CHƯƠNG 14: BẢN ĐỒ CỦA KẺ SỐNG SÓT
Khi những tia nắng đầu tiên mang sắc xám xịt, lạnh lẽo bắt đầu ló dạng ở đường chân trời phía đông, xé rách màn đêm đặc quánh của mùa đông đô thị, Lâm Diệp lê đôi bước chân rã rời, tê cóc bước ra khỏi trạm gác đường sắt bỏ hoang.
Trải qua chuỗi ngày tháng sinh tử mỏng manh tựa sợi chỉ, liên tục bị truy sát gắt gao, dồn ép đến đường cùng và phải đối mặt với vô số hiểm họa cận kề cái chết, Lâm Diệp của hiện tại đã lột xác hoàn toàn. Cô không còn là một nhà giải mã tín hiệu thiên văn ngây thơ, chỉ biết vùi đầu vào những con số và biểu đồ vô tri trong căn phòng thí nghiệm an toàn của ngày hôm trước. Ánh mắt cô giờ đây mang theo sự sắc lạnh, kiên định và một ý chí sắt đá không gì có thể lay chuyển nổi. Đôi bàn tay từng quen gõ phím nay đã chi chít vết xước, nhưng từng cử động lại vô cùng dứt khoát và mạnh mẽ.
Trong tâm trí cô lúc này, hàng vạn dòng cảnh báo rời rạc, những mảnh ký ức kinh hoàng, đẫm máu từ các nền văn minh đã diệt vong giờ đây đã tự động kết nối, dung hợp thành một bản đồ chiến lược sinh tồn toàn cầu hoàn chỉnh:
Từ hiểm họa virus nguyên thủy bị phong ấn ngàn năm dưới lớp băng trắng xóa của Nam Cực,
Cho đến chiếc bẫy thao túng tâm lý tinh vi từ hệ thống trợ lý ảo AI tưởng chừng như vô hại,
Mạng lưới vũ khí bức xạ thần kinh ngụy trang hoàn hảo dưới vỏ bọc những ngọn tháp thu sóng lượng tử 6G rực rỡ ánh đèn,
Cho đến những đợt săn lùng tự động đáng sợ trong đêm bóng tối đồng bộ.
Cô đã nhìn thấu toàn bộ các điểm mù an ninh, nhận ra từng lỗ hổng chí mạng trong hệ thống vận hành của tổ chức ngầm đang thao túng thế giới bóng tối. Bọn chúng cứ ngỡ rằng việc phong tỏa thông tin đại chúng, tước đoạt toàn bộ thiết bị liên lạc và tung lực lượng truy sát cô đến cùng trời cuối đất sẽ bóp nghẹt được sự thật. Nhưng chúng đã hoàn toàn lầm. Sự tàn nhẫn của chúng không tiêu diệt được cô, mà chỉ tôi luyện cô thành một kẻ sống sót kiên cường nhất.
Lâm Diệp dừng chân bên một vũng nước nhỏ đã đóng một lớp băng mỏng ven đường. Cô đưa tay lấy từ trong lớp lót túi áo khoác ra mảnh giấy ghi chú nhỏ bé cuối cùng mà Trần Hạo – người đồng nghiệp đã ngã xuống trong vũng máu để bảo vệ cô – để lại trước lúc hy sinh. Trên mặt giấy nhàu nát là một dãy tọa độ ẩn giấu cực kỳ phức tạp: Trạm phát sóng gốc quốc gia (National Root Transmitter) – trung tâm truyền thông tối mật nằm sâu dưới lòng đất, nơi kiểm soát và trực tiếp kết nối toàn bộ hạ tầng internet, viễn thông và vệ tinh của toàn bộ hành tinh.
Đó chính là "tử huyệt" của cả hệ thống.
Cô cẩn thận gấp lại mảnh giấy, nhét thật chặt vào trong túi áo ngực, rồi dùng vạt áo lau sạch vết máu khô còn vương lại trên khóe môi.
Ngẩng đầu lên, Lâm Diệp hướng đôi mắt kiên định nhìn thẳng về phía trước, nơi tòa tháp phát sóng gốc sừng sững ẩn hiện trong màn sương mù dày đặc của đô thị. Con đường phía trước chắc chắn sẽ đầy rẫy chông gai và cái chết đang chực chờ, nhưng cô không còn chút sợ hãi nào nữa.
Cô biết rõ, đó chính là chiến địa duy nhất còn lại để cô đột nhập, phát tán toàn bộ sự thật chấn động ra toàn cầu, đối đầu trực diện với tổ chức ngầm và lật tẩy trọn vẹn trò chơi tàn nhẫn mà "Khán Đài Vũ Trụ" đang giăng ra trước vận mệnh của nhân loại.