Sau hôm gặp Tiêu Cảnh Hành ở phố Đông, Thẩm Nguyệt bắt đầu có cảm giác bất an.
Nàng vốn nghĩ mình đã nhớ rõ tất cả những chuyện quan trọng xảy ra trong kiếp trước.
Nhưng bây giờ nàng mới nhận ra…
Có những chuyện không giống như nàng nhớ.
Thậm chí còn xảy ra sớm hơn.
“Tiểu thư.”
Thanh Chi đặt chén trà xuống trước mặt nàng.
“Người đang nghĩ gì vậy?”
Thẩm Nguyệt ngẩng đầu.
“Thanh Chi.”
“Dạ?”
“Gần đây trong phủ có người lạ không?”
Thanh Chi suy nghĩ.
“Người lạ thì không có.”
“Những người mới được tuyển vào?”
“Có hai nha hoàn mới.”
“Là ai?”
Thanh Chi lập tức kể tên.
Thẩm Nguyệt im lặng.
Một cái tên khiến sắc mặt nàng thay đổi.
Hồng Mai.
Kiếp trước, Hồng Mai là nha hoàn thân cận của nàng.
Cũng chính nàng ta đã lén lấy trộm sổ sách trong thư phòng của phụ thân, giao cho người bên ngoài.
Sau đó Thẩm gia bị vu oan tham ô quân lương.
Phụ thân nàng bị tống vào đại lao.
Đại ca bị xử trảm.
Mà nàng…
Chính là người cuối cùng mới biết Hồng Mai đã phản bội mình.
Nhưng theo trí nhớ của nàng…
Hồng Mai phải đến Thẩm phủ vào nửa năm sau.
Tại sao bây giờ đã xuất hiện?
“Đưa ta đi gặp nàng.”
⸻
Hồng Mai đang ở nhà bếp.
Nhìn thấy Thẩm Nguyệt, nàng ta lập tức quỳ xuống.
“Nô tỳ tham kiến tiểu thư.”
Thẩm Nguyệt đứng cách nàng vài bước.
Nàng nhìn gương mặt ấy.
Vẫn là khuôn mặt hiền lành của kiếp trước.
Nếu không biết chuyện tương lai…
Có lẽ nàng cũng sẽ tin.
“Hồng Mai.”
“Dạ.”
“Ngươi vào phủ bao lâu rồi?”
“Bẩm tiểu thư, được ba ngày.”
“Nhà ở đâu?”
“Ở phía Nam thành.”
“Cha mẹ?”
“Đều đã mất.”
Thẩm Nguyệt không nói gì.
Hồng Mai cúi đầu rất thấp.
Không hề có vẻ bất thường.
Nhưng nàng biết.
Những kẻ giỏi che giấu nhất thường không để lộ bất cứ điều gì.
“Đứng lên.”
“Tạ tiểu thư.”
Thẩm Nguyệt xoay người.
“Thanh Chi.”
“Dạ.”
“Đổi Hồng Mai sang viện phía Tây.”
Hồng Mai lập tức ngẩng đầu.
“Tiểu thư…”
“Có vấn đề?”
“Không… không có.”
Thẩm Nguyệt nhìn nàng.
“Vậy cứ làm như thế.”
Nàng không thể giết một người chỉ dựa vào ký ức.
Nhưng nàng cũng tuyệt đối không thể để nàng ta tiếp cận thư phòng.
Kiếp này, nàng sẽ không phạm lại sai lầm đó.
⸻
Buổi chiều.
Thẩm Nguyệt đang đọc sách thì một ám vệ xuất hiện ngoài cửa.
“Tiểu thư.”
Nàng ngẩng đầu.
“Có chuyện gì?”
Người kia quỳ xuống.
“Điện hạ sai thuộc hạ đưa tới.”
Một phong thư được đặt lên bàn.
Không có tên.
Nhưng nàng vừa nhìn đã nhận ra nét chữ.
Tiêu Cảnh Thần.
Thẩm Nguyệt mở thư.
Chỉ có một câu:
“Đừng để bất kỳ người nào tiếp cận thư phòng của Thẩm tướng.”
Nàng khựng lại.
Tim đập nhanh.
Hắn biết?
Hắn biết chuyện gì?
Nàng nhìn ám vệ.
“Điện hạ nói gì nữa?”
“Không ạ.”
“Ngươi đi đi.”
“Vâng.”
Người kia biến mất.
Thẩm Nguyệt cầm lá thư trong tay.
Nàng chợt hiểu.
Tiêu Cảnh Thần đang điều tra chuyện gì đó.
Mà chuyện đó…
Có liên quan đến Thẩm gia.
⸻
Cùng lúc ấy.
Trong phủ Tam hoàng tử.
Tiêu Cảnh Hành đang ngồi trong thư phòng.
“Điện hạ.”
Một người áo đen quỳ trước mặt hắn.
“Thẩm gia đã bắt đầu đề phòng.”
“Vì sao?”
“Không rõ.”
“Còn Hồng Mai?”
“Đã bị chuyển sang viện phía Tây.”
Tiêu Cảnh Hành nhíu mày.
“Thẩm Nguyệt làm?”
“Vâng.”
Hắn im lặng.
Không hiểu sao hắn lại nhớ đến ánh mắt của nàng ngày hôm đó.
Lạnh nhạt.
Xa cách.
Không giống nàng của trước đây.
“Điện hạ.”
Người áo đen lên tiếng.
“Có cần tiếp tục không?”
Tiêu Cảnh Hành không trả lời ngay.
Một lúc sau, hắn nói:
“Tiếp tục.”
“Nhưng…”
“Không được để lộ.”
“Vâng.”
Người áo đen lui ra.
Tiêu Cảnh Hành ngồi một mình.
Hắn không biết tại sao mình lại có cảm giác bất an.
Giống như có một bàn tay vô hình đang thay đổi toàn bộ bàn cờ.
Mà người đầu tiên thay đổi…
Chính là Thẩm Nguyệt.
⸻
Đêm.
Thẩm Nguyệt không ngủ.
Nàng ngồi trước cửa sổ, suy nghĩ về lá thư của Tiêu Cảnh Thần.
Đột nhiên…
Có tiếng động ngoài sân.
Nàng lập tức đứng dậy.
“Thanh Chi?”
Không có tiếng trả lời.
Thẩm Nguyệt mở cửa.
Một bóng người lướt qua mái nhà.
Nàng còn chưa kịp gọi người thì một thân ảnh khác đã xuất hiện.
Nhanh như gió.
Chỉ vài nhịp thở sau, người kia đã bị đánh rơi xuống sân.
Một tiếng rên vang lên.
Thẩm Nguyệt giật mình.
Người áo đen đứng trước mặt nàng.
“Tiểu thư, xin lui vào trong.”
“Ngươi là…”
“Người của điện hạ.”
Nàng lập tức hiểu.
Tiêu Cảnh Thần.
Lại là hắn.
Chẳng lẽ hắn đã phái người bảo vệ nàng từ trước?
⸻
Một lát sau.
Người áo đen đưa cho nàng một vật.
Một chiếc túi nhỏ.
“Trong người hắn có thứ này.”
Thẩm Nguyệt mở ra.
Bên trong là một miếng ngọc bội.
Nàng nhìn thấy hoa văn trên đó.
Sắc mặt lập tức thay đổi.
Đây là…
Biểu tượng của Hộ bộ Thượng thư.
Kiếp trước, Hộ bộ Thượng thư chính là một trong những người đứng sau vụ án tham ô quân lương của Thẩm gia.
Thẩm Nguyệt siết chặt miếng ngọc.
Mọi chuyện…
Đã bắt đầu rồi.
Chỉ là sớm hơn kiếp trước.
⸻
Ngày hôm sau.
Thẩm Nguyệt đích thân đến Đông cung.
Đây là lần đầu tiên nàng chủ động tìm Tiêu Cảnh Thần.
Khi nàng đến, hắn đang ở thư phòng.
“Thái tử điện hạ.”
Hắn ngẩng đầu.
Nhìn thấy nàng, ánh mắt lập tức dịu xuống.
“Nguyệt Nguyệt?”
Nàng khựng lại.
Đây là lần đầu hắn gọi nàng như vậy.
“Điện hạ gọi ta?”
Hắn hơi dừng.
“Thẩm tiểu thư.”
“…”
Nàng nghi ngờ mình vừa nghe nhầm.
“Người gọi ta là gì?”
“Không có gì.”
Hắn bình tĩnh lật một trang sách.
Thẩm Nguyệt nhìn hắn.
Người này…
Chắc chắn có vấn đề.
Nàng đặt miếng ngọc lên bàn.
“Điện hạ biết thứ này?”
Tiêu Cảnh Thần nhìn xuống.
Ánh mắt hắn lập tức lạnh đi.
“Ở đâu có?”
“Người tối qua đột nhập Thẩm phủ mang theo.”
Hắn im lặng.
Thẩm Nguyệt nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Điện hạ.”
“Chuyện này có liên quan đến phụ thân ta đúng không?”
Không khí trong thư phòng trở nên yên tĩnh.
Rất lâu sau, hắn mới đáp:
“Đúng.”
“Có người muốn hãm hại Thẩm gia?”
“Đúng.”
“Ai?”
“Ta chưa biết.”
Thẩm Nguyệt siết tay.
“Vậy điện hạ đang điều tra?”
“Ừ.”
“Vì sao giúp ta?”
Tiêu Cảnh Thần nhìn nàng.
Ánh mắt hắn sâu đến mức nàng không thể nhìn thấu.
Một lúc sau, hắn đứng dậy.
“Bởi vì nàng là vị hôn thê của ta.”
“Chỉ vậy?”
“…”
Hắn không trả lời.
Thẩm Nguyệt tiến thêm một bước.
“Điện hạ.”
“Ừ?”
“Có phải trước đây chúng ta từng gặp nhau không?”
Bàn tay Tiêu Cảnh Thần khựng lại.
Trong khoảnh khắc ấy…
Một đời ký ức hiện lên.
Nàng chết trong tuyết.
Hắn ôm thi thể lạnh ngắt của nàng.
Hắn quỳ trước linh vị nàng suốt ba ngày.
Hắn giết sạch những kẻ liên quan.
Rồi hắn sống những năm tháng còn lại trong cô độc.
Nhưng tất cả những thứ đó…
Hắn không thể nói.
Không thể để nàng biết.
Ít nhất là chưa phải bây giờ.
“Chưa từng.”
Hắn đáp.
Thẩm Nguyệt nhìn hắn.
“Thật sao?”
“Thật.”
Nàng im lặng.
Sau đó xoay người.
“Ta hiểu rồi.”
Nàng vừa đi được hai bước thì giọng hắn vang lên phía sau.
“Thẩm Nguyệt.”
Nàng quay đầu.
Tiêu Cảnh Thần nhìn nàng.
“Chuyện Thẩm gia…”
“Đừng tự mình điều tra.”
“Tại sao?”
“Nguy hiểm.”
“Nhưng đó là gia đình ta.”
“Ta biết.”
Hắn bước đến trước mặt nàng.
“Cho nên càng không được mạo hiểm.”
Thẩm Nguyệt nhìn hắn.
“Điện hạ sẽ bảo vệ họ?”
“Ừ.”
“Cả ta?”
“Ừ.”
“Vì sao?”
Lần này hắn không né tránh.
Hắn nhìn thẳng vào mắt nàng.
“Vì ta muốn.”
Nàng sững người.
Tiêu Cảnh Thần đưa tay, nhẹ nhàng chỉnh lại chiếc trâm trên tóc nàng đang hơi lệch.
“Nguyệt Nguyệt.”
“Chuyện nguy hiểm…”
“Để ta làm.”
Nàng đứng yên.
Tim đập từng nhịp rất rõ.
Nàng không biết rằng…
Người đàn ông trước mặt đã từng mất nàng một lần.
Cho nên kiếp này, hắn sẽ không để bất kỳ nguy hiểm nào đến gần nàng.
Dù phải đối đầu với cả triều đình.
Dù phải chống lại tất cả hoàng tử.
Dù cuối cùng phải đem cả thiên hạ đặt dưới chân nàng…
Hắn cũng không tiếc.
Bởi vì thứ hắn muốn bảo vệ chưa bao giờ là ngai vàng.
Mà là nàng.