Duy Thức tháo chiếc tai nghe khỏi đầu rồi ngả người xuống ghế.
Ngoài cửa sổ, ánh chiều tà nhuộm cả khu chung cư bằng màu cam nhạt. Tiếng xe cộ vọng lên từ bên dưới, hòa cùng tiếng gió luồn qua những hàng cây ven đường. Một ngày bình thường lại sắp kết thúc, nhưng trong lòng cậu vẫn còn cảm giác trống rỗng khó diễn tả.
Mười chín tuổi.
Sinh viên năm nhất.
Không thiếu bạn bè.
Không thiếu tiền tiêu vặt.
Cũng chẳng gặp biến cố gì đặc biệt.
Nhưng từ rất lâu rồi, Duy Thức luôn cảm thấy cuộc sống của mình giống như một trò chơi đã bị người khác hoàn thành trước. Mọi thứ đều có sẵn đáp án.
Đi học.
Thi cử.
Ra trường.
Đi làm.
Kết hôn.
Già đi.
Kết thúc.
Một con đường thẳng tắp đến mức khiến người ta ngột ngạt.
Cậu mở điện thoại lên theo thói quen. Hàng loạt tin nhắn hiện ra trong nhóm bạn.
"Đặt trước chưa?"
"Hôm nay mở máy chủ đấy."
"Nghe bảo đồ họa đỉnh lắm."
"Nhớ vào cùng thành nhé."
Duy Thức nhìn dòng chữ ở đầu màn hình.
Eternity Online.
Trò chơi thực tế ảo được mong chờ nhất trong vòng năm năm qua.
Ngay từ khi trailer đầu tiên xuất hiện, nó đã khiến cả cộng đồng game thủ phát cuồng. Không còn những thao tác bằng tay cầm hay bàn phím truyền thống.
Người chơi chỉ cần đeo thiết bị thần kinh thế hệ mới.
Sau đó bước vào thế giới ảo bằng toàn bộ giác quan.
Nghe được.
Nhìn thấy.
Cảm nhận được nhiệt độ.
Thậm chí cảm giác đau cũng được mô phỏng ở mức thấp.
Một thế giới thứ hai hoàn chỉnh.
Duy Thức không phải kiểu người cuồng game.
Nhưng cậu vẫn bỏ tiền tiết kiệm suốt nửa năm để mua bộ thiết bị này.
Không phải vì muốn mạnh hơn người khác.
Cũng không phải để nổi tiếng.
Chỉ đơn giản là cậu muốn tìm kiếm cảm giác mà cuộc sống hiện tại không thể mang lại.
Cậu nhìn chiếc hộp màu bạc đặt trên bàn.
Logo Eternity phản chiếu ánh nắng cuối ngày.
Không hiểu sao, trong khoảnh khắc ấy, trái tim cậu lại đập nhanh hơn bình thường.
Giống như đang đứng trước một cánh cửa.
Một cánh cửa có thể thay đổi mọi thứ.
Duy Thức bật dậy khỏi ghế.
"Thử xem nào."
Sau gần mười phút lắp đặt thiết bị, màn hình kiểm tra hệ thống cuối cùng cũng hiện lên.
【Kết nối thần kinh hoàn tất.】
【Đồng bộ nhận thức hoàn tất.】
【Chuẩn bị đăng nhập.】
Cậu nằm xuống giường.
Chiếc vòng kim loại nhẹ nhàng khép lại phía sau gáy.
Một giọng nói nữ tính vang lên.
"Chào mừng đến với Eternity Online."
"Tài khoản xác nhận thành công."
"Đăng nhập sau ba giây."
"Ba."
"Hai."
"Một."
Thế giới trước mắt biến mất.
Toàn bộ âm thanh ngoài đời cũng tan vào khoảng không.
Sau đó ánh sáng bùng nổ.
Duy Thức cảm thấy cơ thể như đang rơi xuyên qua tầng mây vô tận.
Gió lướt qua da.
Mùi cỏ non thoảng trong không khí.
Tiếng chim hót vang vọng phía xa.
Khi mở mắt lần nữa, cậu đứng giữa một quảng trường rộng lớn.
Bầu trời xanh đến mức khó tin.
Những tòa tháp trắng vươn cao giữa các tầng mây.
Dòng người qua lại đông đúc.
Âm thanh trò chuyện vang lên khắp nơi.
Nếu không biết trước đây là thế giới ảo, gần như không ai có thể nhận ra sự khác biệt.
"Đây thật sự là game sao..."
Duy Thức lẩm bẩm.
Một cô bé NPC đi ngang qua vô tình va vào vai cậu.
"Xin lỗi anh nhé."
Nói xong liền chạy đi.
Biểu cảm tự nhiên đến mức khiến cậu ngẩn người.
Ngay lúc ấy, một bảng giao diện xuất hiện.
【Xin hãy tạo nhân vật.】
Duy Thức nhanh chóng hoàn thành các bước cơ bản.
Tên nhân vật.
DuyThuc.
Không thêm ký tự đặc biệt.
Không đổi tên khác.
Ngoại hình cũng giữ gần giống ngoài đời.
Sau khi xác nhận, một luồng sáng bao phủ toàn thân.
【Tạo nhân vật thành công.】
【Chúc bạn có chuyến phiêu lưu vui vẻ.】
Giao diện biến mất.
Thế giới chính thức mở ra.
Duy Thức hít sâu một hơi.
Dù biết đây chỉ là dữ liệu, cậu vẫn cảm nhận được mùi cỏ, hơi đất và sức sống của thành phố trước mặt.
Cảm giác ấy chân thực đến khó tin.
Ngay lúc đang quan sát xung quanh, một tiếng la hét đột nhiên vang lên từ phía quảng trường.
"Tránh ra!"
"Mau tránh ra!"
Đám đông lập tức náo loạn.
Một con thú cưỡi khổng lồ mất kiểm soát đang lao thẳng về phía khu vực tân thủ.
Người chơi mới hoảng hốt né tránh.
Một số người ngã xuống đất.
Khung cảnh vốn yên bình bỗng trở nên hỗn loạn.
Duy Thức theo phản xạ nhìn sang.
Một bé gái NPC đang đứng chết lặng giữa đường.
Con thú chỉ còn cách vài mét.
Nếu đây là thế giới thật, chắc chắn nó sẽ bị húc văng.
Dù biết chỉ là NPC, chân cậu vẫn tự động lao tới.
"Tránh ra!"
Duy Thức ôm lấy cô bé rồi lăn sang một bên.
Ầm!
Mặt đất rung chuyển.
Con thú lao vụt qua.
Bụi đất bốc lên mù mịt.
Đám đông đồng loạt thở phào.
Cô bé ngơ ngác nhìn cậu.
"Anh... cứu em sao?"
"Ừ."
Duy Thức phủi bụi trên người.
"Không sao chứ?"
Cô bé gật đầu liên tục.
Đúng lúc ấy, một chuyện kỳ lạ xảy ra.
Trước mắt cậu hiện lên một thông báo chưa từng xuất hiện trên diễn đàn hay trailer quảng bá.
【Điều kiện đặc biệt được kích hoạt.】
【Đánh giá hành vi: Đạt.】
【Độ tương thích nhận thức: Đang kiểm tra...】
【1%】
【12%】
【35%】
【78%】
【100%】
Duy Thức sững người.
"Cái gì vậy?"
Thông báo chỉ tồn tại chưa đến hai giây rồi biến mất.
Không ai xung quanh có phản ứng nào.
Dường như chỉ mình cậu nhìn thấy.
Ngay sau đó, cô bé NPC bỗng mỉm cười.
Nụ cười ấy khiến Duy Thức cảm thấy vô cùng kỳ lạ.
Không giống biểu cảm được lập trình sẵn.
Mà giống như một người thật.
"Cuối cùng cũng tìm được."
Cô bé khẽ nói.
"Hả?"
"Anh đến rồi."
Duy Thức còn chưa kịp hỏi lại thì ánh mắt cô bé đã trở về bình thường.
Như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Một đội vệ binh NPC chạy tới.
Cô bé nhanh chóng được đưa đi.
Mọi thứ kết thúc nhanh đến mức khiến cậu hoài nghi bản thân vừa nhìn nhầm.
"Chắc là sự kiện ẩn thôi."
Duy Thức tự nhủ.
Nhưng trong lòng lại không nghĩ vậy.
Bởi ánh mắt khi nãy quá chân thật.
Giống như đối phương thật sự nhận biết được sự tồn tại của cậu.
Giống như đang chờ đợi cậu xuất hiện từ rất lâu.
Một giờ sau.
Duy Thức đã rời khỏi thành phố khởi đầu.
Con đường đá kéo dài xuyên qua cánh đồng xanh mướt.
Những người chơi mới bắt đầu săn quái vật cấp thấp để kiếm kinh nghiệm.
Tiếng kiếm va chạm.
Tiếng phép thuật nổ tung.
Khung cảnh vô cùng náo nhiệt.
Duy Thức cũng thử tiêu diệt vài con Sói Đồng Hoang.
Kỹ năng chiến đấu của cậu không quá xuất sắc.
Nhưng phản xạ khá tốt.
Chỉ sau vài trận đã bắt đầu thích nghi.
Mỗi lần lưỡi kiếm chém trúng mục tiêu, cơ thể đều phản hồi cảm giác chân thực.
Không quá đau.
Nhưng đủ để tạo cảm giác căng thẳng.
Đó chính là điều khiến Eternity khác biệt với mọi trò chơi khác.
Nơi đây không cho phép người chơi chỉ bấm nút rồi chiến thắng.
Mọi thứ đều phụ thuộc vào bản thân.
Hoàng hôn dần buông xuống.
Duy Thức mở giao diện kiểm tra.
Cấp độ đã tăng lên ba.
Không nhanh.
Nhưng cũng không quá chậm.
Ngay khi cậu định quay về thành, một ánh sáng màu đen bất ngờ lóe lên trong khu rừng phía xa.
Ánh sáng chỉ xuất hiện trong nháy mắt.
Rồi biến mất.
Nếu không nhìn đúng hướng, gần như không thể phát hiện.
Duy Thức khựng lại.
"Tia sáng gì vậy?"
Bản năng mách bảo có điều bất thường.
Trong game, những thứ bất thường thường đồng nghĩa với nhiệm vụ ẩn hoặc cơ duyên hiếm.
Sau vài giây suy nghĩ, cậu quyết định đi kiểm tra.
Con đường mòn dẫn sâu vào khu rừng.
Càng tiến vào bên trong, không khí càng trở nên lạnh lẽo.
Âm thanh người chơi dần biến mất.
Chỉ còn tiếng lá cây xào xạc.
Bóng tối kéo dài giữa những thân cổ thụ khổng lồ.
Nơi này rõ ràng không giống khu vực dành cho người mới.
Nhưng vì tò mò, Duy Thức vẫn tiếp tục tiến lên.
Khoảng mười phút sau.
Cậu tìm thấy nguồn gốc của tia sáng.
Giữa một khoảng đất trống xuất hiện một cánh cổng đá cổ xưa.
Bề mặt phủ đầy rêu phong.
Những ký tự lạ phát sáng yếu ớt.
Điều kỳ lạ nhất là trên bản đồ hoàn toàn không hiển thị địa điểm này.
Giống như nó không tồn tại.
Duy Thức chậm rãi tiến lại gần.
Ngay khi tay cậu chạm vào phiến đá, giao diện đỏ thẫm hiện lên.
【Đã phát hiện Cánh Cửa Thứ Mười Ba.】
【Người chơi hiện tại không đủ điều kiện.】
【Tiến hành kiểm tra quyền truy cập đặc biệt.】
【Đang xác nhận...】
Một luồng sáng màu bạc từ đâu xuất hiện.
Thông báo tiếp theo khiến Duy Thức chết lặng.
【Xác nhận hoàn tất.】
【Người kế thừa được lựa chọn.】
【Quyền truy cập mở khóa.】
Mặt đất bắt đầu rung chuyển.
Những ký tự cổ đại trên cánh cổng lần lượt sáng lên.
Tiếng bánh răng khổng lồ chuyển động vang vọng trong bóng tối.
Một khe hở chậm rãi xuất hiện giữa hai cánh cửa đá.
Từ bên trong tràn ra thứ ánh sáng đen kỳ dị mà cậu chưa từng nhìn thấy.
Không phải bóng tối.
Cũng không phải ánh sáng.
Mà giống như thứ gì đó nằm giữa hai khái niệm ấy.
Trong khoảnh khắc đó, toàn bộ khu rừng bỗng im lặng.
Không còn tiếng gió.
Không còn tiếng côn trùng.
Thậm chí giao diện trò chơi cũng biến mất.
Một giọng nói cổ xưa vang lên từ phía sau cánh cổng.
Giọng nói ấy không thuộc nam hay nữ.
Không già cũng không trẻ.
Như thể đã tồn tại từ trước cả thế giới này.
"Duy Thức..."
Cậu lập tức rút kiếm.
"Ai đó?"
Không có câu trả lời.
Chỉ có tiếng cười rất khẽ vọng ra từ bên trong.
Sau đó giọng nói kia lại vang lên.
"Lần này..."
"Ngươi có còn nhớ ta không?"
Duy Thức đứng bất động.
Trái tim đập dữ dội.
Bởi đây là lần đầu tiên kể từ khi đăng nhập, cậu cảm thấy một nỗi sợ chân thật đến như vậy.
Mà điều khiến cậu lạnh sống lưng hơn cả là một sự thật đơn giản.
Cậu chưa từng đến nơi này.
Chưa từng gặp bất kỳ ai trong thế giới này.
Vậy tại sao...
Thứ đang ở phía sau cánh cửa lại biết tên của cậu?