CHƯƠNG 4 — DỰ ÁN QUAN TRỌNG
Buổi sáng, ngày 8 tháng 7 năm 2039 — tại một trại trú ẩn ở Singapore.
Đã 14 ngày trôi qua kể từ khi Chiến tranh Thế giới bắt đầu.
Lukas Keller thức dậy từ khá sớm. Anh thu dọn đồ đạc theo thói quen, kiểm tra lại chiếc ba lô rồi nhìn quanh khu vực trú ẩn một lượt trước khi rời khỏi chỗ nghỉ.
Khi đi ngang qua khoảng trống quen thuộc gần bức tường phía trong, Lukas nhìn thấy Mikhail đã ngồi ở đó. Trong những ngày qua, cậu vẫn chưa từng cạo râu một lần nào, khiến vẻ ngoài vốn đã mệt mỏi nay càng trở nên tiều tụy.
Chiếc laptop đặt trên đầu gối, bên cạnh là thiết bị mà cậu đã sửa trong những ngày qua. Phần vỏ thiết bị vẫn đang được tháo ra, để lộ những module và dây dẫn bên trong. Trên màn hình là những dòng dữ liệu dày đặc, còn bàn tay Mikhail liên tục di chuyển giữa bàn phím và các bộ phận nhỏ của thiết bị.
Tĩnh An cũng đã có mặt.
Cậu ngồi gần đó, chống cằm nhìn màn hình.
"Anh ấy không cho tôi xem."
Lukas dừng lại.
"Vậy sao cậu vẫn ngồi đây?"
"Tôi đang chờ."
"Chờ gì?"
"Anh ấy cho xem."
Mikhail không ngẩng đầu.
"Không."
Tĩnh An quay sang Lukas.
"Anh thấy chưa?"
Lukas nhìn Mikhail rồi nhìn Tĩnh An.
"Anh ấy nói không."
"Đúng."
Tĩnh An gật đầu rất tự nhiên rồi tiếp tục nhìn màn hình.
Lukas không nhịn được cười.
Sau hơn một tuần ở cùng nhau, anh đã bắt đầu quen với cảnh tượng này. Tĩnh An có thể ngồi hàng giờ chỉ để quan sát một thứ mà cậu chưa hiểu, sau đó liên tục đặt câu hỏi cho đến khi người đối diện không muốn trả lời nữa. Còn Mikhail dường như đã học được cách dùng ít từ nhất có thể để kết thúc những cuộc trò chuyện như vậy.
Nhưng hôm nay, sự tò mò của Tĩnh An có vẻ đặc biệt hơn.
Cậu nhìn vào một tập dữ liệu đang được Mikhail mở trên màn hình.
"Tại sao anh giữ phần dữ liệu này?"
Mikhail dừng tay.
"Có ích."
"Tại sao?"
"Luận án tiến sĩ."
Tĩnh An hơi nghiêng người về phía trước.
"Quan trọng vậy sao?"
"Ừ."
"Nhưng nếu hoàn thành thì sao?"
Mikhail đưa hai ngón tay lên chỉnh kính rồi mới trả lời:
"Có thể trì hoãn chiến tranh."
Tĩnh An im lặng.
Lukas cũng nhìn sang.
"Thành công thì còn có thể trì hoãn chiến tranh?"
"Có thể."
"Nhưng còn chưa được nửa tháng mà."
"Luận án này đâu phải bắt đầu từ lúc chiến tranh nổ ra."
Tĩnh An gật đầu.
"Cũng đâu phải mới xung đột đâu."
"Ừ."
"Ồ."
Lukas nhìn Tĩnh An.
"Anh hiểu gì rồi?"
"Chưa."
Lukas hơi nhướng mày.
"Vậy sao lại 'ồ'?"
"Vì nghe có vẻ quan trọng."
Mikhail khẽ thở ra.
Lukas bật cười, còn Tĩnh An vẫn nhìn màn hình như thể câu trả lời của mình hoàn toàn hợp lý.
Một lúc sau, cậu chỉ vào thiết bị bên cạnh Mikhail.
"Nếu chỉ cần dữ liệu, sao anh phải sửa cả thiết bị?"
Mikhail đáp:
"Vì tôi còn cần nó để thu thập dữ liệu mới."
Tĩnh An lập tức nhìn sang màn hình.
"Vậy dữ liệu cũ dùng để so sánh?"
"Ừ."
"Với dữ liệu mới?"
"Ừ."
"Để biết thứ gì thay đổi?"
"Đúng."
Tĩnh An im lặng một lúc.
"Anh thật sự thích dữ liệu."
Mikhail chỉnh lại kính.
"Dữ liệu ít nhất có thể kiểm chứng."
Tĩnh An chống cằm suy nghĩ.
"Con người cũng có thể không nói dối."
"Tôi không nói con người nói dối."
"Tôi hiểu."
Lukas nhìn Tĩnh An.
"Anh hiểu thật à?"
"Không."
Lukas bật cười.
Mikhail cũng khẽ cong khóe miệng rồi tiếp tục nhìn vào màn hình.
Tĩnh An không nói thêm ngay. Cậu nhìn những biểu đồ trước mặt một lúc lâu, lần này không hỏi liên tục như mọi khi.
Lukas ngồi xuống cạnh hai người.
Anh nhìn thiết bị đã được sửa gần như hoàn chỉnh rồi lại nhìn tập dữ liệu trên màn hình.
"Luận án của anh nghiên cứu về cái này?"
"Ừ."
"Thiết bị?"
"Dữ liệu."
Lukas nhìn Mikhail.
"Khác nhau à?"
"Thiết bị có thể thay đổi."
Mikhail chỉ vào màn hình.
"Dữ liệu đã ghi lại thì không."
Lukas gật đầu.
Anh hiểu điều Mikhail muốn nói. Một thiết bị hỏng có thể sửa, một linh kiện có thể thay thế, thậm chí một đoạn chương trình cũng có thể viết lại. Nhưng dữ liệu được ghi lại trong một điều kiện cụ thể thì khác. Khi điều kiện ấy thay đổi, không thể đơn giản tạo lại một bộ dữ liệu giống hệt ban đầu.
Tĩnh An nhìn Mikhail.
"Vậy dữ liệu này được thu thập trước chiến tranh?"
"Một phần."
"Trước bao lâu?"
Mikhail chỉnh lại kính.
"Khá lâu."
Tĩnh An nhìn Lukas.
Lukas lập tức hiểu câu trả lời đó có nghĩa là gì.
"Đừng hỏi."
Tĩnh An quay lại nhìn Mikhail.
"Bao lâu là khá lâu?"
Mikhail im lặng.
Tĩnh An chờ.
Một lúc sau, Mikhail đóng nhẹ laptop lại.
"Anh biết rồi đấy."
Tĩnh An bật cười.
"Được."
Lukas cũng cười theo.
Không khí giữa ba người nhanh chóng trở lại bình thường.
Bên ngoài khu trú ẩn, tiếng phương tiện thỉnh thoảng vọng vào từ xa. Một số người vẫn đứng quanh những chiếc điện thoại, hy vọng nhận được tin tức từ gia đình hoặc người thân ở nơi khác.
Mikhail mở laptop trở lại.
Tĩnh An lần này không hỏi nữa mà chỉ ngồi bên cạnh quan sát.
Lukas nhìn những dòng dữ liệu chạy trên màn hình.
"Anh nói dự án này có thể trì hoãn chiến tranh."
Mikhail gật đầu.
"Ừ."
"Nhưng bây giờ chiến tranh đã bắt đầu."
"Đúng."
"Vậy còn tác dụng?"
Mikhail nhìn màn hình.
"Nếu hoàn thành, vẫn có."
Lukas không hỏi tiếp.
Anh hiểu rằng Mikhail không nói về việc kết thúc chiến tranh ngay lập tức. Nếu hoàn thành, dự án có thể tạo ra một công nghệ đủ quan trọng để ảnh hưởng đến cách cuộc chiến tiếp diễn.
Tĩnh An lại lên tiếng:
"Anh định hoàn thành nó ở đây?"
"Không."
"Vậy khi nào?"
"Khi có thể."
"Bao giờ là có thể?"
Mikhail nhìn cậu.
Tĩnh An lập tức hiểu.
"Được rồi."
Cậu quay sang Lukas.
"Anh ấy lại không muốn trả lời."
Lukas gật đầu.
"Anh bắt đầu hiểu rồi đấy."
Tĩnh An cười.
Mikhail tiếp tục làm việc.
Lukas ngồi bên cạnh, im lặng quan sát.
Một lúc sau, Tĩnh An bất chợt chỉ vào một biểu đồ.
"Phần này thay đổi rồi."
Mikhail lập tức nhìn sang.
"Ở đâu?"
Tĩnh An chỉ vào một đoạn dữ liệu.
"Đây."
Mikhail phóng to biểu đồ.
Lukas cũng cúi xuống quan sát.
Ba người im lặng trong vài giây.
Mikhail kiểm tra lại dữ liệu gốc, sau đó mở một tập dữ liệu khác để đối chiếu.
Tĩnh An chống cằm, đôi mắt sáng lên.
"Thấy chưa?"
Mikhail không trả lời ngay.
Anh kiểm tra thêm một lần nữa rồi nói:
"Có thay đổi."
Lukas nhìn hai biểu đồ đặt cạnh nhau.
"Do thiết bị?"
"Không chắc."
Tĩnh An nhìn màn hình.
"Vậy có thể do môi trường."
Mikhail gật đầu.
"Có thể."
Tĩnh An mỉm cười.
"Vậy dữ liệu mới cũng có ích."
Mikhail nhìn cậu một lúc rồi đáp:
"Ừ."
Lukas nhìn hai người.
Anh bắt đầu nhận ra Tĩnh An không chỉ đơn giản là một người thích hỏi. Cậu thực sự chú ý đến những chi tiết mà người khác dễ bỏ qua.
Còn Mikhail, dù thường tỏ ra khó chịu trước hàng loạt câu hỏi của Tĩnh An, vẫn nghiêm túc kiểm tra từng vấn đề khi chúng liên quan đến dữ liệu.
Lukas kéo thiết bị lại gần.
"Đưa tôi xem phần cảm biến."
Mikhail đưa thiết bị sang.
Tĩnh An lập tức dịch lại gần.
"Tôi cũng xem."
Lukas nhìn cậu.
"Đừng chạm vào gì cả."
Tĩnh An giơ hai tay lên.
"Tôi không chạm."
"Tôi biết."
Mikhail chỉnh lại kính rồi quay về phía laptop.
Ba người lại cùng cúi xuống quanh chiếc thiết bị nhỏ.
Lần này, Lukas không còn chỉ xem Mikhail sửa một thiết bị để giết thời gian trong trại trú ẩn.
Anh bắt đầu hiểu rằng thứ Mikhail đang cố bảo vệ không chỉ là một chiếc máy.
Đó là một phần công việc mà cậu đã theo đuổi từ trước khi chiến tranh bắt đầu.
Và đối với Mikhail, việc hoàn thành nó vẫn quan trọng ngay cả khi thế giới bên ngoài đã không còn giống như trước nữa.