CHƯƠNG 24: KẺ ĐỨNG SAU TẤM MÀN VŨ TRỤ
Luồng xung điện từ cường độ cao càn quét qua từng ngóc ngách của phòng điều khiển trung tâm dần lắng xuống, để lại một khoảng không gian tĩnh lặng đến rợn ngáy. Những tia lửa điện cuối cùng xẹt qua các bo mạch chủ cháy đen, phát ra tiếng lách tách nhỏ nhoi trước khi lịm hẳn. Gã Tổng giám đốc – kẻ từng tự cao tự đại xem mình là vị thần thao túng toàn bộ chu kỳ nhân loại – lúc này đã hoàn toàn bốc hơi, hóa thành hàng tỷ hạt dữ liệu li ti lơ lửng trong không trung rồi tan biến vào hư vô.
Chiếc bẫy tâm lý và công nghệ đã kiềm hãm nhân loại suốt hàng ngàn năm qua nay đã bị đập nát hoàn toàn. Trạm phát sóng gốc rung chuyển dữ dội, cỗ máy kiểm soát vòng lặp chính thức sập nguồn.
Nhưng chiến thắng của Lâm Diệp không mang lại chút cảm giác bình yên nào. Ngược lại, một linh cảm lạnh ngắt từ tận sống lưng bắt đầu dâng trào.
Ngay khi lớp vỏ bảo mật cuối cùng và các tầng khí quyển nhân tạo bị xé toạc bởi luồng năng lượng phản hồi, bầu trời đêm bên ngoài trạm phát sóng bỗng biến đổi dữ dội đến mức kinh hoàng. Những tầng mây đen cuồn cuộn trên cao không đơn thuần là tan đi, mà đột ngột nứt toác ra – giống như một tấm kính cường lực khổng lồ chịu một lực nén cực hạn từ bên ngoài.
Rắc... Ầm! Rắc... Ầm!
Một vết rách khổng lồ, sâu hoắm và phát ra thứ ánh sáng trắng lóa mắt, chói chang đến nghẹt thở xé toạc bầu trời đô thị. Vết rách ấy ngày càng mở rộng, nuốt chửng cả những vì sao và ánh đèn thành phố, để lộ ra một khoảng không gian vô tận, thẳm sâu và tĩnh mịch – một không gian tuyệt đối không thuộc về hệ mặt trời, không thuộc về bất kỳ định luật vật lý quen thuộc nào của Trái Đất.
Đó chính là cánh cổng kết nối trực tiếp đến "Khán Đài Vũ Trụ" – không gian tối thượng nơi các thực thể kiến tạo bậc cao, những kẻ điều phối trật tự vũ trụ đang ngự trị để phán quyết vận mệnh của muôn loài.
Từ bên trong vết rách rợn ngáy ấy, một áp lực vô hình, nặng trĩu tựa như sức nặng của hàng ngàn thiên hà dội thẳng xuống bề mặt Trái Đất. Áp lực khủng khiếp ấy khiến vạn vật như ngừng chuyển động: những giọt mưa phùn buốt giá lơ lửng giữa không trung, không khí đặc quánh lại như thạch, và tiếng tim đập của chính Lâm Diệp vang dội trong lồng ngực như tiếng trống trận dồn dập.
Cánh cổng đã mở. Bản án tự hủy toàn cầu của nhân loại đã bị phá vỡ bằng đoạn mã kháng thể mà cô chắt chiu từ hàng triệu nền văn minh đã chết, nhưng đổi lại, kẻ chủ mưu tối cao của Khán Đài đã chính thức chú ý đến hành tinh này. Không còn màn che, không còn những lớp lọc thông tin dối trá. Giờ đây, chỉ còn lại sự đối mặt trực diện.
Lâm Diệp đứng thẳng người giữa căn phòng điều khiển đổ nát. Vạt áo khoác của cô rách tươm, chi chít vết máu khô, bụi than và mồ hôi lạnh, nhưng sống lưng cô vẫn thẳng tắp, hiên ngang không một chút run rẩy. Đôi mắt cô sắc lạnh, ánh lên một sự kiên định tột cùng.
Cô chậm rãi bước ra khỏi căn phòng kiểm soát, tiến thẳng ra khu vực ban công rộng mở của tòa tháp phát sóng gốc. Gió bão từ vết rách không gian thổi thốc vào người cô, giật tung mái tóc và buốt giá thấu xương.
Xuyên qua lớp kính vỡ và màn ánh sáng chói lóa của vũ trụ, Lâm Diệp ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào tâm điểm của cánh cổng. Cô biết rất rõ, ở phía bên kia bức màn thiên hà ấy không phải là sự giải thoát hay một phép màu nhân đạo. Đó là chủ nhân thực sự của trật tự vũ trụ – kẻ đã thiết lập ra các vòng lặp tàn nhẫn, kẻ đã thản nhiên chứng kiến cái chết của vô số thế giới và coi sinh mạng của nhân loại chỉ là những con số thí nghiệm vô tri.
Nhưng cô không còn sợ hãi. Trong lồng ngực cô lúc này không còn chỗ cho sự tuyệt vọng, chỉ còn lại ngọn lửa phẫn nộ và khao khát đòi lại quyền tự do cho giống loài.
Không một lời từ biệt, cũng chẳng còn đường lùi. Lâm Diệp hít một hơi thật sâu vào buồng phổi đầy vết thương, siết chặt hai bàn tay đẫm máu thành nắm đấm, rồi dứt khoát bước chân thẳng vào luồng ánh sáng rực rỡ đang cuồn cuộn nghênh đón cô ở tận cùng của cõi hư vô.