Chương 46: Nhật Nguyệt Thánh Địa Chấn Động, Danh Hiệu Thái Huyền Tái Xuất
Cách xa vùng Đông Hoang hoang vu và cằn cỗi hàng triệu dặm là trung tâm của đại lục – nơi linh khí nồng đậm hóa thành sương mù năm sắc, các dãy núi lơ lửng giữa tầng mây cao vút, được bao bọc bởi những pháp trận thượng cổ che trời lấp đất. Nơi đây chính là thánh địa của võ đạo đỉnh cao, vùng đất ngự trị của những kẻ đứng trên vạn người.
Thuộc quyền kiểm soát của Thiên Đạo Minh – liên minh tối cao chi phối toàn bộ đại lục – tồn tại chín thế lực bá chủ được tôn vinh là Cửu Đại Đế Tông. Và một trong số đó chính là Nhật Nguyệt Thánh Địa.
Bên trong Nhật Nguyệt Điện – nơi nguy nga tráng lệ được xây dựng từ ngọc thạch vạn năm, nơi Nhật Nguyệt tinh hoa quanh năm hội tụ thành dòng chảy rực rỡ – một bầu không khí tĩnh mịch và uy nghiêm bao trùm.
Trên chiếc ghế rộng lớn chạm trổ hình long phụng, một vị thái thượng trưởng lão của Nhật Nguyệt Thánh Địa tên là Vân Tiêu Tử đang nhắm mắt điều tức. Tu vi của lão đã chạm đến ngưỡng kinh hoàng của cảnh giới Hư Hóa, chỉ cần cất tiếng cũng đủ khiến không gian xung quanh rạn nứt.
Đúng lúc ấy, một đạo ngọc giản màu xanh từ ngoài điện xé gió bay vào, dừng phắt trước mặt lão.
Vân Tiêu Tử chậm rãi mở mắt, đôi tròng mắt thâm sâu như chứa đựng cả Nhật Nguyệt luân hồi. Lão vung tay tiếp lấy ngọc giản, dùng thần thức quét qua lượng thông tin được truyền tải từ một mạng lưới tình báo trải dài khắp các vùng đất hẻo lánh của đại lục.
Ban đầu, gương mặt lão không hề gợn sóng. Đối với một Đế Tông đứng trên đỉnh cao cửu tiêu như Nhật Nguyệt Thánh Địa, những vụ tranh chấp lãnh địa, sự diệt vong hay quật khởi của các tông môn cấp thấp ở những vùng biên viễn như Đông Hoang chẳng khác nào trò trẻ con, không đáng để bận tâm.
Thế nhưng, khi ánh mắt lão lướt đến ba chữ xuất hiện cuối đoạn mật báo, thần sắc của vị thái thượng trưởng lão đột ngột thay đổi.
“Thái Huyền Tông?”
Vân Tiêu Tử khẽ lẩm bẩm cái tên ấy, bàn tay đang cầm ngọc giản bất giác siết chặt lại, phát ra một tiếng rắc nhỏ khiến không gian xung quanh chùng xuống.
Mật báo ghi lại rằng: Tại vùng Đông Hoang xa xôi, một thế lực mới nổi mang tên Thái Huyền Tông vừa đánh bại Huyết Đao Môn, phế bỏ lão tổ Kim Đan, thâu tóm toàn bộ tài nguyên để thăng cấp lên Thất phẩm tông môn, thậm chí còn thiết lập kỷ luật thép khiến các gia tộc địa phương phải dè chừng.
Với các thế lực tầm trung, đó có lẽ chỉ là một câu chuyện cười về kẻ mới phất. Nhưng với một nhân vật đứng ở tầng cao như Vân Tiêu Tử, ba chữ "Thái Huyền Tông" lại mang một trọng lượng vô cùng nặng nề, gợi nhắc đến những ký ức bị chôn vùi từ thời thượng cổ.
“Không thể nào...” Vân Tiêu Tử nhíu mày, trong lòng dâng lên một gợn sóng dữ dội. “Thái Huyền Tông đó chẳng phải đã bị diệt vong trong trận chiến chư thần thời viễn cổ, đạo thống đứt đoạn, toàn bộ di tích bị chôn vùi vào hư vô từ vạn năm trước rồi sao? Làm sao có thể xuất hiện một cái 'Thái Huyền Tông' thứ hai ở một nơi rách nát như Đông Hoang được?”
Lão đứng phắt dậy, bước ra ngoài thềm điện, ngước nhìn bầu trời xa xăm hướng về phương Đông.
Trong lịch sử lâu đời của Nhật Nguyệt Thánh Địa, có những cấm kỵ và văn bản cổ được niêm phong kỹ lưỡng trong cấm địa, ghi chép về một thế lực từng nắm giữ thứ đạo pháp kinh thiên động địa, có khả năng vượt qua cả thiên đạo. Và biểu tượng của thế lực đó chính là hai chữ Thái Huyền.
Dù chỉ là sự trùng hợp về tên gọi hay thực sự có liên quan đến đạo thống cổ xưa để lại, sự xuất hiện của cái tên này ở vùng biên viễn đã đủ sức thu hút sự chú ý của một trong Cửu Đại Đế Tông.
Vân Tiêu Tử trầm ngâm một lát, rồi lạnh lùng cất giọng truyền lệnh ra ngoài đại sảnh:
“Người đâu!”
Một đệ tử thân truyền mặc bạch y lập tức bước vào, quỳ một gối cung kính hành lễ: “Bẩm Thái thượng trưởng lão, đệ tử có mặt!”
“Phái một tiểu đội thám tử tinh nhuệ nhất, lập tức đến vùng Đông Hoang điều tra cho ta về cái gọi là 'Thái Huyền Tông' đó.” Vân Tiêu Tử thu lại ánh mắt sắc bén, trầm giọng ra lệnh: “Ta muốn biết tất cả mọi thứ: nguồn gốc của tông chủ bọn chúng, năng lực thực sự, và xem liệu đằng sau ngọn núi đó có ẩn giấu bí mật gì của thời viễn cổ hay không. Lập tức đi ngay!”
“Tuân mệnh!”
Đệ tử kia vâng lệnh lui ra.
Bên trong Nhật Nguyệt Điện, Vân Tiêu Tử hẹp mắt lại. Gió lớn từ tầng mây cao thổi lồng lộng qua vách điện, mang theo dự cảm về một cơn bão lớn sắp sửa hình thành từ phương Đông, đủ sức khuấy động sự yên bình lâu năm của toàn bộ đại lục.