Chương 18: Một lời thức tỉnh người trong mộng
Giữa khu phố chợ phàm trần tấp nập người qua lại, không gian xung quanh bỗng chốc trở nên tĩnh lặng kỳ lạ sau câu nói của Tần Huyền. Đám đông hiếu kỳ đứng xung quanh chỉ trỏ bàn tán, cười cợt nhìn vị công tử trẻ tuổi thanh tú đang đứng trước một lão thợ rèn nhếch nhác, say khướt. Bọn chúng cho rằng tên thanh niên này hoặc là uống nhầm thuốc, hoặc là muốn ra vẻ ta đây thương cảm kẻ yếu.
Lão thợ rèn Thiết Sơn đang ngồi bệt dưới đống xỉ đen ngòm, bàn tay chai sần siết chặt vò rượu mẻ. Khi nghe thấy câu nói ấy, toàn thân lão chợt khựng lại. Đôi mắt đục ngầu, mờ mịt vì hơi men bỗng chốc co rút mãnh liệt. Lão ngẩng phắt đầu lên, nhìn chằm chằm vào Tần Huyền với vẻ mặt đầy hoài nghi và kinh ngạc.
“Ngươi... ngươi nói cái gì?” Giọng Thiết Sơn khàn đặc, run rẩy vang lên.
Những người bình thường chỉ nghe thấy đó là một lời châm chọc hoặc an ủi vô nghĩa, nhưng vào tai Thiết Sơn, câu nói vừa rồi lại chạm đúng vào nỗi đau sâu kín nhất, vào tâm huyết cả một đời luyện khí mà lão đã cố giấu kín suốt mười vạn năm qua. Đó là một câu cổ ngữ viễn cổ độc nhất vô nhị, một bí quyết luyện khí thượng thừa mà ngay cả tông môn cũ của lão trước khi sụp đổ cũng chỉ có một mình lão biết.
Tần Huyền không để ý đến những ánh mắt soi mói xung quanh. Hắn cúi người xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt đang dần tỉnh rượu của lão thợ rèn, chậm rãi cất giọng trầm ấm:
“Búa rơi ba nhịp, lửa tàn một nén. Ngươi dùng chân hỏa phàm trần để cô đọng tạp chất của Huyền Thiết Thạch, bề ngoài tưởng chừng như đang rèn kiếm, nhưng thực chất là đang bóp nghẹt linh tính của chính nguyên liệu. Một kẻ từng đứng ở đỉnh cao Luyện Khí đại đạo, cớ sao lại tự nguyện chôn vùi bản thân trong vò rượu dởm này?”
Ầm!
Một tiếng sét như đánh ngang tai giáng xuống tâm trí Thiết Sơn. Lão trân trân nhìn thiếu niên trước mặt, vò rượu trong tay rơi phịch xuống đất, vỡ tan tành, rượu chảy lênh láng hòa lẫn vào đống tro tàn.
Mười vạn năm qua, chưa từng có ai nhìn thấu kỹ thuật của lão, lại càng không có ai chỉ ra được điểm sai cốt lõi trong tâm pháp luyện khí mà lão vẫn hằng dằn vặt. Câu nói vừa rồi của Tần Huyền giống như một nhát búa chí mạng đập tan bức tường phòng thủ tâm lý, đồng thời thắp lên ngọn lửa đạo tâm đã tắt ngấm từ lâu của một vị Luyện Khí Đại Tông Sư.
Đám đông xung quanh ngẩn người, không hiểu hai người đang nói thứ ngôn ngữ kỳ lạ gì.
Nhưng Thiết Sơn thì hiểu rõ hơn ai hết. Lão run rẩy bò dậy, mặc cho bùn đất và tro xỉ bám đầy trên y phục rách rưới. Vị đại tông sư từng khuấy đảo phương bắc một thời lúc này lại bật khóc nghẹn ngào như một đứa trẻ. Lão lao tới, quỳ rạp ngay giữa phố chợ đông đúc, dập đầu ba cái thật mạnh xuống nền đá cứng ngắc.
“Bái kiến... Bái kiến tiền bối! Lão phu Thiết Sơn u mê u muội suốt bao năm qua, hôm nay nhờ một lời của ngài mới tỉnh mộng!” Thiết Sơn nghẹn ngào cúi sát đất, giọng nói run rẩy đầy kính sợ: “Xin tiền bối thu nhận lão phu làm đệ tử! Lão phu nguyện dùng phần đời còn lại để chuộc lại lỗi lầm, tận tụy vì ngài!”
Sở Vô Trần, Mộ Thanh Y và Bạch Ly đứng phía sau chứng kiến cảnh tượng này đều không khỏi ngạc nhiên. Bọn chúng không ngờ chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, sư tôn lại có thể thu phục được một lão thợ rèn phàm trần có vẻ như đầu óc không bình thường này.
Tần Huyền mỉm cười nhẹ, đưa tay phất lên một cỗ kình lực vô hình, nâng Thiết Sơn đứng dậy khỏi mặt đất.
“Từ nay về sau, ngươi không còn là phu phen rượu chè ở chốn phàm trần này nữa.” Tần Huyền thản nhiên nói. “Ngươi chính là Tứ đệ tử của Thái Huyền Tông ta. Ngọn núi phía Bắc sơn mạch sẽ giao lại cho ngươi, nơi đó sẽ dựng lên Thiên Công Phong.”
“Tứ đệ tử... bái kiến Sư tôn!” Thiết Sơn lau dòng nước mắt trên khuôn mặt già nua, trong lòng dâng trào một cỗ huyết khí sục sôi.
Dù tính về tuổi đời, lão là người lớn tuổi nhất trong số các đệ tử của Thái Huyền Tông, nhưng trong thế giới tu tiên, đạo giả vi tiên, bái kiến Tông chủ kiêm sư tôn là điều thiên kinh địa nghĩa.
Tần Huyền gật đầu hài lòng, dẫn theo bốn vị đệ tử thu mua xong vật tư rồi thong thả quay trở về Thái Huyền Phong. Sự gia nhập của Thiết Sơn đánh dấu mảnh ghép quan trọng tiếp theo của Thái Huyền Tông đã hoàn thiện, chuẩn bị mở ra một chương mới cho sự bành trướng thế lực trên đại lục.