Đã bước sang ngày thứ tư kể từ khi các đại tông môn đồng loạt mở cổng nhận đệ tử.
Từ khắp nơi thiếu niên thiếu nữ chen chúc đổ về Hiên Thành, từng dòng người nối dài, ánh mắt mang theo khát vọng và ước mơ được dấn thân vào con đường tu đạo.
Một thành trì vốn yên bình, nay lại trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết.
Đi thêm nửa ngày đường, hai ông cháu dừng lại trước một bậc thang đá kéo dài thẳng lên cổng tông môn uy nghi.
Trên cánh cổng cao lớn kia, ba chữ Ngự Long Tông được khắc nổi, nét chữ mạnh mẽ, từng đường vân như ẩn chứa khí tức của chân long. Khí thế trấn áp trời đất.
Vài chục người đang nối bước tiến vào cổng, đây chính là tông môn đứng thứ năm tại Hiên Thành.
Lão Triệu nhảy từ trên xe xuống đất, vươn tay thư giãn gân cốt, sau đó liền nói.
- Mau cút xuống đây thằng oắt con.
Lạc Thần sắc mặt chán chẳng buồn nói, chậm rãi đứng dậy rồi nhảy xuống bên cạnh lão.
Lão Triệu tiếp tục nói.
- Ngươi mau cút vào cái tông môn này đi, vào đấy lo mà tu luyện cho tử tế, tốt nhất là ngươi ở đây chăm chỉ nhiều vào, nếu không ta sẽ đến bắt ngươi về tiếp tục ném vào rừng.
Sắc mặt Lạc Thần tối sầm lại.
- Ta không thèm vào chỗ này đấy, Ông làm...
"Bóc!"
- Oái.... đau đau chết ta.
Chưa kịp nói hết câu cậu đã bị lão Triệu cốc vào đầu một cái đau điến, chỉ biết ôm đầu kêu đau.
Lão Triệu nghiêm giọng nói.
- Ngươi không được lựa chọn đâu, mau lấy đồ rồi cút vào mau.
Lạc Thần nghe xong liền đáp.
- Ta cứ ... ui da...
"Véo!"
Chưa kịp nói, cậu bị lão túm lấy cổ áo từ phía sau ném về phía tông môn cùng với túi hành lý.
Từ phía xa Lạc Thần quát lớn.
- Lão già độc ác, ta sẽ ở đây không bao giờ về với ông nữa.
Nói xong Lạc Thần với sắc mặt bí xị chậm chạp tiến vào tông môn.
Dáng người cậu dần khuất xa, chỉ còn lại lão Triệu đứng lặng dưới con đường nhìn theo.
Bên cạnh lão Triệu, một người khoác áo choàng xám bất chợt xuất hiện, đầu đội mũ trùm, khuôn mặt che kín, khí tức thâm sâu khó lường.
- Tại sao ông lại đưa đứa trẻ đó vào tông môn của ta?
Giọng nói của người áo xám vang lên, trầm thấp như gió lạnh đầu đông.
Lão Triệu chỉ mỉm cười không đáp. Người áo xám tiếp lời.
- Với bản lĩnh của ông, muốn dạy nó xưng bá một phương chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?
Lão Triệu nhẹ giọng.
- Ông muốn nó giống ta, đến cuối đời chỉ biết sống cô độc, không bằng hữu, không tri kỷ hay sao?
Người áo xám khẽ cười, giọng nói mang theo vài phần chế nhạo.
- Đó là do ông tự chọn, ai có thể ép được?
Lão Triệu bật cười sảng khoái.
- Chuyện cũ rồi, không nhắc nữa. Sao? Lâu ngày không gặp, ông không mời ta một chén rượu sao?
Người áo xám cũng bật cười.
- Được, cùng uống.
Hai người sóng vai bước đi, bóng lưng khuất dần trong rừng già. Ánh chiều buông xuống, tựa như đang khép lại một đoạn quá khứ đã lùi xa.
Muốn gia nhập tông môn, điều kiện đầu tiên là phải đạt đến bậc Khí. Tuy nhiên, mỗi tông môn lại có tiêu chuẩn khác nhau. Ví như Hoa Kiếm Tông, tông môn đứng đầu Hiên Thành, yêu cầu đệ tử phải đạt Khí đại thành, đồng thời nắm vững căn cơ kiếm pháp.
Lục Quyền Tông, Cương Hộ Tông và Gia Cát Tông, những tông môn xếp ngay sau Hoa Kiếm Tông, cũng đặt điều kiện ít nhất là Khí trung cấp mới được bước vào cửa lớn.
Cũng có những tông môn nhỏ, chỉ cần có ý chí là có thể gia nhập. Thậm chí, người chưa đạt Khí cũng được thu nhận. Thế nhưng, đệ tử xuất thân từ những tông môn như vậy thường khó được trọng dụng, cũng khó vang danh trong giới tu hành.
Hoa Kiếm Tông, tông môn hùng mạnh nhất Hiên Thành, danh tiếng lẫy lừng. Nơi này từng có hai vị tiền bối phi thăng Tiên Giới, trở thành huyền thoại. Lục Quyền Tông và Gia Cát Tông mỗi nơi từng có một người phi thăng. Riêng Cương Hộ Tông gần đây cũng được đồn đoán sắp có người đạp phá hư không, bước lên con đường phi thăng.
Bên phía Lạc Thần, sau khi vào Ngự Long Tông, cậu nhanh chóng đến khu vực ngoại môn, xếp hàng chờ báo danh.
Sau khi hoàn tất việc báo danh, mỗi đệ tử ngoại môn mới gia nhập sẽ được phát trang phục màu xanh dương nhạt. Sau khi thay trang phục, tất cả tập trung tại đại sảnh ngoại môn.
Không lâu sau, từ trên bầu trời, năm người đứng trên kiếm bay tới, đáp xuống võ đài cao ở sân lớn. Đám đệ tử mới vừa gia nhập phấn khích reo hò.
Một vị chấp sự mặc y phục màu tím bước ra, ánh mắt lướt qua toàn sân, giọng nói uy nghiêm vang vọng.
- Chào mừng các ngươi gia nhập Ngự Long Tông. Từ hôm nay, không quan trọng các ngươi đến từ đâu, cũng không quan trọng thân thế hay xuất thân. Một khi đã bước vào tông môn này, tất cả đều như nhau. Nơi đây không có ưu ái, cũng không có đặc quyền. Chỉ cần chăm chỉ tu luyện, tự khắc các ngươi sẽ có chỗ đứng.
Sau lời mở đầu, năm vị trưởng bối lần lượt giảng giải về nội quy, phương thức tu luyện và con đường thăng tiến tại Ngự Long Tông.
Tóm lại, đệ tử ngoại môn mới gia nhập sẽ được hưởng những đãi ngộ cơ bản sau:
Thứ nhất, mỗi tháng tông môn sẽ cấp phát mười sơ linh thạch, một lọ linh dược sơ phẩm và một viên đan dược vô phẩm.
Thứ hai, muốn có thêm tài nguyên tu luyện, các đệ tử phải đến Chấp Sự Điện nhận nhiệm vụ, săn giết yêu thú hoặc thu thập linh dược trên núi, mang về đổi lấy phần thưởng.
Thứ ba, đệ tử ngoại môn sẽ được một lần tiến vào bí cảnh. Đó là những vùng đất linh khí nồng đậm, nơi các đệ tử được tu luyện trong ba ngày. Đây là cơ hội tranh đoạt thiên tài địa bảo, cũng là thử thách sinh tử đối với người mới.
Cuối cùng, mỗi năm tông môn sẽ tổ chức đại hội tuyển chọn đệ tử nội môn. Thông qua hình thức đấu võ loại trực tiếp, mười người xuất sắc nhất sẽ được tiến vào nội môn, từ đó mở ra con đường mới.
Sau khi phổ biến xong, năm vị trưởng bối lần lượt cưỡi kiếm rời đi, để lại đám đệ tử mới náo nhiệt bàn tán, kết bạn, cùng nhau tiến về Chấp Sự Điện nhận vật phẩm và nhiệm vụ đầu tiên.
Lạc Thần lặng lẽ đứng trong đám đông, cậu chẳng biết mình đến đây để làm gì và vì cái gì.
Hết chương 2.
Cảm ơn các bạn đã đọc!