Chương 101: C101

Chương 101: Vạn Kiếm Quy Tông - Sương Hàn Cửu Tiêu Giữa không gian đang bị bóp nghẹt bởi tà khí, Lạc Cửu Ca chậm rãi mở bừng đôi mắt. Trong tròng mắt trong trẻo và sáng ngời tựa gương hồ thu ấy, giờ đây không còn sót lại bất kỳ một chút gợn sóng hay vướng bận nào của thế gian. Thay vào đó là sự tĩnh lặng đến rợn ngợp và sự lạnh lùng tột độ, sâu thẳm như vực sâu vạn trượng của một vị tông sư tối cao từ kiếp trước — ánh mắt lạnh nhạt nhìn vạn vật chúng sinh dưới chân chẳng khác nào loài kiến cỏ vô tri. Cổ tay thon thả của nàng khẽ lật một vòng cực kỳ uyển chuyển nhưng dứt khoát. Thanh trường kiếm giản dị trong tay bỗng vung lên, mũi kiếm sắc bén chỉ thẳng một đường ngạo nghễ lên bầu trời đang bị mây đen cuồn cuộn vần vũ che phủ. Mang theo thức kiếm ý vượt cấp hoàn toàn mới, được lĩnh ngộ trọn vẹn từ ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, nàng cất tiếng quát thanh lãnh, vang vọng thấu tận mây xanh: “Vạn Kiếm Quy Tông — Sương Hàn Cửu Tiêu!” Theo tiếng quát trong trẻo mà uy nghiêm ấy vừa dất, toàn bộ bầu không gian xung quanh lôi đài bỗng chốc biến sắc, nhiệt độ hạ xuống điểm đóng băng chỉ trong chớp mắt. Từ hư không vô tận, hàng vạn đạo kiếm khí mờ ảo bỗng đồng loạt ngưng tụ lại thành một dòng thác ánh sáng, tỏa ra thứ hào quang màu bạc chói lọi, lạnh thấu xương tủy và làm tê tái cả tâm can người xem. Ngay từ mũi thanh trường kiếm trong tay nàng, một đóa sen bạc khổng lồ từng làm chấn động cả tu chân giới ở kiếp trước giờ đây được tái hiện một cách sống động. Từng lớp cánh hoa tinh xảo, tuyệt mỹ được đúc kết hoàn toàn từ băng tinh vạn năm và cỗ kiếm ý vô song từ từ hé nở giữa không trung, rực rỡ, lộng lẫy đến mức khiến người ta nghẹt thở nhưng cũng ẩn chứa sát khí hủy diệt tột cùng. Đóa sen bạc vừa hoàn toàn thành hình đã mang theo một cỗ uy áp kinh hoàng ngợp trời, trực tiếp xé rách không gian thành từng đường nứt chằng chịt như mạng nhện. Nó phát ra những âm thanh lanh lảnh, ngân vang như chuông bạc vang vọng giữa tầng không, chấn động mạnh mẽ vào tâm can của vạn người đang đứng trân trối, lặng phắc bên dưới quảng trường.
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ