CHƯƠNG 6: CÁI CHẾT TRONG PHÒNG TỐI
Sự khước từ đầy ngạo mạn của Viện trưởng Trịnh không những không làm Lâm Diệp nản lòng, mà trái lại, nó càng bồi đắp thêm một tầng cảm giác bất an sâu sắc, cuồn cuộn bủa vây lấy tâm trí cô như một lớp sương mù độc hại trong đêm tối.
Trở lại phòng phân tích chật chội và ngổn ngang tài liệu của mình, cô tự mình khóa chặt cửa, miệt mài rà soát từng dòng mã nguồn và các gói dữ liệu thô được trích xuất từ trạm thu phát chính. Đồng hồ trên tường đã chỉ điểm 02:45 sáng. Cả trạm quan sát lúc này chìm trong một thứ tĩnh mịch đặc quánh, nặng nề, chỉ có tiếng quạt tản nhiệt của giàn siêu máy tính gầm gừ đều đặn như nhịp thở của một con quái vật đang ngủ gật.
Đúng vào khoảnh khắc ấy, màn hình máy tính chính của Lâm Diệp bỗng phát ra một tiếng bíp ngắn – âm báo hiệu một tệp tin dữ liệu ẩn vừa được đồng bộ tự động từ máy chủ nội bộ.
Đó là một đoạn nhật ký ghi hình chưa qua mã hóa, được gửi từ phòng thí nghiệm cá nhân của Trần Hạo – đồng nghiệp thân thiết, đồng thời là một trong những kỹ sư giỏi nhất phụ trách hạ tầng đường truyền của dự án thiên văn.
Lâm Diệp nhấp chuột mở tệp tin. Ngay khi khung hình mở ra, toàn bộ hơi ấm trong cơ thể cô như bị rút sạch, sống lưng lạnh toát.
Phòng thí nghiệm của Trần Hạo hoàn toàn tối đen, bị bao trùm bởi một màu đen đặc quánh. Chỉ có thứ ánh sáng xanh rờn, lạnh lẽo phát ra từ màn hình máy tính là hắt lên gương mặt hốc hác, bơ phờ và biến dạng vì sợ hãi của anh ta. Đôi mắt Trần Hạo đỏ ngầu, các mạch máu nổi cộm lên như mạng nhện, trũng sâu xuống hốc mắt. Miễn cưỡng nhìn vào ống kính camera, đôi môi khô khốc của anh ta mấp máy những từ ngữ đứt quãng, vô hồn:
"Nó không phải là tín hiệu thông thường... Không phải... Tuyệt đối không phải..." – Trần Hạo lẩm bẩm, giọng điệu run rẩy đến tội nghiệp, mang theo sự hoảng loạn của một kẻ vừa chạm mặt ác mộng. "Tôi đã dùng đặc quyền quản trị để đào sâu vào lớp mã hóa thứ ba... lớp mà Liên Hợp Quốc cố tình phong tỏa và che giấu khỏi báo cáo công khai... và tôi đã thấy... Chúa ơi, tôi đã thấy..."
Bỗng nhiên, cơ thể Trần Hạo cứng đờ lại như bị ai đó điểm huyệt. Đôi mắt anh ta trợn ngược lên hết cỡ, tròng trắng ngập tràn tia máu vỡ tung. Một dòng máu tươi, sẫm màu và đặc quánh bất ngờ rỉ ra từ khóe mũi và khóe mắt của anh ta, chảy dài xuống cằm. Trần Hạo ôm chặt lấy đầu, há hốc miệng thét lên một tiếng đau đớn đến xé ruột xé gan, trước khi đổ gục phắt xuống bàn phím, bất động vĩnh viễn trong vũng máu.
Cạch.
Đoạn video tự động ngắt kết nối. Màn hình tối sầm lại.
Lâm Diệp lảo đảo lùi lại phía sau, hai tay bấu chặt vào mép bàn làm việc đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Lồng ngực cô thắt lại, cảm giác ngột ngạt khiến cô không tài nào hít thở nổi. Trần Hạo đã chết? Một kỹ sư có thể trạng hoàn toàn bình thường, một người vừa cười nói với cô vào buổi trưa hôm qua, lại đột ngột tử vong theo một cách kỳ dị ngay trước máy quay chỉ vì cố gắng giải mã sâu hơn vào luồng tín hiệu đó sao?
Sự thật phũ phàng giáng xuống đầu cô: Không chỉ có những khán giả ngoài vũ trụ đang đứng xem, mà ngay trên Trái Đất này, một thế lực ngầm – đại diện cho những kẻ nắm quyền lực tối cao – đang thi hành những biện pháp máu lạnh nhất để bịt miệng bất kỳ ai dám bén mảng đến sự thật.
Chưa kịp để Lâm Diệp hoàn hồn sau cú sốc tinh thần tột độ, hệ thống bảo mật nội bộ của trạm quan sát bỗng vang lên những tiếng còi báo động trầm đục, dồn dập:
"Cảnh báo khẩn cấp: Phát hiện truy cập ngoại vi trái phép từ cổng thông tin quản trị. Hệ thống đang tiến hành xóa toàn bộ tệp tin dữ liệu từ xa để bảo mật."
Tên lửa đạn đạo của sự tàn sát đã được châm ngòi. Bọn chúng đã phát hiện ra đoạn video mà Trần Hạo cố tình gửi đi.
Lâm Diệp không còn thời gian để sợ hãi. Bản năng sinh tồn và khát vọng vạch trần sự thật trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô lao đến cắm phập chiếc ổ cứng di động vào cổng USB, thao tác điên cuồng bằng cả hai tay để sao lưu toàn bộ nhật ký nghiên cứu, tệp video tử vong của Trần Hạo và các dữ liệu thiên văn bất thường vào thiết bị cá nhân trước khi chúng bị bốc hơi vĩnh viễn khỏi máy chủ trung tâm.
Thanh tiến trình: 80%... 90%... 99%... Hoàn tất.
Ngay khoảnh khắc dòng chữ xác nhận sao lưu thành công hiện lên, toàn bộ hệ thống điện trong khu vực hành lang bỗng phụt tắt. Bóng tối tuyệt đối nuốt chửng căn phòng.
Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập và có tổ chức bắt đầu vang lên từ đầu hành lang, vọng qua lớp cửa cách âm – rõ ràng, chắc nịch và đang tiến thẳng về phía phòng làm việc của cô.
Cộc. Cộc. Cộc.
Tiếng gõ cửa vang lên, chậm rãi, lạnh lùng và mang theo thứ uy hiếp tột độ của tử thần. Không đợi Lâm Diệp kịp cất lời hay tìm đường trốn, tay nắm cửa bên ngoài bắt đầu bị xoay mạnh, chốt khóa kêu lách cách đầy đe dọa.
Đường lui đã bị cắt đứt hoàn toàn.
Lâm Diệp nghiến chặt hàm răng, giật phăng chiếc ổ cứng nhỏ bé ra khỏi máy tính, nhét thật sâu vào trong túi áo khoác dày. Cô không một chút do dự, quay người trèo lên chiếc ghế xoay, dùng hết sức bình sinh đẩy bật khung cửa sổ hẹp hướng ra ban công phía sau tòa nhà giữa đêm đen cuồn cuộn gió bão.