Chương 209: Trận Đấu Trí Tuệ Của Diệp Viễn Nhi, Lấy Trận Trị Trận
Khi dư âm từ cú đấm hủy diệt của Mặc Lăng tại lôi đài số ba còn chưa kịp lắng xuống, sự chú ý của hàng triệu khán giả tại đại võ đài Thiên Đạo Học Viện lập tức chuyển hướng sang lôi đài số bốn. Nơi đây, một phong cách chiến đấu hoàn toàn trái ngược với sự bạo liệt của nhục thân hay sự sắc bén của kiếm đạo đang diễn ra — đó là đỉnh cao của trí tuệ và trận đạo với sự góp mặt của nữ trận sư tài ba Diệp Viễn Nhi.
Đại Sư Trận Pháp Và Thượng Cổ Sát Trận
Vù... vù... không gian xung quanh vặn véo thành từng đường linh văn màu huyết sắc!
Bước lên lôi đài đối đầu với Diệp Viễn Nhi là Trận Thiên Phong — một đại sư trận pháp có tiếng tăm lừng lẫy, được các thế lực thượng giới đặc biệt bồi dưỡng và trao cho một bộ Cửu Cung Tru Diệt Sát Trận từ thời viễn cổ.
Trận Thiên Phong mặc một bộ đạo bào thêu hình tinh bàn chi chít, hai tay vung lên hàng trăm trận bàn bằng ngọc thạch thượng đẳng bay vút ra tứ phía, cắm sâu xuống các huyệt vị của lôi đài. Chỉ trong chớp mắt, một sát trận khổng lồ được kích hoạt, tỏa ra làn sương mù màu tím đen mang theo sát khí ngút ngàn và kịch độc đủ sức ăn mòn cả chân nguyên của cường giả Nguyên Anh kỳ.
Đứng ở trung tâm trận pháp, Trận Thiên Phong nhìn Diệp Viễn Nhi với nụ cười ngạo nghễ, cất giọng lạnh lùng:
“Diệp Viễn Nhi, ta biết ngươi có chút tài năng về trận pháp ở hạ giới. Thế nhưng, đứng trước Thượng Cổ Sát Trận được truyền thừa từ thượng giới của ta, mọi thủ đoạn vặt vãnh của ngươi đều chỉ là vô nghĩa. Hôm nay, ta sẽ dùng chính trận pháp này để chôn vùi ngươi!”
Xung quanh, đám sứ giả thượng giới trên lầu cao hò reo cổ vũ, chờ đợi khoảnh khắc nữ trận sư của Nghịch Thiên Tiểu Đội ngã gục trong chính cạm bẫy độc dược.
Sự Thong Thả Và Bản Lĩnh Của Nữ Trận Sư
Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với sự đắc ý và khí thế ngút trời của đối phương, Diệp Viễn Nhi vẫn giữ nguyên phong thái bình thản, tao nhã đến lạ thường.
Nàng không hề vội vã phản ứng hay tỏ ra hoảng hốt. Tay trái nàng thong thả cầm chiếc la bàn trận pháp cổ kính, tay phải nhẹ nhàng lướt qua hư không như đang thưởng thức một bản nhạc thanh thoát.
“Thượng cổ sát trận sao?” — Diệp Viễn Nhi khẽ mỉm cười, giọng nói thanh lãnh vang lên rõ mồn một giữa không gian trận pháp. “Đáng tiếc là kẻ bố trí nó lại là một kẻ nửa mùa, sao chép một cách máy móc mà không hiểu gì về thiên địa linh vận. Bố cục đầy sơ hở thế này mà cũng dám đem ra múa rìu qua mắt thợ?”
“Cuồng vọng! Sắp chết đến nơi mà còn già mồm!”
Trận Thiên Phong giận tím mặt trước thái độ thản nhiên của thiếu nữ. Hắn gầm lên một tiếng, điên cuồng rót linh lực vào trận bàn, kích hoạt toàn bộ uy lực hủy diệt của Cửu Cung Tru Diệt Sát Trận.
Oanh... xèo... xèo... đao khí đan xen cuồn cuộn!
Hàng vạn đạo đao khí màu tím kết hợp với sương độc gầm thét lao thẳng về phía Diệp Viễn Nhi với ý định xé nát nàng thành trăm mảnh.
Dùng Trận Kỳ Phản Chế, Bóc Trần Sơ Hở
Đứng trước cơn bão sát trận đang lao tới, đôi mắt thông tuệ của Diệp Viễn Nhi lóe lên một tia sáng sắc sảo.
Với tư duy thiên phú và bản lĩnh của một Trận Sư cao cấp, nàng chỉ mất chưa đầy ba nhịp thở để nhìn thấu toàn bộ cấu trúc linh văn của đối phương.
“Cung vị phía đông nam đứt đoạn, thiên can tụ linh bị lệch hướng... Sơ hở rõ ràng như vậy mà ngươi cũng không nhận ra sao?”
Diệp Viễn Nhi thì thầm. Mười ngón tay thon dài của nàng múa may liên hồi, tung ra hàng loạt trận kỳ phản chế lấp lánh ánh kim quang rực rỡ.
Vù... vù... keng keng...!
Những chiếc trận kỳ do Diệp Viễn Nhi phóng ra không hề rơi xuống ngẫu nhiên, mà cắm chính xác tuyệt đối vào các điểm yếu trí mạng trong hệ thống trận pháp của Trận Thiên Phong.
Biến Sát Trận Thành Công Cụ Tự Sát
Bùm... rắc... đảo ngược luồng khí hoàn toàn!
Điều kinh hoàng xảy ra ngay sau đó khiến toàn bộ khán giả trên khán đài phải trợn trừng mắt kinh hãi:
Dưới sự can thiệp của hệ thống trận kỳ phản chế, toàn bộ năng lượng tàn độc và hàng vạn đạo đao khí do Trận Thiên Phong phóng thích không những không thể chạm vào người Diệp Viễn Nhi, mà còn bị đảo ngược hoàn toàn hướng đi, thu hồi và dội ngược lại với uy lực mạnh gấp đôi về phía trung tâm sát trận!
“Cái gì?! Không thể nào? Đảo nghịch trận văn?!” — Trận Thiên Phong trợn tròn hai mắt, mặt cắt không còn giọt máu khi nhận ra mình đã mất hoàn toàn quyền kiểm soát sát trận do chính tay mình tạo ra.
Ầm... phộc... chấn động đại võ đài...!
Chính làn sương độc và đao khí khủng khiếp giờ đây quay lại cắn nuốt chủ nhân. Trận Thiên Phong hét lên một tiếng thảm thiết, bị luồng năng lượng phản phái hất văng ngược lại, ngã nhào ra đất trong tình trạng toàn thân tê liệt vì độc tố lan tràn khắp kinh mạch.
Diệp Viễn Nhi thong thả thu hồi la bàn trận pháp vào tay áo, đứng nhìn đối thủ đang bất lực nằm dưới đất, cất giọng bình thản: “Trận đạo cốt ở sự thấu hiểu thiên địa và linh vận, chứ không phải dùng đồ cổ bắt chước để hù dọa người khác. Ngươi thua rồi.”
Trận Thiên Phong tái mét mặt mày, môi run lẩy bẩy không nói nên lời, đành phải buông tay chịu thua trong sự bàng hoàng tột độ của cả khán đài.
Diệp Viễn Nhi giành chiến thắng một cách hoàn mỹ, chính thức bước theo chân Vân Phi Dương và Mặc Lăng hiên ngang tiến vào trận chung kết, hoàn thành cú hat-trick vang dội của Nghịch Thiên Tiểu Đội trước thềm trận chiến cuối cùng!