Trời chạng vạng, màn sương muối đặc quánh bắt đầu tràn xuống từ đỉnh núi, nuốt chửng lấy con đường độc đạo. Nhiệt độ hạ thấp đột ngột, cái lạnh như những lưỡi dao sắc lẹm cứa vào lớp áo mỏng của Lâm Thanh.
Đúng lúc ấy, bánh xe sau của chiếc xe thồ trượt mạnh trên một vạt đá dăm ướt sũng. Tiếng kim loại rít lên đau đớn, chiếc xe chao đảo, nghiêng hẳn về phía vực thẳm chỉ còn cách gang tấc.
"Thanh, nhảy ra!"
Tần Dã gầm lên. Anh không buông tay lái, thay vào đó, anh dùng cả cơ thể mình làm điểm tựa, đè mạnh chiếc xe vào vách núi bên kia để hãm đà. Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên, tiếng xương của anh va đập mạnh vào thành đá. Cả người và xe đổ sập xuống mặt đường nhầy nhụa bùn đất.
Lâm Thanh ngã sóng xoài, bùn đất bám đầy mặt. Cô hoảng loạn bò dậy, thấy Tần Dã đang nằm co quắp dưới chân vách núi, chiếc xe đạp đè lên một bên vai anh. Cô vội vàng lao tới, gạt chiếc xe sang một bên.
"Tần Dã! Anh có sao không?"
Anh không đáp, gương mặt góc cạnh bợt bạt đi, mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên trán. Vai trái của anh sưng vù, dường như đã trật khớp. Tần Dã cố nén cơn đau, răng nghiến chặt đến bật máu, anh chậm rãi ngồi dậy, hơi thở đứt quãng.
"Đừng... đừng kêu." – Anh gằn giọng, ánh mắt nheo lại nhìn về phía ánh sáng le lói xa xa nơi sườn núi. "Chúng ta không thể ở đây. Đêm vùng cao mà dính sương muối thì không ai sống nổi đâu."
Lâm Thanh không để anh nói thêm. Cô xé vạt áo mình, buộc chặt lấy cánh tay bị thương của anh để cố định, rồi bằng sức mạnh mà chính cô cũng không ngờ mình có, cô dìu anh đứng dậy. Dưới ánh trăng mờ ảo, họ lầm lũi đi về phía ánh sáng nhỏ nhoi kia. Đó là một nương ngô nằm tách biệt, nơi có một túp lều tranh lụp xụp.
Chủ nhân của túp lều là một ông già người dân tộc, gương mặt khắc khổ, trên tay cầm chiếc đèn dầu leo lét. Ông nhìn hai kẻ khách lạ lấm lem bùn đất với vẻ dò xét, thái độ đầy cảnh giác.
"Người dưới xuôi?" – Ông già hỏi, giọng lơ lớ.
"Chúng cháu bị lạc đường, bạn cháu bị thương," Lâm Thanh cố gắng tỏ ra chân thành nhất có thể. "Cháu không cần gì cả, chỉ xin ông cho tá túc qua đêm thôi."
Ông già nhìn Tần Dã, rồi nhìn chiếc xe đạp méo mó phía sau. Ông ta hừ lạnh, định đóng cửa: "Người dưới xuôi lên đây, ngoài phường buôn lái của cái tên Vương độc ác thì chẳng còn ai. Các người đi đi, ta không muốn dây dưa."
Thì ra, cái tên ông chủ Vương đã vươn vòi bạch tuộc lên tận vùng núi hẻo lánh này. Hắn không chỉ thao túng giá cả, mà còn chèn ép khiến người dân ở đây vô cùng căm ghét.
Lâm Thanh không bỏ cuộc. Cô hiểu, đây là lúc cần sự kiên trì. Cô đứng thẳng người, đối diện với ánh mắt soi mói của ông già: "Ông, ông Vương đó ép giá, nhưng ông ấy không bao giờ tôn trọng hạt đậu mà ông trồng ra. Chúng cháu đến đây không phải để mua rẻ, chúng cháu đến để tìm những người nông dân thực sự muốn bán sản phẩm của mình với giá công bằng. Cháu có thể không có tiền ngay lúc này, nhưng cháu có cách để hạt đậu của ông không bị thương lái ép giá."
Câu nói "không bị ép giá" dường như đã chạm đúng vào nỗi đau đáu của ông già. Ông ta lặng đi hồi lâu, rồi liếc nhìn Tần Dã – người đang run lên vì lạnh nhưng ánh mắt vẫn cương nghị.
"Vào đi." – Ông già lẩm bẩm, mở cửa.
Đêm đó, trong túp lều nhỏ ấm áp mùi ngô nướng, Lâm Thanh tỉ mỉ bóp thuốc cho vai của Tần Dã. Cơn đau khiến anh thỉnh thoảng khẽ rên lên, nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng. Lâm Thanh nhìn anh, trong lòng trào dâng một cảm xúc lạ lẫm. Cô đã từng làm việc với những người đàn ông lịch lãm, quyền thế ở thành phố, nhưng chưa từng ai cho cô cảm giác an toàn và vững chãi như người đàn ông thô ráp này.
"Đừng nhìn nữa," Tần Dã khẽ nói, mặt anh hơi đỏ lên dưới ánh đèn dầu. "Sáng mai, tôi sẽ tự lo được."
Lâm Thanh mỉm cười, cô áp bàn tay ấm áp của mình lên trán anh: "Ngày mai, anh cứ nghỉ ngơi. Để tôi đi thuyết phục ông cụ. Tôi tin, hạt đậu vùng cao này sẽ là chìa khóa để tôi lật ngược thế cờ với ông chủ Vương."
Ngoài kia, gió núi gào thét, nhưng trong căn lều, niềm tin của họ đã bắt đầu nhen nhóm. Lâm Thanh biết, con đường phía trước còn muôn vàn trắc trở, nhưng họ đã vượt qua được cái chết trong gang tấc. Cô đã không còn là cô gái 18 tuổi yếu đuối, cô là một nhà kinh doanh, và cô sẽ khiến những kẻ coi thường cô phải trả giá.