Cánh cửa hội trường khép lại sau lưng họ, ngăn cách Lâm Thanh và Tần Dã khỏi ánh mắt đầy kinh ngạc, hoài nghi, và cả sự dè chừng của đám đông bên trong. Ngoài trời, cơn mưa rào mùa hạ bất chợt ập xuống, trút nước xối xả lên những mái ngói cũ kỹ của thị trấn, làm nhòe đi những bảng hiệu quảng cáo rực rỡ.
Lâm Thanh đứng dưới mái hiên, đôi vai run lên bần bật, không phải vì lạnh, mà vì dư chấn của cơn giận dữ và căng thẳng vừa rồi đang rút cạn sức lực của cô.
"Thành công rồi," cô lầm bầm, giọng không vang hơn tiếng mưa rơi.
Tần Dã đứng cạnh, anh khoác chiếc áo khoác của mình lên vai cô. Hơi ấm từ tấm lưng anh tỏa ra, vững chãi như một vách đá che chắn cho cô khỏi gió lùa. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát đám đông túa ra khỏi hội trường. Ông chủ Vương bị hai người cán bộ tỉnh áp giải ra chiếc xe hơi màu đen đậu sẵn ở sân. Gương mặt hắn – kẻ từng hống hách, đầy quyền lực – giờ đây xám ngoét, đôi mắt lờ đờ nhìn thẳng về phía trước như một kẻ mất hồn. Hắn không nhìn lại, nhưng sự căm hận trong ánh nhìn vô định đó như một lưỡi dao găm sắc lạnh.
"Hắn chưa kết thúc đâu," Tần Dã lên tiếng, giọng trầm đục. "Đừng chủ quan."
"Tôi biết," Lâm Thanh đáp, cô siết chặt vạt áo anh. "Đây mới chỉ là sự sụp đổ của một quân cờ. Kẻ đứng sau hắn, hoặc những đồng minh khác của hắn, sẽ không để yên cho chúng ta. Nhưng ít nhất, niềm tin của nông dân đã quay về phía chúng ta."
Đúng lúc ấy, vị trưởng đoàn kiểm tra bước ra, ông đi thẳng về phía họ. Ông dừng lại, gương mặt nghiêm nghị giãn ra đôi chút. "Cô Lâm, tài liệu cô đưa rất xác thực. Cảm ơn cô đã giúp tỉnh giải quyết một ung nhọt trong quy hoạch nông nghiệp. Chúng tôi sẽ có văn bản trả lời chính thức."
Lâm Thanh cúi đầu lễ phép. Đây là thắng lợi về mặt chính danh, là tấm bùa hộ mệnh giúp họ có thể tiếp tục làm ăn một cách quang minh chính đại. Tuy nhiên, khi nhìn chiếc xe hơi chở ông Vương khuất dần sau màn mưa, cô cảm thấy một nỗi bất an lạ lùng. Một kẻ cáo già như Vương không bao giờ đi một mình. Sự thất bại của hắn hôm nay, liệu có phải là tín hiệu của một cuộc trả thù đẫm máu hơn trong tương lai?
"Về thôi," Tần Dã nói, anh dắt chiếc xe đạp ra phía ngoài.
Trên đường về, thị trấn vốn dĩ tấp nập nay trở nên vắng lặng một cách kỳ lạ. Những người bán hàng, những tiểu thương từng cúi đầu trước ông chủ Vương giờ nhìn họ bằng ánh mắt e dè. Họ không còn sợ Vương, nhưng họ cũng bắt đầu sợ "thế lực" đứng sau cô gái bán đậu phụ này. Trong mắt họ, Lâm Thanh đã trở thành một người phụ nữ nguy hiểm – một người dám lật đổ trật tự cũ.
Về đến lán, căn phòng trống trải trở nên lạnh lẽo. Lâm Thanh ngồi xuống bàn, nhìn xấp tài liệu còn sót lại. Sự phấn khích của chiến thắng đã nhường chỗ cho sự tỉnh táo tàn nhẫn của một người làm kinh doanh.
"Tần Dã, chúng ta không thể cứ sản xuất nhỏ lẻ mãi được," cô nói, mắt nhìn vào khoảng không. "Cửa hàng Bách hóa sẽ đặt hàng lớn, thị trấn sẽ nhìn vào chúng ta. Chúng ta cần một xưởng thực thụ, với dây chuyền bán tự động mà anh đã ấp ủ."
Tần Dã nhìn cô, vẻ mặt anh trở nên trầm tư. "Cần rất nhiều tiền. Và cần một cái xưởng không nằm trong tầm mắt của đám tay sai còn sót lại của lão Vương."
"Chúng ta sẽ lấy vốn từ đơn hàng lớn sắp tới," Lâm Thanh đứng dậy, đi lại phía cửa lán. Cô nhìn ra cánh đồng đang chìm trong mưa. "Và chúng ta sẽ chuyển địa điểm. Về làng. Về nơi mà bà con nông dân bảo vệ chúng ta."
Trong giây phút ấy, Tần Dã nhìn thấy ở cô một hình bóng khác – không phải một người buôn đậu phụ, mà là một thủ lĩnh. Anh khẽ gật đầu, sự tin tưởng của anh dành cho cô giờ đây đã không còn ranh giới.
Nhưng ở nơi xa xôi kia, tại một ngôi biệt thự sang trọng trên tỉnh, một chiếc điện thoại bàn vừa được nhấc lên. Một giọng nói lạnh lùng vang lên trong bóng tối: "Cái con nhỏ làm đậu phụ ở huyện... hủy nó đi."