CHƯƠNG 1 — KỶ NGUYÊN HẠT NHÂN
Con người từng nghĩ rằng mình đã chạm đến giới hạn của tự nhiên.
Rồi họ làm chủ được hạt nhân.
Nguồn năng lượng ẩn sâu trong vật chất được đưa vào phục vụ nền văn minh. Những lò phản ứng cung cấp năng lượng cho các thành phố, các nhà máy hoạt động ngày đêm và những cỗ máy ngày càng lớn được xây dựng dựa trên sức mạnh mà trước đây con người chỉ có thể tưởng tượng.
Hạt nhân nhanh chóng trở thành một trong những nền tảng quan trọng nhất của thời đại mới.
Nhưng sức mạnh ấy không chỉ được dùng để xây dựng. Con người cũng học được cách biến nó thành vũ khí.
Những quả bom hạt nhân đầu tiên ra đời, sau đó là hàng loạt vụ thử nghiệm được tiến hành ở nhiều nơi trên thế giới. Ánh sáng từ những vụ nổ có thể được nhìn thấy từ khoảng cách rất xa, mặt đất rung chuyển dưới sức ép khủng khiếp và những vùng đất rộng lớn bị biến đổi chỉ trong vài khoảnh khắc.
Chưa một quả bom hạt nhân nào được sử dụng trong chiến tranh, nhưng những cuộc thử nghiệm đã đủ để các quốc gia hiểu sức mạnh mà chúng đang nắm giữ.
Các cường quốc lần lượt xây dựng kho vũ khí của riêng mình. Không bên nào muốn là người đầu tiên khai hỏa, bởi họ biết đối phương cũng có khả năng đáp trả. Một cuộc chiến như vậy có thể khiến tất cả cùng mất đi những gì họ đang cố bảo vệ.
Vì thế, thế giới bước vào một nền hòa bình được xây dựng trên nỗi sợ. Không phải hòa bình vì tin tưởng, mà là hòa bình vì không ai dám thử xem điều gì sẽ xảy ra nếu lằn ranh ấy bị phá vỡ.
Trong nhiều thập kỷ, cán cân ấy được giữ nguyên.
Cho đến khi một công nghệ mới xuất hiện.
Nó được gọi là Bom Xích Quỷ.
Cái tên khiến nhiều người nghĩ đến một loại vũ khí hủy diệt, nhưng mục đích của nó lại hoàn toàn ngược lại. Bom Xích Quỷ được thiết kế để vô hiệu hóa đầu đạn hạt nhân trước khi chúng có thể phát nổ.
Hạt nhân là con quỷ.
Xích Quỷ là sợi xích dùng để trói con quỷ ấy.
Trong một cuộc thử nghiệm, một đầu đạn hạt nhân được đưa vào trạng thái kích hoạt. Từ trung tâm chỉ huy, hàng chục kỹ thuật viên theo dõi những thông số đang thay đổi trên màn hình.
Một sĩ quan hỏi:
“Chúng ta chắc chắn nó sẽ thành công?”
Người phụ trách thử nghiệm nhìn màn hình rồi lắc đầu.
“Không.”
“Vậy tại sao vẫn tiến hành?”
“Bởi vì đây là cách duy nhất để biết chúng ta có thực sự làm được hay không.”
Tín hiệu mục tiêu được xác nhận.
Bom Xích Quỷ được phóng đi.
Nó khóa lấy đầu đạn và tiếp cận với tốc độ cao. Khi đạt khoảng cách cần thiết, một trường phong tỏa mở rộng, bao phủ toàn bộ mục tiêu rồi dần co lại, tập trung sự can thiệp vào bên trong đầu đạn.
Các thông số bắt đầu giảm xuống.
“Phản ứng đang bị kìm hãm.”
Không ai trả lời.
Những con số tiếp tục hạ thấp cho đến khi trở về mức an toàn.
Đầu đạn không phát nổ.
Căn phòng im lặng trong vài giây.
“Thành công rồi.”
Một người bật cười vì nhẹ nhõm.
Nhưng cuộc thử nghiệm vẫn chưa kết thúc.
Đầu đạn đã mất khả năng phát nổ, song nó vẫn đang di chuyển với vận tốc lớn. Trường phong tỏa không thể khiến khối kim loại đang bay giữa không trung biến mất, cũng không thể đảm bảo nó sẽ tiếp đất nguyên vẹn.
“Không kiểm soát được quỹ đạo.”
“Chuẩn bị khu vực tiếp nhận.”
Đầu đạn lao xuống mặt đất. Một tiếng va chạm nặng nề vang lên, bụi đất bốc cao và phần vỏ bên ngoài bị biến dạng. Một số bộ phận vỡ ra dưới lực va đập, nhưng không có ánh sáng của một vụ nổ hạt nhân nào xuất hiện.
Chỉ còn lại những mảnh vật liệu nguy hiểm nằm giữa vùng đất bị cày xới.
Bom Xích Quỷ đã làm được điều mà trước đây chưa từng có công nghệ nào làm được: nó ngăn một vũ khí hạt nhân phát nổ.
Nhưng chính thành công ấy lại khiến thế giới bắt đầu lo sợ.
Nếu một thiết bị có thể can thiệp vào quá trình hạt nhân đủ sâu để vô hiệu hóa một đầu đạn, vậy giới hạn của công nghệ ấy nằm ở đâu? Liệu nó chỉ có thể ngăn một quả bom, hay có thể vô hiệu hóa cả một kho vũ khí? Có thể can thiệp vào hệ thống phóng? Và nếu con người có thể can thiệp vào quá trình hạt nhân, liệu một ngày nào đó họ cũng có thể khiến những vũ khí ấy hoạt động theo cách mà chính chủ nhân của chúng không thể kiểm soát?
Không ai có câu trả lời.
Nhưng chỉ riêng khả năng ấy cũng đủ làm thay đổi cách các quốc gia nhìn về nhau.
Trước đây, họ sợ đối phương sở hữu vũ khí có thể hủy diệt mình. Giờ đây, họ bắt đầu sợ rằng đối phương có thể can thiệp vào chính thứ vũ khí đang bảo vệ mình.
Cán cân hạt nhân bắt đầu lung lay.
Các quốc gia tăng cường nghiên cứu những công nghệ mới, mở rộng hệ thống phòng thủ và tìm kiếm những phương thức bảo đảm an toàn khác ngoài vũ khí hạt nhân. Những cuộc đàm phán liên tục diễn ra, nhưng lòng tin ngày càng suy giảm.
Không ai muốn chiến tranh, nhưng cũng không ai muốn là bên duy nhất không chuẩn bị cho nó.
Các cuộc khủng hoảng khu vực bắt đầu xuất hiện thường xuyên hơn. Quân đội được điều động đến biên giới, các liên minh quân sự mở rộng và những chương trình nghiên cứu bí mật lần lượt được khởi động.
Mỗi lần một cuộc khủng hoảng được giải quyết, thế giới lại tránh được chiến tranh thêm một lần. Thế nhưng sau mỗi lần như vậy, khoảng cách giữa hòa bình và xung đột lại trở nên mong manh hơn.
Rồi một ngày, một sự cố xảy ra.
Ban đầu chỉ là một tín hiệu cảnh báo, sau đó là những mệnh lệnh được truyền đi. Một bên cho rằng đối phương đang chuẩn bị tấn công, trong khi bên còn lại nhìn thấy lực lượng quân sự của mình được đặt vào tình trạng báo động và tin rằng đối phương sắp ra tay.
“Có xác nhận cuộc tấn công không?”
“Chưa.”
“Vậy tại sao họ vẫn tiến quân?”
“Chúng tôi không biết.”
Một khoảng im lặng kéo dài trong phòng chỉ huy trước khi một tín hiệu mới xuất hiện trên màn hình.
Lần này, không ai còn dám chờ đợi.
Ngày 24 tháng 6 năm 2039, những mệnh lệnh được truyền đi và các lực lượng quân sự bắt đầu giao chiến. Ban đầu, cuộc xung đột chỉ diễn ra ở một số khu vực, nhưng những liên minh đã được hình thành từ nhiều năm trước nhanh chóng bị cuốn vào. Các quốc gia lần lượt tham chiến, những mặt trận mới xuất hiện và chiến tranh ngày càng lan rộng.
Cán cân đã nghiêng, và niềm tin từng giữ các cường quốc đứng sau lằn ranh chiến tranh cũng đã mất.
Không còn là một cuộc xung đột cục bộ.
Không còn là cuộc chiến của riêng một vài quốc gia.
Chiến tranh Thế giới đã mở màn.