CHƯƠNG 26: TIẾNG NÓI TỪ TÂM KHÔNG
Khi Lâm Diệp tiến sâu hơn vào tâm điểm của cõi hư vô, nơi hàng triệu đốm sáng ý thức đang tỏa ra thứ ánh sáng chập chờn, không gian xung quanh đột nhiên ngưng đọng. Cảm giác trôi nổi biến mất, nhường chỗ cho một áp lực vô hình nhưng vô cùng sắc bén đè nặng lên từng nơ-ron thần kinh của cô.
Không có một sinh vật bằng xương bằng thịt nào xuất hiện. Không có gương mặt, không có hình hài, cũng chẳng có bóng dáng của một vị thần uy nghi với quyền năng tối thượng.
Thứ xuất hiện trước mặt Lâm Diệp chính là sự thuần khiết của trật tự vũ trụ.
Một thực thể tồn tại dưới dạng một quy luật thuần túy – một cấu trúc hình học phức tạp được dệt nên từ những tia sáng trắng xóa, liên tục chuyển dịch, bẻ cong và tái định hình giữa không trung. Đó là hiện thân của "Người Quan Sát": ý thức tối cao điều hành Khán Đài Vũ Trụ, kẻ đứng ngoài mọi vòng sinh diệt, lạnh lùng chứng kiến hàng triệu nền văn minh sinh ra, phát triển rồi tự hủy diệt như những vòng tròn khép kín trên mặt nước.
Không gian xung quanh chết lặng. Không có âm thanh bằng tai người, nhưng một thứ ngôn ngữ trực tiếp được truyền thẳng vào tâm trí Lâm Diệp, vang lên như tiếng chuông ngân vọng từ đáy vũ trụ, trầm đục, vô cảm và mang sức nặng của ngàn vạn thiên hà:
"Ngươi đã đi quá giới hạn của một vật mẫu, sinh thể bé nhỏ từ hành tinh bị lãng quên."
Lâm Diệp đứng thẳng người, ngước đôi mắt kiên định nhìn thẳng vào cấu trúc hình học rực sáng ấy. Dù cơ thể chỉ còn là một luồng ý thức trong cõi hư không, nhưng sự ngang tàng và ý chí phản kháng trong cô vẫn nguyên vẹn như lúc đối đầu với bầy lính gác ở trạm phát sóng.
"Tôi không đến đây để nghe lời phán quyết của các người," Lâm Diệp đáp, giọng nói vang vọng trong không gian bằng chính tần số tư duy của cô. "Tôi đến để đòi lại câu trả lời cho hàng triệu sinh linh đã chết trong các vòng lặp vô nghĩa này."
Người Quan Sát không hề phẫn nộ trước sự ngạo mạn của cô. Cấu trúc hình học khổng lồ chậm rãi xoay chuyển, phát ra những tia sáng lạnh lẽo, rồi chậm rãi buông ra câu hỏi tối thượng – câu hỏi đã từng được đặt ra cho mọi nền văn minh bậc cao trước khi họ sụp đổ:
"Ngươi đòi hỏi câu trả lời? Vậy hãy trả lời ta trước..."
"Ngươi có thực sự muốn biết toàn bộ sự thật về cội nguồn của vũ trụ này không? Sự thật rằng mọi đau khổ, mọi hy sinh, mọi giọt nước mắt và cả sự tồn tại của chính ngươi... thực chất chỉ là một bản tính toán ngẫu nhiên của một thực thể cao hơn nữa?"
Câu hỏi lơ lửng giữa cõi hư vô, sắc bén như một lưỡi dao mổ xẻ trực tiếp vào tâm can Lâm Diệp.
Nếu cô đồng ý, cô sẽ phải đối mặt với một chân lý tột cùng có thể ngay lập tức nghiền nát ý thức của cô thành tro bụi, biến cô thành một phần câm lặng của Khán Đài. Nhưng nếu cô chối từ, sự dối trá sẽ tiếp tục vĩnh cửu.
Lâm Diệp không hề do dự. Cô hít một hơi sâu bằng ý thức, ánh mắt lóe lên một tia sáng kiêu hãnh tuyệt đối:
"Hãy cho tôi thấy tất cả."