Huyết Sử sờ lên vệt máu trên mặt, ánh mắt gã từ tham lam nháy mắt biến thành một sự điên cuồng và sỉ nhục tột độ. Gã là một vị Huyết Sử đường đường của Huyền Minh Điện, địa vị cao quý, thực lực Tiên thiên trung kỳ, đi đến đâu cũng là tồn tại hô phong hoán vũ, vậy mà hôm nay lại bị một tên nhóc con Hóa kình cảnh sơ kỳ vạch mặt, để lại huyết thương!
"Thái Bạch! Bản điện hôm nay không đem linh hồn ngươi rút ra luyện thành Huyết Đèn ngàn năm, thề không làm người!"
Gã ngửa mặt lên trời hú dài một tiếng chói tai, âm thanh lạch cạch vang lên khắp xương cốt toàn thân. Huyết Sử dứt khoát cắn đứt đầu lưỡi mình, phun ra một ngụm tinh huyết bản mệnh lên hai bàn tay. Nháy mắt, hai tay gã phồng rộp lên, móng tay dài ra ba tấc, biến thành màu đen kịt quấn quanh bởi những làn khói tà ác màu xanh thẫm.
Huyết Minh Thi Độc Trảo!
Đây là tuyệt học trấn điện của Huyền Minh Điện, cần dùng tinh huyết nuôi dưỡng thi độc vạn năm, một khi bị cào trúng, dù là cao thủ Tiên thiên cũng sẽ bị thối rữa kinh mạch mà chết trong vòng ba cái chớp mắt.
Vút!
Tốc độ của Huyết Sử tăng lên gấp đôi, cơ hồ gạt bỏ mọi lực cản của không khí. Một trảo xé gió lao tới, không gian xung quanh Thái Bạch dường như bị độc khí nhuộm thành một màu xanh thẫm ghê người, khóa chặt mọi đường lui của hắn.
Đối mặt với sát chiêu tà môn kinh khủng này, Thái Bạch thần sắc vẫn lạnh lùng như băng tuyết trên đỉnh Thương Vân. Hắn biết rõ nếu so về độ dày đặc của kình lực, mình tuyệt đối không phải là đối thủ của Tiên thiên trung kỳ, biện pháp duy nhất để chiến thắng chính là: Nhanh hơn đối phương! Fast đến mức đối phương không kịp phản ứng!
Hắn thu Cửu Tiêu Kiếm về sát sườn, lưu sa Hóa kình màu đen trong cơ thể vận chuyển theo một quỹ đạo quỷ dị, đồ đằng lệnh bài trước ngực bộc phát ra một tiếng gầm nhẹ của rồng ngâm.
"Cửu Tiêu Kiếm Pháp chiêu thứ hai — Kiếm Xuất Vô Ảnh!"
Hưu!
Thân hình Thái Bạch bỗng nhiên biến mất khỏi vị trí cũ một lần nữa. Không giống như lần ở Vạn Kiếm Động, lần này hắn dùng chân chính Cửu Tiêu Thần Binh để thi triển "Kiếm Xuất Vô Ảnh".
Toàn bộ đỉnh Tẩy Kiếm Phong nháy mắt rơi vào một trạng thái quỷ dị vô cùng: Ánh sáng mờ nhạt từ các ngọn đuốc xa xa bỗng nhiên đứng im, sương mù đang bay lượn giữa không trung cũng bị ngưng đọng lại thành những hạt nước nhỏ, tiếng gió rít gào nháy mắt biến mất không còn một tia tàn tích.
Một kiếm này, cư nhiên làm chậm lại dòng chảy thời gian của không gian xung quanh trong vòng một phần vạn cái chớp mắt!
"Cái... Cái gì?!"
Móng vuốt độc khí của Huyết Sử chém vào khoảng không, trong tầm mắt của gã hoàn toàn mất đi bóng dáng của Thái Bạch. Không gian trước mặt gã chỉ còn lại một màu đen tuyền thuần túy, tĩnh mịch đến mức có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.
Một nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy trái tim Huyết Sử. Gã muốn lui lại, muốn vận hành kình lực hộ thể, nhưng gã kinh hoàng phát hiện ra tư duy của mình tuy vẫn hoạt động nhưng thân thể Tiên thiên trung kỳ của mình cư nhiên phản ứng chậm hơn luồng kiếm ý kia một nhịp!
Xoạt!
Một vệt kiếm quang đen kịt, vô thanh vô ảnh, quỷ mị đâm ra từ trong màn sương mù xám xịt bên hông Huyết Sử. Mũi kiếm sắc bén mang theo Cửu Tiêu Kiếm Ý vô thượng, nháy mắt xuyên thấu qua lớp kình lực hộ thể Tiên thiên dày đặc của gã, đâm thẳng vào bên hông trái, xuyên qua đan điền của gã!