Chương 1: ĐÊM MƯA SAO BĂNG VÀ BỨC TƯỜNG SƯƠNG MÙ

1. Khung cảnh quen thuộc Đêm tháng Bảy, khu phố ăn vặt Nam Tinh vẫn nhộn nhịp như mọi ngày. Không khí quánh lại bởi đủ thứ mùi vị trần gian: mùi mỡ bò xèo xèo trên vỉ nướng, hương hồi quế từ nồi lẩu sôi sùng sục, và cả cái mùi ngòn ngọt, thanh mát tỏa ra từ những quầy trà sữa. Trần Lạc – ông chủ trẻ tuổi của tiệm trà sữa "Đệ Nhất Khách" – dùng khăn lau sạch những giọt nước đọng trên quầy pha chế, ngước mắt nhìn đồng hồ. Đã mười một giờ đêm. Bên cạnh, quán xiên nướng của anh bạn thân Lý Hỏa vẫn đang khói lửa ngút trời. Lý Hỏa cởi trần mặc tạp dề, tay cầm quạt nan phẩy phành phạch, giọng oang oang: — Lão Trần! Thấy trên mạng bảo đêm nay có mưa sao băng Trăm Năm Có Một gì đó. Cậu tính thức xem không? Trần Lạc cười nhẹ, lắc cái shaker trong tay cho đá cọ vào nhau lanh canh: — Sao băng thì cũng có rớt vào túi tiền của mình đâu. Bán nốt ly này rồi tôi dọn hàng. Trên phố, khoảng vài chục khách hàng xót lại vẫn đang tụ tập ăn uống, chụp ảnh check-in và rôm rả bàn luận về hiện tượng thiên văn sắp tới. Ánh đèn neon xanh đỏ từ 12 cửa tiệm san sát nhau hắt xuống mặt đường nhựa bóng loáng, tạo nên một bức tranh đô thị ồn ào và đầy sức sống. Không ai biết rằng, đây là khoảnh khắc bình yên cuối cùng của họ ở thế giới này. --- ### 2. Dị tượng giáng lâm **Đúng 11 giờ 45 phút.** Trên bầu trời đêm vốn bị ô nhiễm ánh sáng che khuất, một vệt sáng vàng rực đột ngột xé toạc màn mây. Rồi hai vệt, ba vệt... và vô số vệt sáng nối đuôi nhau trút xuống như một cơn mưa rào. Khách trên phố ồ lên thích thú, vội vã giơ điện thoại lên quay. Nhưng nụ cười của họ nhanh chóng đông cứng lại. Trần Lạc nheo mắt. Quỹ đạo của trận mưa sao băng này có gì đó rất sai. Một quả cầu lửa khổng lồ, sáng chói lóa như mặt trời giữa đêm đen, đang phình to dần trong tầm mắt. Nó không rơi xuống đường chân trời, mà lao thẳng về phía phố ăn vặt Nam Tinh. — Mẹ kiếp! Chạy đi! — Lý Hỏa ném toẹt cái quạt, hét lên khản đặc. Nhưng không kịp nữa. **RẦM!!!** Không phải tiếng nổ, mà là một âm thanh trầm đục như thể không gian vừa bị bẻ gãy. Mặt đất dưới chân chấn động dữ dội. Nhựa đường nứt toác. Những bảng hiệu neon chớp tắt điên cuồng rồi đồng loạt phụt tắt. Trần Lạc chỉ kịp ôm lấy đầu, núp vội xuống gầm quầy pha chế trước khi một ánh sáng trắng xóa nuốt chửng toàn bộ nhãn quan. Cả thế giới rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối. --- ### 3. Tỉnh giấc giữa chốn hoang vu Trần Lạc không biết mình đã ngất đi bao lâu. Anh tỉnh dậy vì cảm giác lạnh lẽo thấm qua lớp áo sơ mi. Đầu đau như búa bổ, tai ù đi. Anh loạng choạng bám vào quầy pha chế đứng dậy. Tiệm trà sữa hỗn độn, ly nhựa và ống hút văng tung tóe. Nhưng điều kỳ lạ là tòa nhà hai tầng của tiệm vẫn nguyên vẹn. Trần Lạc lục túi lấy điện thoại. Màn hình sáng lên: **Không có dịch vụ.** Anh bước ra cửa. Bên ngoài, Lý Hỏa, chị Tô Mộc (chủ tiệm bánh ngọt), chú ba bán lẩu, cùng vài chục vị khách cũng đang lồm cồm bò dậy từ mặt đất, mặt mày tái mét. — Động đất à? Mọi người có sao không? — Tô Mộc run rẩy hỏi, tay ôm chặt lồng ngực. — Khoan đã... Nhìn kìa! — Một sinh viên trẻ tuổi hoảng hốt chỉ tay lên trời. Trần Lạc ngẩng đầu. Hơi thở anh nghẹn lại nơi cổ họng. Bầu trời không còn lớp khói bụi quen thuộc của thành phố, mà trong vắt, lấp lánh những chòm sao hoàn toàn xa lạ. Bàng hoàng hơn cả, treo lơ lửng trên đó là **hai Mặt Trăng**: một màu bạc rực rỡ, một màu đỏ như máu. Khi mắt đã quen với bóng tối, mọi người nhìn quanh và bắt đầu nhận ra sự thật khủng khiếp. Khu phố ăn vặt Nam Tinh dài chừng ba trăm mét với đúng 12 cửa tiệm, mảng đường nhựa và hệ thống đèn đường... giống như một mảnh ghép bị ai đó nhấc bổng khỏi thành phố và ném bừa xuống một nơi xa lạ. Bao bọc lấy hai đầu phố không phải là những ngã tư đèn đỏ, mà là những gốc cây cổ thụ khổng lồ to bằng cả một căn nhà, rễ cây đan chéo như những con mãng xà hóa thạch. Tán lá đen kịt che rợp cả một góc trời. Tiếng xe cộ ồn ào hoàn toàn biến mất, thay vào đó là tiếng dế kêu sắc lẹm và những tiếng gầm gừ xa xăm nghe rợn tóc gáy. — Đây... đây là đâu? Rừng nhiệt đới Amazon à? — Lý Hỏa nuốt nước bọt, tay run run cầm chặt cây dao phay mổ thịt nhặt từ dưới đất lên. --- ### 4. Bức tường vô hình Sự hoảng loạn bùng nổ. Có tiếng phụ nữ khóc ré lên. Vài người khách mất bình tĩnh, cắm đầu chạy thục mạng về phía lối thoát duy nhất ở cuối phố, hy vọng tìm thấy một con đường nhựa nào đó dẫn về thế giới văn minh. — Đừng chạy lung tung! Đợi cứu hộ! — Trần Lạc hô lớn, vội đuổi theo họ. Nhóm người chạy đến ranh giới nơi mặt đường nhựa bị cắt đứt nham nhở, nối liền với lớp đất mùn của khu rừng nguyên thủy. Nhưng ngay khi người thanh niên đi đầu định bước chân lên lớp cỏ dại, một biến cố khác xảy ra. **Bong!** Một tiếng động trầm vang lên. Thanh niên kia bật ngửa ra sau, ngã oạch xuống đường nhựa như thể vừa tông phải một tấm kính cường lực. Mọi người sững sờ dừng lại. Trần Lạc tiến lên, nhặt một viên gạch ném mạnh về phía khu rừng. Chưa kịp chạm tới gốc cây gần nhất, viên gạch đập trúng một rào cản vô hình giữa không trung. Một màn sương mỏng manh, óng ánh như bọt xà phòng chợt hiện lên trong tích tắc, nuốt lấy động năng của viên gạch rồi đẩy nó rơi rụng xuống đất. Trần Lạc chậm rãi giơ tay ra. Đầu ngón tay anh chạm phải một ranh giới lạnh toát, mềm dẻo nhưng không thể xuyên thủng. Khi anh dùng sức ấn mạnh, màn sương vô hình bắt đầu hiện ra rõ rệt hơn, bao bọc lấy toàn bộ con phố như một cái lồng chim khổng lồ lật úp. — Chúng ta... bị kẹt rồi. — Trần Lạc thu tay về, giọng nói trầm xuống, đủ để cả đám đông đang nín thở nghe thấy. Đúng lúc đó, từ sâu trong khu rừng cổ thụ, một tiếng rống kinh hồn xé nát bầu không khí tĩnh lặng. Âm thanh cuồng bạo đến mức khiến những bảng hiệu lỏng lẻo trên phố rung bần bật. Ngay sát ranh giới sương mù, hai đốm sáng đỏ rực to như cái bát ăn cơm đang từ từ rẽ nhánh cây bước ra. Dưới ánh sáng le lói của nguyệt mạc, bóng dáng của một con sói khổng lồ với bộ lông rực lửa hiện lên, gầm gừ nhìn chằm chằm vào "những miếng mồi" kỳ lạ bên trong bức tường sương. Tất cả mọi người trên phố ăn vặt Nam Tinh chết lặng. Giây phút này, họ cuối cùng cũng hiểu ra: Đây không phải động đất, cũng không phải rừng Amazon. Bọn họ, cùng với cả một con phố phàm trần... đã xuyên không rồi!
Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ