Tại Vành Đai Cơ Khí, bầu trời không có màu xanh. Nơi đây là một thung lũng công nghiệp khổng lồ, bị bao vây bởi những vách đá nhân tạo dựng đứng, xám xịt và trơ trụi. Bầu khí quyển đặc quánh mùi lưu huỳnh và dầu máy. Hàng vạn công nhân mặc những bộ đồ bảo hộ xám xịt, mặt mũi lấm lem dầu mỡ và bụi than, di chuyển như những con kiến cơ khí dưới ánh đèn pha công suất lớn sáng rực ngày đêm, không phân biệt đâu là ngày, đâu là đêm.
Ở trung tâm thung lũng, đại công trường của Silas đang vận hành hết công suất. Một mũi khoan khổng lồ, đường kính rộng bằng cả một tòa nhà ba mươi tầng, làm bằng hợp kim titan siêu cứng, đang xoay tròn liên tục. Nó gầm rú, nhai nghiền những lớp đá cổ xưa, đâm sâu xuống lòng đất với tốc độ kinh hoàng. Tiếng động chát chúa của nó không chỉ là âm thanh, mà là một sự chấn động hữu hình, khiến không gian cách đó hàng chục cây số luôn trong trạng thái rung chuyển âm ỉ, như thể hành tinh đang oằn mình vì cơn đau bị xâm lấn.
"Báo cáo! Độ sâu đã đạt mười hai ngàn mét!" Tiếng một kỹ sư vang lên trong phòng điều hành thông qua hệ thống đàm thoại của Archon. "Áp suất tăng vọt! Chỉ số năng lượng nguyên sinh... vượt mức báo động! Đất sét đang hóa lỏng dưới áp suất cao!"
Trên màn hình ảo, những dòng mật mã và biểu đồ màu đỏ nhấp nháy liên tục với tần suất điên cuồng. Archon, từ trung tâm máy chủ, đưa ra phân tích lạnh lùng: "Mạch linh khí đã bị rách. Xác suất rò rỉ toàn phần: 99,8%. Cấu trúc địa chất không còn ổn định. Đề nghị Tướng Vance triển khai vành đai cô lập cấp độ hủy diệt."
Trên bầu trời, một bóng đen khổng lồ từ từ hạ cánh, che khuất cả ánh đèn pha của công trường. Đó là Pháo đài bay Titan – niềm tự hào quân sự của Tướng Vance. Con quái vật bằng thép này dài hơn hai cây số, phủ một lớp sơn nhám hấp thụ sóng radar, trang bị hàng ngàn họng pháo laser và các tiểu đoàn lính cơ động tinh nhuệ. Khi nó đáp xuống, mặt đất rung lên bần bật như đón chào một vị thần chiến tranh.
Bước xuống từ khoang chỉ huy, Tướng Vance chỉnh lại chiếc găng tay da đen, ánh mắt nghiêm nghị nhìn vào hố sâu thăm thẳm. Từ trong lòng đất, một làn khói màu tím nhạt bắt đầu phun lên. Nó không phải là khí độc thông thường; đó là thứ khói mang theo mùi hương của cỏ cây nguyên thủy, của sự sống tinh khiết, nhưng lại tràn đầy một áp lực tâm linh khủng khiếp. Đó chính là linh khí rò rỉ, thứ năng lượng mà nhân loại đã bỏ quên hàng thiên kỷ.
"Lập tức dựng hàng rào năng lượng!" Tướng Vance ra lệnh, giọng đanh thép, không chút cảm xúc. "Bất kỳ sinh vật nào tiếp cận khu vực này từ phía Đại Ngàn Cổ, không cần hỏi, tiêu diệt ngay lập tức."
Nhưng con người đã quá muộn. Thứ linh khí đậm đặc phun ra từ lòng đất như một dòng sữa mẹ ngọt ngào, theo chiều gió tràn thẳng vào bìa rừng Đại Ngàn Cổ chỉ cách đó một con sông.
Bên trong khu rừng già, một sự thay đổi kinh hoàng đang diễn ra. Những cái cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi bỗng vươn cành dài ra, lá cây xanh ngắt phát ra ánh sáng huỳnh quang tựa như có dòng máu mới đang chảy trong huyết quản của chúng. Và quan trọng nhất, muôn thú bắt đầu tỉnh giấc. Chúng không còn nhìn thế giới bằng ánh mắt hoang dã của loài vật, mà đôi mắt chúng đã có ánh sáng của trí tuệ, của sự nhận thức tàn khốc.
Từ sâu trong hang tối của ngọn núi cao nhất Đại Ngàn Cổ, một tiếng hú vang lên. Tiếng hú dài, trầm hùng, xé toạc màn đêm và át cả tiếng gầm rú của mũi khoan cơ khí.
Đó là Bạch Phong – vị vua của tộc Sói. Dưới sự lễ rửa tội của dòng linh khí rò rỉ, thân hình Bạch Phong biến đổi mạnh mẽ. Nó to lớn bằng một chiếc xe tải, bộ lông màu bạc của nó dựng đứng lên, lấp lánh như được dệt từ ánh trăng. Đôi mắt nó đỏ rực như hai hòn than nóng, nhưng bên trong đó không phải là sự điên cuồng của dã thú, mà là một nỗi căm hận sâu sắc khi chứng kiến đất mẹ bị cào xé. Dòng linh khí đã mở khóa cho tiềm năng cổ xưa trong gen của nó, giúp nó hiểu được tiếng khóc của đất đai và cả sự tàn bạo của những kẻ mặc quân phục phía bên kia sông.
Bạch Phong bước ra rìa vách đá, từng bước chân làm nứt toác những tảng đá dưới chân. Nó đứng trên cao, nhìn xuống đại công trường đang rực lửa. Xung quanh nó, hàng ngàn con sói khác, thân hình cũng đang biến đổi và lớn dần lên, đồng loạt quỳ rạp xuống. Lần đầu tiên trong lịch sử, yêu thú có một vị vua thực thụ, và cũng là lần đầu tiên, chúng có một lời tuyên chiến.
"Con người..." Một âm thanh trầm đục, khàn khàn nhưng rõ ràng vang lên từ cổ họng của Bạch Phong, không phải bằng thanh quản, mà bằng thứ ngôn ngữ tâm linh truyền thẳng vào não bộ của tất cả sinh vật trong vùng, kể cả những người lính trong phòng điều hành đang kinh hãi nhìn vào máy đo nhịp tim. "Các ngươi đã chạm vào giới hạn của Đất Mẹ. Sự kiêu ngạo của các ngươi đã kết thúc. Máu phải trả bằng máu."
Đứng trên đỉnh núi, Bạch Phong ngước lên, bộ lông bạc chói sáng giữa màn đêm, như một lời sấm truyền về sự diệt vong của kỷ nguyên thép. Chiến tranh, chính thức bắt đầu.