Chương 33: Kim Đan sụp đổ, Thái Huyền bước lên Thất phẩm
Ba ngày ba đêm trôi qua trong lớp sương mù của Vạn Huyễn Thiên Kiếp Trận.
Đối với một cường giả cảnh giới Kim Đan như Trưởng lão Huyết Vô Yếm, khoảng thời gian này dài đằng đẵng như một thế kỷ khổ hình. Không có trận chiến sảng khoái nào để phát tiết, không có kẻ địch nào để chém giết, thứ duy nhất đối mặt với lão là một cỗ huyễn thuật vô hình liên tục gặm nhấm tâm trí, bẻ cong thực tại, kết hợp cùng sức ép của sát trận khiến cho chân nguyên trong đan điền cạn kiệt đến giọt cuối cùng.
Khi tia nắng ban mai của ngày thứ tư rọi xuống, lớp sương mù bạc khẽ gợn sóng rồi tản ra hai bên.
Huyết Vô Yếm lúc này hoàn toàn không còn chút phong thái uy nghiêm của một vị lão tổ Kim Đan cảnh nào nữa. Y phục của lão rách bươm, tóc tai bù xù như ổ quạ, gương mặt hốc hác, đôi mắt vằn lên những tia máu đỏ quạch và đầy rẫy sự hoảng loạn, mệt mỏi tột độ. Lão quỳ một chân xuống đất, thở hổn hển từng ngụm lớn, tay vẫn nắm chặt thanh huyết nhận nhưng cơ thể thì run lẩy bẩy không ngừng.
“Đủ... đủ rồi... Trò quỷ gì thế này? Mau thả lão phu ra!” Huyết Vô Yếm gầm lên một tiếng khàn đặc, giọng nói mang theo sự tuyệt vọng vô bờ bến.
Đúng lúc ấy, một tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên trước mặt lão.
Tần Huyền không biết từ lúc nào đã xuất hiện. Hắn thong thả đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt thâm sâu tựa tinh không nhìn xuống vị cường giả Kim Đan đang chật vật dưới đất, khóe môi thoáng hiện một nụ cười nhạt đầy vẻ thương hại.
“Kim Đan sơ kỳ?” Tần Huyền nhạt giọng cất tiếng, thanh âm bình thản nhưng lại vang vọng vào tận sâu tâm thần đối phương: “Bản tọa còn tưởng cao thủ phái Huyết Đao Môn có bản lĩnh kinh thiên động địa thế nào. Hóa ra, đụng phải chút huyễn thuật cỏn con đã suýt tẩu hỏa nhập ma thành một kẻ điên rồi sao?”
Huyết Vô Yếm giật mình ngẩng đầu lên. Dù tu vi bị bào mòn và tinh thần suy sụp, nhưng khi đối diện với Tần Huyền, lão vẫn cảm nhận được một cỗ uy áp kinh hoàng không thể kháng cự – một cỗ áp lực còn đáng sợ gấp vạn lần so với bất kỳ ảo ảnh nào trong trận pháp.
“Ngươi... ngươi chính là Tông chủ Thái Huyền Tông?!” Huyết Vô Yếm lắp bắp, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi tột độ.
“Ngươi không xứng biết danh tính của bản tọa.” Tần Huyền hững hờ phất nhẹ tay áo.
Ầm!
Chỉ một cái phất tay đơn giản, một luồng nguyên lực vô hình nhưng nặng như thái Sơn giáng thẳng xuống đỉnh đầu Huyết Vô Yếm.
Hộc...!
Lão tổ Kim Đan phun ra một ngụm máu tươi lớn, toàn bộ đan điền trong cơ thể chấn động mạnh mẽ, lớp kim đan sơ kỳ vừa ngưng tụ bỗng rạn nứt những đường nét chằng chịt rồi vỡ vụn hoàn toàn. Tu vi mười mấy năm khổ công tu luyện trong chớp mắt hóa thành hư không!
Bịch!
Huyết Vô Yếm ngã vật ra nền đá, hoàn toàn biến thành một kẻ phế nhân, trơ mắt nhìn thế giới tối sầm lại trước khi bất tỉnh nhân sự.
Từ bên ngoài sơn mạch, hàng trăm tán tu đang quan sát cảnh tượng qua lớp sương mù tan bớt đều trân trừng há hốc miệng, chấn động đến mức không thốt nên lời. Một cường giả Kim Đan đường đường chính chính, vậy mà dưới tay vị Tông chủ thần bí lại bị phế bỏ tu vi dễ như trở bàn tay!
Ngay sau khi giải quyết gọn gàng Huyết Vô Yếm, Tần Huyền lạnh lùng ra lệnh:
“Sở Vô Trần, dẫn đệ tử xuất kích. Huyết Đao Môn dám phạm vào uy nghiêm của Thái Huyền Tông, hôm nay không cần giữ lại nữa. Hãy san bằng tổng bộ của bọn chúng và thu hồi toàn bộ tài nguyên!”
“Tuân mệnh, sư tôn!” Sở Vô Trần ánh mắt lóe lên sát khí, rút ra thanh Thái A Kiếm.
Cùng với sự tham gia của các đệ tử và sự dẫn đường của các trưởng lão, một đội ngũ hùng hậu của Thái Huyền Tông rời khỏi sơn mạch, thẳng tiến sào huyệt của Huyết Đao Môn. Một Thất phẩm tông môn từng uy trấn một vùng, dưới sự suy sụp của lão tổ Kim Đan và sự tấn công như vũ bão của Thái Huyền Tông, hoàn toàn không có sức chống cự.
Chỉ trong vòng chưa đầy một ngày, toàn bộ hệ thống phòng thủ của Huyết Đao Môn sụp đổ. Kho báu tích lũy qua hàng trăm năm, vô số linh thạch, bảo khí và mỏ tài nguyên độc quyền bị thâu tóm hoàn toàn, chuyển về chất đầy kho của Thái Huyền Tông.
Khi nguồn tài nguyên khổng lồ của cả một Thất phẩm tông môn được dung hợp vào dòng chảy linh mạch, cùng với chiến tích lẫy lừng tiêu diệt cường giả Kim Đan, bầu trời trên đỉnh Thái Huyền Phong lại một lần nữa biến sắc.
Ầm ầm ầm...!
Thiên địa chấn động, mây ngũ sắc cuộn trào thành một cột sáng chói lọi cắm thẳng xuống đại địa. Bản đồ khí vận của tông môn bùng nổ, hoàn toàn lột xác với tiếng chuông ngân vang dội khắp Đông Hoang.
Thái Huyền Tông chính thức vượt qua Bát phẩm, thăng cấp thành công lên Thất phẩm tông môn!
Linh khí triều tịch lần thứ hai bùng nổ với quy mô lớn gấp nhiều lần trước, bao trùm toàn bộ sơn mạch. Sự thăng cấp này không chỉ nâng tầm vị thế của Thái Huyền Tông lên hàng ngũ các cường giả thống trị một phương, mà còn đánh dấu một kỷ nguyên huy hoàng thực sự vừa mới mở ra dưới sự dẫn dắt của Tần Huyền.