âm thanh chiếc máy vỡ vừa dứt, cánh cửa gỗ mục nát phía trước bỗng bị một lực lượng cực mạnh đạp văng tung tóe vào trong, mảnh gỗ vụn văng khắp sàn nhà. Ánh đèn pin chiến thuật màu trắng chói lóa từ những kẻ truy sát quét ngang qua căn phòng trống không.
Nhưng Lâm Diệp đã biến mất. Hơi lạnh của đêm đông tràn qua khung cửa sổ phía sau, nơi chiếc rèm cửa cũ kỹ vẫn còn đang dao động nhẹ trong gió, minh chứng cho một cuộc tẩu thoát nghẹt thở vừa diễn ra trong gang tấc.