Chương 25: C25

CHƯƠNG 25: KHÁN ĐÀI CỦA NHỮNG BÓNG MA Khoảnh khắc Lâm Diệp bước qua vết rách ánh sáng và đặt chân vào bên trong cánh cổng, toàn bộ quy luật vật lý quen thuộc bỗng chốc sụp đổ. Trọng lực biến mất hoàn toàn, đưa cơ thể cô vào một trạng thái lơ lửng, nhẹ bẫng đến kỳ lạ. Cảm giác đau nhức âm ỉ từ vết thương ở bả vai, vị tanh nồng của máu trong khoang miệng hay cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông đô thị đột ngột tan biến, được thay thế bằng một thứ tĩnh lặng tuyệt đối của cõi hư vô. Cô không còn đứng trên ban công của trạm phát sóng gốc, cũng chẳng còn thuộc về bất kỳ tọa độ không gian hay thời gian nào của Trái Đất. Trước mắt cô mở ra một không gian vô tận không có thời gian và vật chất. Không có sàn nhà để đặt chân, không có phương hướng trên dưới, trái phải; chỉ có một màn sương xám thẳm, mênh mông và vô tận trải dài đến tận cùng nhận thức. Nhưng cõi hư không tưởng chừng chết chóc ấy lại chứa đựng một sự sống mãnh liệt đến rợn ngáy. Xung quanh Lâm Diệp, lơ lửng trong không gian vô định là hàng triệu đốm sáng ý thức đang tỏa ra thứ ánh sáng yếu ớt, chập chờn như những ngọn nến nhỏ bé trước gió bão vũ trụ. Mỗi đốm sáng là một hình thái tồn tại khác nhau: có đốm rực lên thứ ánh sáng xanh lam sâu thẳm của một nền văn minh đại dương đã hóa thành tro bụi; có đốm lóe lên sắc vàng hâm hấp của các cấu trúc kim loại nguyên thủy; nhưng phần lớn đều đã suy tàn, chỉ còn lại một lớp màng ánh sáng mờ đục, leo lắt, chực chờ lụi tàn vĩnh viễn. Lâm Diệp di chuyển trong vô thức, đưa bàn tay ý thức chạm nhẹ vào đốm sáng gần cô nhất. Ngay lập tức, một dòng thác ký ức khổng lồ, đau thương và hỗn loạn tràn thẳng vào tâm trí cô. Đó là âm thanh chát chúa của những cơn bão plasma thiêu rụi bầu khí quyển một hành tinh xa xôi; tiếng khóc than của những sinh vật hình thái silicon khi nhìn thấy quê hương chìm trong dung nham; và cả nỗi cô đơn, tuyệt vọng tột cùng của những con người từng đứng trên đỉnh cao tri thức vũ trụ để rồi nhận ra mình chỉ là những quân cờ trong một trò chơi nhẫn tâm. Đó chính là kho lưu trữ vĩnh hằng của Khán Đài Vũ Trụ. Hàng triệu đốm sáng kia chưa bao giờ là các vì sao trên bầu trời đêm. Chúng chính là ý thức sót lại của hàng triệu nền văn minh đã từng tồn tại, từng vùng vẫy, từng yêu thương, hy vọng và cuối cùng bị xóa sổ trong các chu kỳ thí nghiệm vô tận của vũ trụ. Họ đã từng chiến đấu như cô, đã từng tin rằng mình có thể nắm bắt tương lai, để rồi cuối cùng bị giam cầm ở đây, biến thành những "khán giả" câm lặng cho những kẻ điều phối trò chơi. Nhưng sự xuất hiện của Lâm Diệp – một cơ thể sống mang theo mã nguồn kháng thể, mang theo sự phẫn nộ và ý chí phản kháng ngoan cường từ một Trái Đất tưởng chừng đã chết – bỗng làm rung chuyển toàn bộ không gian tĩnh mịch. Khi cô bước đi giữa cõi hư vô, hàng triệu đốm sáng yếu ớt xung quanh đồng loạt chập chờn hướng về phía cô. Chúng không phát ra tiếng động, nhưng trong tầng sâu của nhận thức, Lâm Diệp nghe rõ hàng triệu tiếng thì thầm đang vọng lại, hòa quyện thành một bản giao hưởng của những linh hồn bất khuất: một lời chào mừng, một sự chuyển giao sứ mệnh, và một niềm hy vọng cuối cùng trước khi tấm màn sân khấu của vũ trụ chính thức hạ xuống.
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ