Chương 47: BÍ MẬT CỦA TIỆM TẠP HÓA VÀ VỊ KHÁCH ĐẾN TỪ TINH HÀ TẬN CÙNG
Sau trận chiến "cười ra nước mắt" giữa sinh viên loài người Linh và cỗ máy Chef-Bot 9000, bầu trời tại Hải Vợt Thời Gian lại trở về vẻ nhộn nhịp, lung linh vốn có. Các cánh cổng đa vũ trụ mở ra tấp nập, dòng khách ra vào Phố Nam Tinh đông đúc hơn bao giờ hết.
Tại Tiệm Tạp Hóa — cửa hàng cuối cùng của dãy phố từ lâu vẫn đóng kín nay đã được Linh chính thức tiếp quản và khai trương. Không gian bên trong cửa hàng không đơn thuần là những kệ hàng tạp hóa bình thường, mà là một kho tàng chứa đựng vô số nguyên liệu kỳ lạ được thu thập từ khắp các chiều không gian: từ muối hồng tinh thể của cõi tiên, hạt tiêu lửa đỏ rực của ma vực, cho đến những loại nước giải khát lượng tử lấp lánh ánh sao.
— Này Linh, công việc quản lý tiệm tạp hóa thế nào rồi? Đừng nói là em đang ngồi gặm mì tôm hàng ngày đấy nhé! — Lý Hỏa vừa khiêng một thùng bơ tỏi đi ngang qua, cười hề hề trêu chọc.
Linh ngẩng đầu lên từ quầy thu ngân, tay chống cằm, vẻ mặt đầy tự đắc:
— Anh cứ lo xa! Nhờ kho tàng nguyên liệu đa vũ trụ này mà em đang nghiên cứu ra một món "Siêu phẩm ẩm thực kết hợp" đảm bảo làm chấn động cả vạn giới đấy nhé!
Vị khách bước ra từ vết nứt tinh hà
Đúng lúc ấy, hệ thống chuông gió cổ kính treo trước hiên Tiệm Tạp Hóa bỗng vang lên những hồi chuông ngân vang trong trẻo.
Keng... keng... keng!
Không giống như những vị khách bình thường bước qua cổng không gian, không gian trước cửa tiệm bỗng vặn vẹo thành một đường xoắn ốc màu bạc tuyệt đẹp. Từ trong vết nứt ấy, một bóng người bước ra với khí chất hoàn toàn khác biệt.
Đó là một thiếu nữ mang vẻ đẹp thanh tao, khoác một bộ trường bào thêu hình tinh vân ngân hà, nhưng sắc mặt lại vô cùng nhợt nhạt. Dáng đi lảo đảo của cô cho thấy cơ thể đang mang một vết thương năng lượng cực kỳ nghiêm trọng – vết thương do luồng bức xạ từ "Vực Thẳm Tận Cùng" gây ra.
— Cứu... cứu mạng... — Thiếu nữ thều thào, ngã khuỵu xuống trước thềm Tiệm Tạp Hóa.
Linh giật mình, vội vàng chạy ra đỡ lấy cô gái, hô lớn:
— Lạc ca! Lý Hỏa! Ra đây nhanh lên, có khách trọng thương ngã trước cửa tiệm rồi!
Từ tiệm trà sữa gần đó, Trần Lạc lập tức thuấn di xuất hiện. Anh khụy gối, đặt tay lên mạch đập của thiếu nữ, nhíu mày nhận định:
— Năng lượng trong cơ thể cô ấy đang bị tàn phá bởi Hắc Lôi Vực Sâu. Bình thường các loại đan dược chữa thương không thể tác dụng được vì tầng cấp quá cao.
— Vậy phải làm sao bây giờ? Nhìn cô ấy có vẻ sắp không trụ nổi nữa rồi! — Linh lo lắng nói.
Trần Lạc nhìn sang Tiệm Tạp Hóa đang tỏa ra ánh sáng ấm áp, chợt nhớ đến ghi chú trong di sản của Thực Thần Tiên Đế: Khi tiệm tạp hóa mở cửa, nguyên liệu tối thượng sẽ xuất hiện để cứu rỗi những linh hồn lạc lối.
— Không cần lo lắng. — Trần Lạc đứng dậy, ánh mắt chắc nịch — Ở Phố Nam Tinh, chưa từng có vị khách nào ra về tay trắng, đặc biệt là khi họ đến đúng lúc đói lòng và kiệt sức! Linh, em khởi động bếp của tiệm tạp hóa ngay lập tức! Chúng ta sẽ làm món Cháo Thảo Mộc Tinh Vân!
Cháo Thảo Mộc Tinh Vân cứu chủ nhân tinh vân
Dưới sự hướng dẫn của Trần Lạc, Linh nhanh chóng chọn lựa những nguyên liệu tối thượng từ kho của Tiệm Tạp Hóa: Gạo ngọc bích mọc từ suối nguồn tiên giới, nấm linh chi ngàn năm hấp thụ tinh hoa nguyệt quang, và một nhúm bột gia vị Tinh Vân đặc biệt.
Bếp lửa được nhóm lên bằng đấu khí trù đạo ấm áp. Hương thơm thanh ngọt, nhẹ nhàng nhưng tràn đầy sức sống của cháo thảo mộc bắt đầu lan tỏa khắp không gian, xua tan hoàn toàn cái lạnh lẽo của bức xạ vực sâu.
Chỉ sau mười lăm phút, một bát cháo nóng hổi, tỏa ra làn khói mờ ảo hình dải ngân hà được bưng ra.
Linh cẩn thận đút từng muỗng cháo cho thiếu nữ. Ngay khi dòng cháo ấm áp trôi xuống cổ họng, một luồng ánh sáng rực rỡ bùng nổ từ lồng ngực cô gái.
Bừng sáng!
Vết thương do Hắc Lôi gây ra dưới tác dụng của nguyên liệu tinh vân lập tức tan biến như tuyết gặp nắng. Sắc mặt thiếu nữ hồng hào trở lại, đôi mắt mở lớn đầy kinh ngạc khi cảm nhận được sinh mệnh và linh lực trong cơ thể không những được khôi phục hoàn toàn mà còn vượt qua giới hạn trước kia.
— Đây... đây là vị gì vậy? Ngon tuyệt vời... Hơn nữa, thương thế của ta đã hoàn toàn khỏi hẳn! — Thiếu nữ ngỡ ngàng ngồi dậy, nhìn chén cháo trống không trên tay.
Trần Lạc mỉm cười, đưa cho cô một ly trà thanh mát:
— Đó là Cháo Thảo Mộc Tinh Vân của Phố Nam Tinh. Chào mừng vị khách đến từ Vực Thẳm Tận Cùng. Cơ thể khỏe mạnh rồi thì ngồi xuống đây, chúng ta từ từ trò chuyện xem cơ duyên nào đưa cô đến được với con phố này nhé!