Chương 1: C1

Chương 1: Giấc ngủ mười vạn năm Bên trong hải vực thần hồn vô tận, thứ tồn tại duy nhất là một viên Đạo Chủng mờ ảo màu xám tro, lơ lửng sừng sững như một tiểu vũ trụ đang hô hấp. Mỗi nhịp đập của nó chậm rãi, nặng nề tựa như sự trôi dạt của các vì sao xa xôi, mang theo tiếng ngân dài vang vọng qua vô tận kỷ nguyên. Không gian xung quanh tĩnh mịch đến đáng sợ, không có âm thanh, không có ánh sáng, chỉ có dòng chảy thời gian vô hình đang mài mòn vạn vật. Thế nhưng, chính trong sự tĩnh lặng tuyệt đối ấy, viên Đạo Chủng bỗng nhiên khẽ chấn động một cái. Bùm... Một tiếng động trầm đục vang lên từ sâu thẳm trong tâm thức. Theo sau đó là những vòng gợn sóng năng lượng vô hình lan tỏa ra tứ phía, phá vỡ sự tĩnh mịch đã kéo dài từ thời viễn cổ. Khoảnh khắc viên Đạo Chủng ấy khẽ rúng động, một đôi mi dài bỗng run lên, rồi chậm rãi mở ra. Tần Huyền tỉnh giấc. Không có tiếng sấm sét khai thiên lập địa, cũng chẳng có hào quang vạn trượng chói lọi hay dị tượng kinh thiên động địa thường thấy khi đại năng bế quan xuất thế. Thứ duy nhất chào đón hắn là một màn đêm tịch mịch và sự cô độc thấu xương. Hắn nằm đó, lặng lẽ nhìn chằm chằm lên mái vòm của động phủ đã sớm bị bao phủ bởi mạng nhện và bụi bặm dày đặc. Hắn từ từ ngồi dậy. Khớp xương phát ra những tiếng lách cách khô khốc, nhưng kỳ lạ thay, cơ thể hắn không hề có cảm giác tê mỏi hay suy nhược của kẻ vừa trải qua giấc ngủ dài. Tần Huyền giơ bàn tay trắng trẻo, thon dài của mình lên dưới ánh sáng lờ mờ lọt qua khe đá. Vẫn là một thanh niên ở độ tuổi đôi mươi, nét mặt tuấn tú, ánh mắt sâu thẳm tựa vực thẳm, không hề có một nếp nhăn hay dấu vết tuổi tác nào in hằn. Thế nhưng, sâu thẳm trong tâm trí, Tần Huyền hiểu rõ hơn ai hết cái giá phải trả cho vẻ ngoài trẻ trung này. Hắn đã ngủ qua một giấc kéo dài trọn vẹn mười vạn năm. Mười vạn năm là bao lâu? Là biển cạn hóa nương dâu, là sự diệt vong của vô số hoàng triều, là sự lụi tàn của hàng loạt thế lực từng đứng trên đỉnh cao thiên hạ. Những người quen thuộc với hắn, những bằng hữu từng cùng nhau chén tạc chén thù, tất cả nay chỉ còn là cát bụi trong lịch sử, hoặc thậm chí đã bị thời gian xóa nhòa hoàn toàn. Tần Huyền không nói gì, hắn thu hồi ánh mắt, bắt đầu tĩnh tâm kiểm tra lại tình trạng cơ thể hiện tại của chính mình. Hắn khẽ nhắm mắt, đem thần thức chìm sâu vào đan điền và kinh mạch. Ngay lập tức, một cảm giác nặng nề truyền đến. Bên trong cơ thể hắn lúc này, một cỗ sức mạnh vô hình đang trấn áp toàn bộ nguyên lực. Đó là Cửu Trọng Đạo Ấn – chín lớp phong ấn cổ xưa được khắc sâu vào huyết mạch và linh hồn từ mười vạn năm trước, trước khi hắn chìm vào giấc ngủ sâu. Dưới sự trấn áp của Cửu Trọng Đạo Ấn, tu vi hiện tại của Tần Huyền đã bị phong tỏa hoàn toàn, chỉ còn lại mức thấp nhất: Luyện Thể sơ kỳ. Một vị Tông Chủ của Thái Huyền Tông lừng lẫy một thời, nay khi tỉnh dậy lại chỉ có tu vi yếu ớt chẳng khác nào một phàm nhân vừa mới bước chân vào con đường tu luyện. Nếu là bất kỳ tu sĩ nào khác rơi vào hoàn cảnh này, đối mặt với sự suy kiệt và phong ấn tuyệt đối ấy, e rằng đạo tâm đã sớm sụp đổ, thậm chí tuyệt vọng đến mức tự vẫn. Nhưng Tần Huyền chỉ thản nhiên mở mắt, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt đầy hàm ý. Hắn biết rõ, Cửu Trọng Đạo Ấn không phải là hình phạt, mà là một loại cơ chế bảo vệ và dung hợp mà hắn và vị tông chủ tiền nhiệm đã thỏa thuận từ mười vạn năm trước. Trong suốt mười vạn năm qua, khi thể xác và tu vi của hắn chìm trong giấc ngủ say, viên Đạo Chủng trong hải vực thần hồn chưa từng ngừng hoạt động. Nó thay thế hắn đi cảm悟, đi hấp thu, đi dung hợp. Nó lặng lẽ hấp thu thiên địa pháp tắc của toàn bộ đại lục, ghi nhớ hàng triệu bộ công pháp thượng cổ từ khắp nơi trên thế giới, quan sát vô số thiên kiêu xuất chúng ra đời rồi ngã xuống, và hấp thu tinh hoa thuần khiết nhất của trời đất qua từng kỷ nguyên. Nói một cách chính xác nhất lúc bấy giờ, Tần Huyền chính là một "thư viện sống" vĩ đại và đáng sợ nhất mà thế gian từng chứng kiến. Trong đầu hắn hiện đang lưu trữ một lượng tri thức khổng lồ về đan đạo, trận pháp, luyện khí, ngự thú và vô số tâm pháp thượng thừa mà người thường dù có dốc hết cả đời cũng không thể chạm tới một góc nhỏ. Hắn biết vô số bí thuật kinh thiên động địa, nắm giữ các phương pháp phá giải mọi loại trận pháp cổ xưa, hiểu rõ điểm yếu của từng loại thần thông huyết mạch trên đời. Tuy nhiên, biết là một chuyện, có thể sử dụng hay không lại là chuyện khác. Bởi vì tu vi của hắn đang bị Cửu Trọng Đạo Ấn phong tỏa ở tầng thứ nhất, nên phần lớn các năng lực và công pháp cấp cao ấy đều bị niêm phong sâu bên trong thần hồn. Hắn hiện tại giống như một người khổng lồ đang mang trên mình xiềng xích, sở hữu kho báu vô tận trong tay nhưng chỉ có thể dùng hai bàn tay trắng để bắt đầu lại từ đầu. “Muốn mở từng tầng phong ấn tiếp theo, không phải dựa vào việc tàn sát sinh linh để tích lũy sát khí, cũng không phải dựa vào việc thôn phược linh đan diệu dược thông thường...” Tần Huyền thì thầm, ánh mắt nhìn xuyên qua lớp bụi mờ của động phủ, hướng về phía ngọn núi hoang vu bên ngoài. “Mà phải dựa vào khí vận tông môn.” Đúng vậy. Để giải tỏa Cửu Trọng Đạo Ấn, đưa bản thân trở lại đỉnh cao phong độ, đồng thời khôi phục lại vinh quang của Thái Huyền Tông, con đường duy nhất hắn phải đi chính là lập tông, thu đồ đệ, xây dựng thế lực và từng bước tích lũy Thiên Địa Khí Vận. Mỗi khi tông môn đạt đến một cột mốc mới – có thêm đệ tử, có trưởng lão tọa trấn, có hộ sơn đại trận, có các phong chức năng hoạt động – khí vận gia thân sẽ tự động dung hợp với cơ thể hắn, từ đó từng bước cởi bỏ xiềng xích phong ấn. “Mười vạn năm trước, Thái Huyền Tông vì bảo vệ thiên hạ mà lụi tàn, để lại ta gánh vác nhân quả này.” Tần Huyền chậm rãi đứng dậy. Y phục trên người hắn trải qua mười vạn năm dưới tác động của trận pháp bảo hộ vẫn phẳng phiu như mới, không hề vương chút bụi trần. Hắn bước từng bước vững chắc về phía cửa động phủ, nơi ánh sáng ban mai đầu tiên của kỷ nguyên mới đang chiếu rọi vào. “Hôm nay, ta từ trong phế tích tỉnh lại.” “Món nợ ngày xưa, và cơ đồ ngày cũ... ta sẽ từng bước, đòi lại tất cả.” Ké... t... Cánh cửa đá nặng nề đóng chặt suốt mười vạn năm từ từ đẩy mở. Tần Huyền bước ra ngoài, chính thức đặt bước chân đầu tiên lên thế giới rộng lớn và đầy biến động này, bắt đầu hành trình tạo dựng nên Thiên Hạ Đệ Nhất Tông.
Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ