Chương 23: VẾT NỨT

Hội trường của Ủy ban Thị trấn hôm nay chật cứng người. Không khí đặc quánh mùi khói thuốc lá thượng hạng và tiếng xì xào bàn tán về bản quy hoạch nông nghiệp mới. Trên bục cao, ông chủ Vương đang đứng đó, bộ vest là phẳng lì, nụ cười đắc thắng nở rộ trên gương mặt đầy mỡ. Hắn đang thao thao bất tuyệt về "cơ hội vàng" cho thị trấn, về sự độc quyền cung ứng như một bước đi tất yếu để nâng cao chất lượng. Lâm Thanh đứng ở cửa hội trường, đôi giày cũ đã được đánh sạch bóng, mái tóc búi gọn gàng. Bên cạnh cô, Tần Dã như một bức tượng đồng, vai trái vẫn còn cơn đau âm ỉ nhưng ánh mắt anh sắc lẹm như chim ưng, quét qua đám bảo vệ đứng rải rác. "Đến lúc rồi," cô thì thầm, bàn tay siết chặt tập tài liệu trong cặp da cũ. "Dù có chuyện gì xảy ra, cũng đừng rời mắt khỏi tôi," Tần Dã đáp, giọng anh trầm đục, như một lời thề thốt. Họ bước vào. Tiếng xì xào trong hội trường lập tức lắng xuống. Ánh mắt đổ dồn về phía hai kẻ lạc lõng giữa đám người mặc đồ Tây, đồ kaki là ủi phẳng phiu. Ông chủ Vương nheo mắt nhìn xuống, nụ cười trên môi hắn cứng lại trong tích tắc, rồi nhanh chóng chuyển thành một vẻ khinh bỉ tột độ. Hắn liếc nhìn đám bảo vệ, khẽ ra hiệu. Một gã bảo vệ cao lớn, vẻ mặt hung tợn bước tới, chặn ngang đường: "Đây là nơi họp kín, không có giấy mời thì biến!" Lâm Thanh không dừng lại. Cô nhìn thẳng vào mắt gã, không chút sợ hãi, giọng cô cao và đanh thép, đủ để vang vọng cả hội trường: "Tôi đến đây để trình báo về sự gian lận trong cung ứng nông sản của dự án này. Nếu anh cản trở, chính anh sẽ là người chịu trách nhiệm cho việc bao che cho kẻ vi phạm pháp luật!" Câu nói của cô như một viên đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng. Cả hội trường ồ lên. Các cán bộ lãnh đạo trên bàn chủ tọa bắt đầu xì xào, nhìn về phía ông Vương với ánh mắt dò xét. Ông chủ Vương giận tím mặt, hắn đập tay xuống bàn, đứng bật dậy: "Con khốn, mày dám đến đây làm loạn sao? Bảo vệ, tống cổ nó ra ngoài ngay!" Ba gã bảo vệ lao tới cùng lúc. Tần Dã không để chúng kịp chạm vào người Lâm Thanh. Anh lách người, một cú gạt tay dứt khoát khiến gã bảo vệ đi đầu loạng choạng, tiếp đó là một cú huých vai mạnh mẽ hất văng gã thứ hai. Sự quyết liệt và phong thái của một người lính cũ khiến những gã bảo vệ vốn quen thói bắt nạt dân lành phải chùn bước. "Đủ rồi!" – Vị cán bộ chủ trì cuộc họp đập búa gỗ xuống bàn, tiếng chát chúa vang lên khiến không gian im bặt. "Cô gái, cô nói có bằng chứng về sự gian lận? Đừng nói suông ở đây, hãy đưa ra đây!" Lâm Thanh hít sâu một hơi. Cô bước thẳng lên bục, không hề để tâm đến gương mặt méo xệch, tái mét của ông chủ Vương. Cô đặt tập tài liệu lên bàn của vị cán bộ chủ tọa. "Thưa các đồng chí, đây là hóa đơn thu mua thực tế của các hộ dân ở vùng cao, so sánh với giá bán độc quyền của ông Vương tại cửa hàng Bách hóa. Đây là danh sách những nông dân bị cưỡng ép bán hàng dưới giá thành, và đây..." – cô rút ra một bức ảnh chụp cảnh kho bãi bẩn thỉu của nhà xưởng ông Vương mà ông Đỗ đã bí mật cung cấp – "...là minh chứng cho quy trình sản xuất không đảm bảo vệ sinh mà các đồng chí vẫn đang ký hợp đồng ký kết." Cả hội trường như nổ tung. Những tiếng bàn tán bùng phát như đê vỡ. Ông chủ Vương lúc này đã không còn giữ được vẻ ung dung. Hắn lao tới, định giật lấy tập tài liệu, nhưng Tần Dã đã nhanh hơn, anh chắn ngang tay hắn, một ánh nhìn đầy đe dọa khiến hắn sững lại. "Ông Vương, ông định làm gì trước sự chứng kiến của toàn thể lãnh đạo đây?" – Lâm Thanh hỏi, đôi môi khẽ cong lên một nụ cười lạnh lùng. Vương run rẩy, đôi mắt hắn lấm lét nhìn sang vị cán bộ chủ tọa đang cau mày xem từng tờ tài liệu. Vết nứt trên vương miện của hắn đã xuất hiện, và Lâm Thanh biết, chỉ cần một cú đẩy nhẹ nữa, cả đế chế của hắn sẽ sụp đổ. Đây không phải là chiến thắng cuối cùng, nhưng là khoảnh khắc mà sự thật đã giành lại được ánh sáng. Lâm Thanh nhìn về phía Tần Dã, thấy anh đang lẳng lặng gật đầu. Cô biết, cuộc đời cô, từ giờ phút này, đã sang một trang mới, một trang viết bằng máu và bản lĩnh.
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ