Chương 13: C13

CHƯƠNG 13: ĐÊM TĨNH LẶNG Trú chân tạm thời trong một trạm gác đường sắt bỏ hoang nằm sát ngoại ô, Lâm Diệp cố gắng tìm chút hơi ấm hiếm hoi giữa mùa đông lạnh giá. Căn phòng nhỏ trống hoác, mái tôn rỉ sét thủng lỗ chỗ để lọt vào những giọt sương đêm buốt giá. Cô tìm thấy một mẩu nến ngắn cũ kỹ còn sót lại trong góc tủ, châm lửa đốt để sưởi ấm đôi bàn tay đã tê cóc, mất hoàn toàn cảm giác. Cơ thể cô lúc này đã kiệt quệ đến tận cùng sau chuỗi ngày dài trốn chạy bất tận, nhịn đói, thiếu ngủ và luôn phải căng cứng thần kinh đối mặt với tử thần. Ánh lửa bập bùng hắt lên gương mặt hốc hác, nhợt nhạt của cô. Bầu không khí xung quanh tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít qua những thanh ray sắt cũ kỹ ở bên ngoài. Khán Đài Vũ Trụ trong đầu Lâm Diệp bỗng trở nên yên ắng lạ thường, trút bỏ hoàn toàn những dòng chữ hỗn độn hằng ngày. Chỉ còn lại một dòng bình luận đơn độc, lạnh buốt lơ lửng giữa vùng ý thức của cô: [Nền văn minh số 21.009 đã để lại một bình luận.] "Khi bóng tối đồng bộ, đừng mở mắt." Lâm Diệp vừa đọc xong câu nói ấy thì ngay khoảnh khắc tiếp theo, toàn bộ lưới điện của cả thành phố rộng lớn phía xa bỗng nhiên phụt tắt hoàn toàn chỉ trong một tích tắc. Cụp. Thế giới chìm ngập vào một thứ màu đen đặc quánh, sâu thẳm và tĩnh mịch đến rợn ngáy, thứ bóng tối không một chút ánh sáng nhân tạo nào có thể xé rách. Ngay khi bóng tối bao trùm, bầu trời đêm bên ngoài bỗng biến đổi kỳ lạ. Xuyên qua khung cửa sổ rách nát của trạm gác, hàng loạt những đốm sáng hình cầu lơ lửng, phát ra thứ ánh sáng xanh lam ma quái bắt đầu xuất hiện dày đặc. Đó không phải là sao băng hay máy bay; đó là những thực thể năng lượng vô hình, những cỗ máy săn lùng tự động được kích hoạt để quét qua toàn bộ mặt đất nhằm tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu chuyển động sinh học nào. Chúng phản ứng cực nhạy với ánh sáng phát ra từ võng mạc và sự dao động của đồng tử. Nhớ lại lời cảnh báo từ nền văn minh số 21.009, trái tim Lâm Diệp đập thót lên một nhịp kinh hoàng. Cô lập tức thổi tắt mẩu nến nhỏ trên tay, dập bùng ngọn lửa cuối cùng vào màn đêm. Cô ngồi thụp xuống góc khuất tối nhất của căn phòng, co ro bó gối, nín thở tuyệt đối. Lâm Diệp nhắm chặt đôi mắt lại, dồn toàn bộ ý chí để ngăn bản thân không được hé mở mi mắt dù chỉ một chút, cố gắng kìm nén nhịp thở đang dâng trào đến cổ họng. Bên ngoài trạm gác, những âm thanh rít gió kỳ lạ vang lên. Đốm sáng xanh lam từ bầu trời hạ thấp xuống, lướt qua qua sát khung cửa sổ. Ánh sáng ấy rọi thẳng vào bên trong căn phòng bỏ hoang, quét qua bức tường, lướt qua khoảng không cách chỗ cô ngồi chỉ vỏn vẹn vài bước chân. Chúng đang tìm kiếm chuyển động. Chúng đang dò xét từng sinh linh bé mỏng trên hành tinh này. Suốt sáu tiếng đồng hồ ròng rã tiếp theo, Lâm Diệp duy trì tư thế đó trong sự tra tấn tột cùng của thể xác và tâm trí. Cô không dám cựa quậy, không dám phát ra tiếng động, đôi mắt nhắm nghiền trong màn đêm tuyệt đối. Chỉ cần một phút bất cẩn mở mắt nhìn ra ngoài, ánh sáng của những thực thể kia sẽ khóa chặt lấy cô, và cô sẽ bốc hơi khỏi thế giới này như chưa từng tồn tại. Bằng sự kiên cường sắt đá và sự dẫn dắt của những lời cảnh báo từ cõi chết, cô đã sống sót qua một đêm thảm sát vô hình ngay trước cửa nhà, chờ đến khi ánh bình minh xám xịt chính thức xé rách màn đêm để ban phát lại sự sống cho Trái Đất.
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ