Chương 43: Sóng Ngầm Bên Ngoài
Tin tức về việc Triệu Hùng – tên công tử bột vốn cậy thế gia tộc để hành hung đồng môn – bị Chấp Pháp Điện tống giam thẳng vào Hám Thiên Lao chỉ trong chớp mắt đã lan truyền ra khỏi ranh giới sơn mạch. Đối với các thế lực lâu năm quanh vùng, cách hành xử quyết liệt, thiết diện vô tư của Thái Huyền Tông không chỉ đơn thuần là việc nội bộ trị an, mà còn là một gáo nước lạnh giội thẳng vào thể diện của các gia tộc địa phương.
Sự nghiêm minh tột độ ấy cùng tốc độ lớn mạnh đến chóng mặt của một Thất phẩm tông môn mới nổi nhanh chóng lọt vào tầm ngắm sắc bén của các thế lực lớn xung quanh vùng Đông Hoang.
Tại đại sảnh nguy nga và u tịch của Liễu Gia – một gia tộc thế lực hùng cứ cách sơn mạch Thái Huyền Tông không xa – bầu không khí lúc này vô cùng ngột ngạt và âm trầm.
Bên trên ghế gia chủ, Liễu Thiên Hùng – một nam tử trung niên mang uy áp của cảnh giới Trúc Cơ hậu kỳ – đang nhíu chặt mày, ánh mắt sắc lạnh đảo qua tờ mật báo vừa được đệ tử tâm phúc mang về. Ngồi hai bên đại sảnh là các vị trưởng lão cốt cán của gia tộc, ai nấy đều mang sắc mặt khó coi, tiếng bàn tán xôn xao không dứt.
“Ngươi nói cái gì? Đứa con của Triệu gia mới gửi vào Thái Huyền Tông học nghệ chưa đầy nửa tháng, chỉ vì vài cọ xát nhỏ mà đã bị Chấp Pháp Điện của bọn chúng tống giam vào ngục tối, còn bị đánh gãy thiết côn, phế bỏ khí diễm công khai sao?” Một vị trưởng lão tóc bạc vỗ mạnh tay xuống bàn trà bằng ngọc, tức giận lên tiếng.
Đệ tử bẩm báo run rẩy cúi đầu đáp: “Dạ... dạ hoàn toàn là sự thật, bẩm trưởng lão. Người ra tay chính là đại đệ tử Sở Vô Trần của Thái Huyền Tông. Bọn chúng hoàn toàn không hề nể nang chút thể diện nào của Triệu gia, thậm chí còn tuyên bố môn quy áp dụng cho tất cả mọi người, không có ngoại lệ.”
Nghe đến đây, cả đại sảnh chìm vào một phút lặng phắt đầy căm phẫn.
Một vị trưởng lão khác hừ lạnh một tiếng, khóe môi giật giật đầy vẻ khinh miệt và tàn ác:
“Đúng là không biết trời cao đất dày! Thái Huyền Tông chẳng qua chỉ là một cái thế lực mới nổi, may mắn thâu tóm được tài nguyên của Huyết Đao Môn rồi leo lên vị thế Thất phẩm tông môn. Thế mà giờ đây bọn chúng lại dám tự cao tự đại, thiết lập cái gọi là 'kỷ luật thép' để đè đầu cưỡi cổ các gia tộc bản địa chúng ta. Nếu cứ để yên cho bọn chúng bành trướng thế này, e rằng sau này vùng Đông Hoang sẽ chẳng còn chỗ đứng cho Liễu Gia ta nữa!”
Liễu Thiên Hùng từ nãy đến giờ vẫn im lặng ngắm nhìn tách trà trên tay. Hắn chậm rãi đặt chén trà xuống, phát ra một tiếng cốc thanh thiết, đoạn ngước mắt lên, trong đôi mắt đục ngầu lóe lên một tia sát ý lạnh lẽo:
“Hừ, một ngọn núi hoang vu vừa phất lên nhờ vận may, lại tưởng mình thực sự đã thành bá chủ một cõi rồi sao? Triệu gia dạo này tuy sa sút nhưng dẫu sao cũng là chỗ giao tình nhiều năm với chúng ta. Hơn nữa, tài nguyên và mỏ linh thạch mà Thái Huyền Tông đang nắm giữ hiện tại chính là miếng mồi béo bở khiến không ít người thèm thuồng.”
Lão đứng phắt dậy, quét mắt nhìn toàn bộ các trưởng lão trong điện, cất giọng trầm đục mang theo quyết định dứt khoát:
“Xem ra, nếu chúng ta cứ tiếp tục bàng quan, cái gọi là 'Thái Huyền Tông' đó sẽ càng ngày càng lấn lướt. Đã đến lúc liên kết lại với vài thế lực lớn khác trong vùng rồi. Chúng ta cần phải phối hợp gióng lên một hồi chuông cảnh báo thật đau đớn, để cho cái đám ranh con trên ngọn núi kia biết thế nào là lễ độ, đồng thời nhắc nhở bọn chúng ai mới thực sự là chủ nhân thực sự của vùng đất Đông Hoang này!”
Lời tuyên bố vừa dứt, một cỗ sát khí nặng nề bao trùm lấy toàn bộ đại sảnh Liễu Gia.
Sóng ngầm bên ngoài xã hội từ phút này chính thức cuồn cuộn nổi lên, từng đợt gió độc bắt đầu thổi ngược về hướng ngọn núi đang vươn mình mạnh mẽ, chuẩn bị chĩa những mũi nhọn tàn độc nhất về phía Thái Huyền Tông.