Chương 4: Chúa tể thực thụ đang đứng trước mặt họ !

Bốn cặp mắt còn lại cũng lộ ra vẻ khiếp sợ, mặc dù mục đích của họ khi vào đây là tiêu diệt Pan Chúa, cứu lấy khu rừng nhưng đến khi thật sự đối mặt với nó, nhìn thấy thân hình đồ sộ, những chiếc gai to lớn sắc nhọn cùng cái đuôi hết sức mạnh mẽ, cứng cáp như có thể đập nát mọi thứ của nó khiến trong họ dâng lên cảm giác hoang mang xen lẫn nỗi kinh hãi. Người lo sợ nhất là anh thầy thuốc. Bao nhiêu năm cứu người chữa bệnh, không ít lần giành giật mạng sống của người khác từ tay tử thần. Nhưng đây là lần đầu tiên anh hiểu cảm giác của họ, cảm giác cái chết có thể đến bất cứ lúc nào. Hai chân anh mềm nhũn, giọng run run mếu máo: - Tiêu rồi, tiêu rồi, chúng ta tiêu rồi… Ari vỗ vai an ủi anh thầy thuốc, trông cô có phần bình tĩnh đối mặt với nguy hiểm hơn những lần trước, có vẻ tinh thần đã được tôi luyện lên thông qua những kiếp nạn vừa rồi: - Bình tĩnh! Chúng ta sẽ hạ nó như cái đám con con kia! Nhận ra những cú húc của mình không có tác dụng như mong đợi, con Pan lớn lập tức xoay người dùng chiếc đuôi to lớn đầy gai nhọn của mình quật mạnh vào thân cây. “Víu!!” Gió rít lên một tiếng chói tai. “Rầm!”- Con Pan dùng đuôi quật một đòn long trời lở đất khiến thân cây rung lên bần bật, bắt đầu nổi lên tiếng vặn vẹo từng hồi răng rắc, con Pan chớp lấy thời cơ, bồi thêm một loạt đòn đuôi túi bụi vào chỗ quật ban nãy. Ở phía trên cả bọn chao đảo dữ dội, ai nấy cũng cố cố bám chắc vào thân cây. Khác với lũ Pan con hồi nãy, thay vì tìm cách lên trên đấy, thì con Pan lớn muốn cả bọn phải vùi xác dưới gốc cây. Ầm ầm! Vết toác dưới thân cây cứ lớn dần ra. Con quái gớm ghiếc vẫn tiếp tục quật phá đồng thời há cái miệng đỏ lòm với hàm răng nhớt nhát chờ đón. Dường như nó biết rằng, con mồi chẳng cầm cự được lâu trong hoàn cảnh này, giữ mình không ngã xuống đã là chuyện khó chứ đừng nói đến việc sử dụng vũ khí. Giây phút ấy, Ari, Nic, Rin đều cảm thấy bản thân đã trở nên vô dụng. Thế là, cố gắng vơ vét chút gan dạ còn sót lại, anh thầy thuốc liều mình đưa ống thổi lên một lần nữa. Dùng hết sức bình sinh, anh thổi mạnh vào cái ống, tạo nên một luồng lửa dài, cháy bùng lên hướng về chỗ con quái. Nhưng mà khiến mọi người phải thất vọng chính là cả ngọn lửa lớn đã tiêu diệt cả bầy Pan con đông nghịt kia, cũng không mảy may tổn hại một chút nào đến con Pan lớn. Sự khác biệt về kích thước cũng đi cùng với sự khác biệt trong sức mạnh và đẳng cấp. Ngọn lửa xanh nhanh chóng bao trùm lấy nó, toàn thân nó như một ngọn đèn vĩ đại đang cháy ngùn ngụt, mà tim đèn chính là con Pan khổng lồ, một cái tim đèn không thể bị cháy rụi. Nó vẫn đứng sừng sững không chút phản ứng, như thể ngọn lửa chỉ là một màn sương nhẹ vây quanh nó. Tác dụng duy nhất của ngọn lửa đó là khiến con Pan lớn càng thêm giận dữ. Chỉ hơi khựng lại trong giây lát để chứng kiến thứ đã đánh gục đồng loại mình, nhưng là với tâm thế tận hưởng, vừa để thị uy trước những kẻ ngoại lai dám tiến đến tận đây, vài giây sau con Pan lại bắt đầu lặp lại hành động của mình. Từng cú quật đuôi lại thay nhau giáng vào thân cây như tiều phu đốn củi mỗi lúc một mãnh liệt hơn. Rin giật mình hét lớn: - Mọi người cẩn thận! “Ầm ầm!”- Cả cái cây bắt đầu rung lắc dữ dội, người trên cây như đang ngồi trên con thuyền nát trong bão tố, phải cố hết sức bám chắc vào thân cây thì mới mong giữ được mạng. “Ầm! Rầm! Rầm!” Ngoác cái mõm đỏ au với hàm răng lởm chởm như gai nhọn, con quái ném ánh mắt căm phẫn lên phía trên, tiếp tục quật túi bụi chiếc đuôi cứng như thép từng cú uỳnh uỳnh dưới gốc cây không ngừng nghỉ. Đôi ba phút nữa, ngọn lửa xanh nguội dần rồi phụt tắt, rào cản thị giác gây cản trở nãy giờ đã hoàn toàn biến mất. Ngay tiếp đó là một loạt tiếng gầm gừ đinh tai nhức óc, không khí xung quanh dấy lên một mùi keratin đậm đặc, thứ mùi lửa xém từ lớp sừng của con quái vật. Ari thoáng lạnh người, lập tức hiểu được, so với lũ Pan nhỏ hôm trước trong rừng thì con Pan khổng lồ hôm nay đã vượt xa mọi điều cô dự liệu. “Viuu! Viuuu! Viuuu!” Ngay khi con Pan lớn ngừng một nhịp, Ari không để thời cơ vụt mất, lập tức ngồi thẳng lưng, bạo dạn bắn ra một loạt mũi tên phép về phía nó. Nhưng những mũi tên dù có được trợ năng phép thuật vẫn không thể xuyên qua lớp sừng dày như áo giáp bao trọn thân thể con Pan. Không chút nao núng, Ari nheo mắt phóng tầm nhìn chính xác hơn, lần này cô bé muốn nhằm vào phần đầu - điểm cô cho là yếu nhất của con Pan mà bắn. Cạch! Cạch! Cạch! Một làn mưa tên nối gót phát đi. Nhưng dường như, thay vì sát thương con quái vật, những đòn tấn công của Ari chỉ khiến con Pan lớn thêm phần hăng tiết, nó rít lên điên cuồng hơn và đập đuôi loạn xạ về mọi hướng khiến những mũi tên lao tới đều bị gãy đôi. Tiếp đó, con quái liền rụt về phía sau, ngay lập tức cong lưng, lông dựng ngược lên nhìn về phía Ari đồng thời phát ra những tiếng gầm gừ đầy uy hiếp Mồ hôi của cả bọn đã túa ra ướt đẫm, áo quần dính liền trên da thịt. Con quái vật sau vài nhịp nghỉ hơi lấy đà thì tiếp tục ra chiêu, lần này nó ranh mãnh hơn tung mạnh đòn vào chỗ thân cây nứt toác. Cây cổ thụ lỳ đòn sau cùng đã chịu nhượng bộ, đổ lệch về một bên. “Rầm! Rầm!... Rắc! Rắc!...” Những cú va đuôi trời giáng liên tiếp tống một lực cực mạnh làm nảy tung năm người lên một khoảng. Đầu óc đứa nào cũng quay mòng mòng, chống chếnh bám víu mấy nhánh cây, kế đó, thân cây vốn đã không lành lặn nay lại chúi mạnh một cú nghiêng hẳn về một bên. Chẳng hiểu bằng cách nào mà mấy cư dân rừng xanh vẫn an toàn và bình an sau lần chấn động đó, cũng có thể là có tổ tiên phù hộ. Tiếc thay, Đường chỉ là cả kẻ lãng du, chẳng có tổ tiên nào dõi theo cậu đến đây cả. “SOẠT!”- Một cú trượt chân đầy choáng váng. “Rầm!” Đường ngã mạnh xuống nền đất, toàn thân chấn động, cậu thấy lưỡi mằn mặn máu, đầu óc bắt đầu bị rúng động, lộn tùng xèo và đau điếng. Nằm bẹp dí đáng thương, con quái giờ đây chỉ cách Đường gang tấc, cậu mơ hồ nghe thấy tiếng quạt đuôi đang đến rất gần, một vệt đen nặng nề nhanh chóng hiện ra trên mặt nền bụi bặm. “Rầm!” Một cú quật mạnh mẽ đáp xuống chỗ Đường nằm. Nhưng như một bản năng, Đường lách người ngay khi cảm nhận được áp lực gió khủng khiếp đang đè xuống, vừa vặn trốn khỏi thần chết trong tích tắc, toàn thân kinh hãi khi nhìn thấy sát sườn là vết hằn dài lún sâu trên đất dù đau đớn vẫn âm ỉ khắp tứ chi. Khoảnh khắc đó cũng khiến con Pan ngừng hành hạ thân cây, giúp tinh thần của mấy người khác ổn định lại chút, khi vừa trải qua cơn co thắt lồng ngực vì tưởng rằng Đường sẽ nằm xuống dưới chiếc đuôi kia. Nhận thấy ở bên dưới, Đường đã nhặt được cái mạng về thì Nic phía trên cây vội vàng nhảy xuống ứng cứu. “Cẩn thận, Đường.” - Nic la lớn thu hút sự chú ý của con Pan, cơ thể nhỏ bé nhưng vô cùng linh hoạt, phi mình theo dọc thân cây, cô bật chân lấy đà phóng xuống dưới. Tay cô cầm chặt thanh kiếm, truyền vào viên đá gần như toàn bộ nguồn năng lượng của mình với niềm tin có thể xuyên qua được lớp giáp của con Pan. Đường ở bên dưới mới chỉ kịp chống tay ngồi dậy đã thấy ngay phía trên mình, con Pan đang dùng chiếc đuôi khổng lồ nhưng đầy linh hoạt của nó quất một cú ngang người Nic. Cú quất mạnh mẽ với tốc độ kinh hồn khiến cô bất ngờ không kịp phản ứng, văng cả thân mình ra xa. Không khí cơ hồ đã đông đặc lại, thời gian cũng ngừng trôi, Đường nghe thấy tim mình đang loạn nhịp, “thình thịch” muốn nhảy luôn ra ngoài. “Bình tĩnh, bình tĩnh, mọi sinh vật đều có điểm yếu, tìm ra điểm yếu của nó, bình tĩnh nào.”- Đường không ngừng lặp đi lặp lại những câu nói trong tâm trí để có thể tự trấn an bản thân mình, giữ lấy bình tĩnh giữa sự hỗn loạn. Khi con Pan vô tình giơ đuôi lên Đường đã phát hiện ra một vị trí có thể đem lại chiến thắng, mặc dù chỉ trong tích tắc nó đã nhanh chóng thu đuôi lại nhằm che giấu đi yếu điểm, nhưng cái hố nhỏ ngay giữa hai mông ấy đã lọt vào tầm mắt của Đường Đường. Một vị trí vừa gần vừa xa, vừa vui vừa buồn, đem lại sung sướng cũng đem lại đau khổ, tồn tại trên tất cả mọi loài sinh vật, nếu có thể phá vỡ vị trí đó, tuyến phòng thủ siêu cường của con Pan chắc chắn sẽ bị phá vỡ. “Là chỗ đó …!” - Một dòng điện xẹt nhanh qua não, Đường như choàng tỉnh khỏi cảm giác mê muội. Tuy con Pan này đã phát triển vượt trội và có được một thân hình bọc vảy cứng, tên bắn không xuyên, kiếm chém không đứt nhưng mọi loài sinh vật đều có điểm yếu. Một kế hoạch ngay lập tức nhảy ra trong đầu Đường. Nhưng khốn thay, sự chú ý của Pan lại va phải ánh mắt của Đường, nó nâng cái đuôi lên cao, ngoe nguẩy một giây đầy đắc ý trước khi giáng xuống một đòn cực mạnh, hòng đưa Đường về chầu trời. “Rầm!” Một cú giáng kinh thiên động địa, Đường bỗng thấy toàn thân nhẹ bẫng,cậu đang trên đường đi gặp Diêm Vương chăng. Không! Một sợi dây thừng thít chặt hai bên vai, kéo Đường trượt lùi một khoảng khá xa. Ngay sau lưng Đường là Rin, hai mắt mở to, đồng tử giãn lớn, thái dương mồ hôi nhễ nhại, hai tay Rin đang ghì chặt sợi dây. Rin vừa kịp thời lôi cậu pháp sư khỏi tay của tử thần nhưng lại thấy vẻ mặt thất thần của anh chàng khiến cô có chút bực mình. Cô như muốn mắng tên pháp sư: - Sao ngài ngây người ra thế? Muốn chết hả! Chỉ trong vài phút ngắn ngủi mà cái mạng nhỏ của Đường đã suýt nữa nát bấy đến hai lần nhưng cậu nào có thời gian nghĩ đến chuyện đó nữa, đôi mắt vẫn lăm lăm gắn trên người con Pan lớn, Đường lên tiếng nói với Rin: - À tôi vừa mới phát hiện ra cái này. Mau tập trung!!! - Được.- Rin nghe xong liền kéo cả nhóm về một chỗ. Đường vẫn bình tĩnh ngay sau nguy hiểm và liền phổ biến kế hoạch của mình đến cả nhóm một cách ngắn gọn nhất. Nghe xong mọi người lập tức chia ra hành động. Theo lời Đường, Nic chạy vọt lên, với tốc độ nhanh nhẹn, cô chạy ra phía trước dụ con Pan lớn chạy theo làm phân tán sự tập trung của nó. Cô cố gắng vừa chạy nhanh nhưng cũng vừa quấy rối tầm nhìn của con Pan, mưu kế liền phát huy tác dụng, con Pan ngay lập tức bị quấy nhiễu, nó liền quay ngoắc sang, đuổi theo Nic mà bỏ quên những người còn lại còn lại. Ở bên này, Rin cẩn thận tiến tới chậm rãi chờ thời cơ để giăng bẫy con quái. Thấy đã đến lúc, Rin liền tức khắc hành động. “Vút!” Từ không trung, sợi dây thừng hiện ra như một con rắn, lao vun vút, luồn vòng quanh, quấn rất chặt quanh chân của con Pan lớn, khiến nó mất đà ngã sấp xuống. Con Pan gầm lên những tiếng giận dữ và chồm lên bằng hai chân sau, cố gắng tự giải thoát. Rin xoắn mạnh đuôi dây, hai tay bị dây thừng thít chặt khiến nó đỏ ửng cả lên , hai chân cô ghì mạnh xuống mặt đất cố gắng bám trụ trước sự giãy giụa liên hồi của con Pan. Tuy đã ngã nhưng cái đuôi mạnh mẽ vừa kịp quấn chặt che giấu điểm yếu không chừa một kẽ hở. Cùng lúc đó ở một vị trí đợi sẵn, Ari đang giương cây cung mang tên “thời gian chờ” của mình lên từ nãy giờ, được gọi như thế bởi trên cây cung lúc này đã được Đường gắn thêm một viên đá đặc biệt, mà thời gian chờ càng lâu sức mạnh được dồn nén vào mũi tên càng lớn, đồng thời độ nặng của mũi tên càng tăng, đòi hỏi người cầm cung phải rất kiên nhẫn và chịu đựng được sức nặng tăng dần đó. Ari rê mũi tên nặng nề, căng mắt cố gắng nhắm thật chuẩn vào con Pan to lớn, thân thể đang không ngừng giãy giụa nhưng cái đuôi lại cụp xuống chắn đi “cái rốn” giữa hai mông. Nhìn mũi tên đang được bao bọc trong luồng năng lượng xanh, cô biết rõ việc này đòi hỏi người cầm cung phải rất kiên nhẫn và chịu đựng được sức nặng tăng dần đó. Điều đó gần như hoàn toàn đi ngược với thói quen của một cô gái năng động, thích nói rồi mới làm như Ari thường ngày, nhưng vào thời khắc quyết định như thế này, Ari tự nhủ phải cố gắng vượt lên chính mình để không phá hỏng mọi chuyện. “Phù!” “Phừng, Phừng, Phừng…” Bỗng từ một vị trí khác, ngọn lửa xanh một lần nữa ào ào tuôn ra từ chiếc ống thổi. Thì ra từ nãy giờ anh thầy thuốc cũng không hề rảnh rỗi, mà theo kế hoạch ẩn nấp một bên, chờ đợi thời điểm con Pan bị Rin kéo ngã rồi thổi bùng lên ngọn lửa phép thuật. Anh thầy thuốc đã không để lỡ thời cơ, tung ra một đòn chính xác vô cùng. Lửa nhanh chóng bùng lên bao trùm lấy toàn thân con Pan lớn. Tuy vẫn như trước, ngọn lửa không thể làm tổn hại nó nhưng cũng đủ khiến nó khó chịu. Con Pan chuyển mình cố gắng tìm cách dập tắt ngọn lửa đang vây quanh nó. Nó lắc qua lắc lại trên mặt đất trong tư thế đang co quắp thân người, cả thân mình của nó đang bị sợi roi ma thuật kìm hãm hoạt động, đám lửa bao quanh khiến nó bị hạn chế cả tầm nhìn. Anh thầy thuốc liên tục lấy hơi, ngọn lửa không ngừng được thổi ra duy trì quanh thân khiến cơ thể nó càng lúc càng thấy bí bách. Phía Ari, mũi tên trên tay cô cũng trở nên nặng nề, nguồn năng lượng phát ra mỗi lúc càng mãnh liệt. Ánh sáng chói lòa khiến Ari phải nghiêng đầu, nheo dần hai mắt. Cô gái cố gắng cầm cự, cảm giác rần rần chạy tỏa theo những ngón tay nhưng Ari vẫn không hề nhúc nhích. “Cứ bình tĩnh giữ vững!” - Đường lớn tiếng nhắc nhở, sợ rằng cả bọn vì nóng vội sẽ vuột mất thời cơ. Dưới sự dẫn dắt của Đường, ai cũng bình tâm, gắng sức bám trụ và kiên nhẫn đợi chờ lúc con Pan phơi bày ra điểm yếu. “Grào!” Giữa ngọn lửa là âm thanh của sự hoang dại, tiếng con Pan vang vọng khắp khoảng rừng thưa và cảnh tượng ngọn lửa bao trùm lấy nó quả thực cực kì khủng khiếp. Dưới sức ép từ bốn phía, có vẻ sức chịu đựng của nó đã đến cực hạn, Pan lớn dần buông lỏng cơ thể, cái đuôi trước đó vẫn luôn quắp lại che đi điểm yếu giữa hai mông đã buông lỏng. Sau đó, nó giơ đuôi lên, không ngừng dùng cái đuôi nhọn đó quất quần quật vào mọi hướng như một sự phản kháng kịch liệt khi bị dồn vào đường cùng. Ngay thời khắc đó cả năm người đều biết thời cơ đã chín muồi, mọi sự tập trung dồn cả vào Ari. “Đến lúc rồi.”- Ari thầm nhủ. Cô trụ vững hai chân trên mặt đất, gồng chặt cả hai tay, giữ vững cung tên rồi chĩa vào yếu điểm con Pan, thứ giờ đã nằm gọn trong tầm ngắm. Ari cảm nhận hơi thở, nhịp tim của mình và canh hướng gió một cách chính xác nhất. Lúc này đây chỉ cần Ari nhắm lệch một ly thôi mọi thứ cũng sẽ đổ sông đổ bể. Cô bé cẩn thận hít một hơi thật sâu và nín thở, từ từ rê cánh cung vào đúng vị trí. Khi đã hoàn toàn chắc chắn mọi tính toán về đường bắn, Ari lập tức buông tay khỏi đuôi tên. Mũi tên lao đi trong không khí, kéo theo sau là một vệt năng lượng xanh như đuôi sao chổi, nó kéo dài tuyệt mỹ trên nền rừng xám xịt. “Vítttt” Mũi tên với nguồn năng lượng lớn nhất từ trước tới nay lao vun vút đi và hướng thẳng vào con Pan đang bị ngọn lửa phép vây quanh. “Xẹt” Chẳng thể sai một ly, kỹ năng bắn cung của Ari là quá đỉnh, mũi tên nhắm thẳng vào tử huyệt, bất ngờ và mãnh liệt khiến con Pan không thể chối từ. Con Pan phản ứng dữ dội, đầy bất ngờ trước cú đòn chí mạng. Với lượng sát thương lớn tích tụ trong suốt thời gian chờ, đường tên đã xuyên thủng người con Pan từ sau ra trước vạch một đường dài từ “cửa hậu” lên tận miệng. Mũi tên sau cùng cũng xé rách người con Pan rồi thoát ra từ cái miệng đầy máu và răng nhọn, chất lỏng đỏ đặc đó hòa với năng lượng xanh cùng lúc hồng hộc trào ra. Năng lượng xanh chảy cuồn cuộn bên dưới thân hình bị phình to ra vì áp lực. Con Pan chưa kịp rú lên một tiếng nào thì… “Ầm!” Dòng năng lượng bên trong đã bộc phát và kích nổ, thân xác nó văng ra thành nhiều mảnh tung tóe khắp nơi. Bụi mờ bay tứ phía, không gian bốn bề đột nhiên yên tĩnh lạ thường. Sinh vật đáng sợ ban nãy giờ đã trở thành đống bùi nhùi vô tri vô giác. Mũi tên của Ari đã thành công âm thầm kết liễu được con Pan lớn rồi. Chứng kiến con Pan lớn bị hạ, tuyệt vời hơn nữa là mỗi người đều góp sức vào quá trình tiêu diệt nó. Ai nấy đều cảm thấy xúc động. Anh thầy thuốc giọng run run, lấy tay ôm mặt xúc động mà cảm thán: - Không thể tin chúng ta làm được! Bỏ qua gương mặt không mấy cảm xúc của Nic thì Rin và Đường ai đều lộ rõ vui mừng, Rin choàng tay qua vai Đường một cách thân thiết, giọng cô đầy sự vui mừng: - Con Pan Chúa đã bị hạ, là nhờ ngài pháp sư mà Ari mời về, Ari, công cô cũng lớn lắm đấy, bắn hay lắm!- Cô vừa nói vừa lay lay cái vai Đường một cách phấn khích. Vậy mà đáp lại lời tán dương của Rin là sự im lặng khó hiểu của Ari. Trái ngược với mọi người, trên gương mặt cô lộ rõ sự ngờ vực. Rin liền nhận ra thái độ khó hiểu từ cô bạn mình vội lên tiếng hỏi: - Ari, có chuyện gì vậy, cô không vui sao? Ở phía mà mọi người không thể nhìn thấy được, mặt Ari đã chuyển từ trạng thái nghi ngờ sang lo lắng, Ari từ từ lên tiếng: - Đúng là chúng ta đã hạ được nó. Nhưng… đó không phải là con pan Chúa thực sự! Ari xoáy ánh mắt về phía trước gật mạnh đầu, khẳng định cho một sự thật có phần khủng khiếp hơn. Có thể bằng sự nhạy bén, cũng có thể là trong quá khứ đã có chuyện gì xảy ra nên Ari dường như đã nhận ra điều gì đó. Cô biết rằng, từ lâu cái mùi này đã khiến rừng Gai Lan trở nên kì lạ, một mùi đầy rẫy sự đe dọa và nguy hiểm của sinh vật khổng lồ đang lẩn khuất ở chỗ tối tăm. Kết luận của cô khiến tất thảy mọi người còn lại đều ớn lạnh. The Lord - Pan chúa tể “Pan Pan là một loại tinh quái sống ở khu vực nhiệt đới cận ôn đới, chúng sống thành quần thể với số lượng vài trăm con. Đặc điểm: có lớp vảy xếp dọc toàn cơ thể, là loài ăn thực vật, thỉnh thoảng có ăn thịt.” - Trích chuyến săn của Mahaf- Dạng cơ bản của Pan là khi đứng tầm 1m. Chi trước và móng phát triển mạnh, thường đi theo bầy. Khi nguy hiểm thường phát ra tiếng động để gọi bầy. Pan cơ bản phát triển thành Pan lớn cao 2,5m. Đuôi dài là vũ khí nguy hiểm, vảy lưng cứng, di chuyển linh hoạt. Pan chúa là con duy nhất trong bầy điều khiển cả đàn. Lớp vảy rất dày, đuôi ngắn, tay chân nhỏ, di chuyển chậm ở trạng thái bình thường nhưng có thể cuộn mình thành quả cầu và lăn với vận tốc 60km/h. Cảm giác bàng hoàng sau câu nói của Ari vẫn chưa qua đi, khi mọi người còn chưa kịp thắc mắc câu nào thì đột nhiên từ vách đá dậy lên tiếng “Uỳnh uỳnh” như sấm nổ. Từ chỗ phát ra âm thanh, mặt đất liên tiếp rung chấn, đất đá đổ từ trên xuống kèm theo những tiếng va đập lớn. Ầm ầm ầm! Âm thanh mỗi lúc một gần đầy đáng sợ, lúc này năm người nhóm Ari đều thấy sống lưng lành lạnh, cả bọn vẫn đứng yên hoài nghi dõi mắt về chỗ phát ra rung chấn. Chẳng mấy chốc, từ trên vách đá, mặt đất bốc lên một lớp bụi mờ mịt. Một dòng thác bụi mù và đá tảng thi nhau đổ xuống bên dưới. Vài giây sau, hai chân của mấy đứa bắt đầu rung lên. Một cơn động đất đang thực sự kéo đến. Rầm rầm rầm! Những tiếng va đập, tiếng nghiền nát, đứt gãy khó nghe ngày một lớn. Thế rồi, từ trên cao, chỗ dòng thác bụi xối xả ban nãy, những dấu vết đầu tiên của cơn rung chấn đã ló dạng. Một khối đen khổng lồ từ tự lộ ra, cuồn cuộn quay, như xác định trước một đường lăn vô hình, khối đen đồ sộ với vận tốc khổng lồ đó đang lao về chỗ cả nhóm. Trông nó như một con lăn gai góc màu đen gửi đến từ địa ngục, với khả năng san bằng và tận diệt mọi sinh vật sống trên đường nó đi qua. Khối chất rắn kéo một vệt đen dài ma quái, trộn lẫn cùng bụi đất và đá vụn. Tất cả như hóa tượng, mấy đứa hai mắt trợn tròn lòi cả ra, nét mặt ấy, cứ như đang sợ hãi đối diện với thần chết vậy. Rin không giấu nổi vẻ kinh ngạc, cô gằn giọng nói lớn: - Chuyện gì thế? Đường nhìn cảnh tượng trước mắt, lòng đầy những bất an, hồ hởi mong đợi về phần thưởng lúc đầu giờ cũng không cánh mà bay, khối cầu lăn kinh người kia đã ở gần ngay trước mắt, cậu thoáng thấy những hứa hẹn tương lai dù lớn cỡ nào cũng chẳng bằng cái mạng quèn mình đang có, chạy, chạy vẫn là tuyệt sách trước tiên. Cả bọn vội vã dìu người ngựa chạy thoát thân để tránh khỏi việc nằm lại dưới đường lăn của thứ đó. ẦM ẦM - khối cầu lăn theo đà của vách đá đã quay tít vòng vòng lao xuống như thể muốn nghiền nát xương cốt của cả đám lâu la. Nó điên cuồng lăn đi, để lại một vệt dài bụi đất và một rãnh dài như con hào dẫn nước trên mặt đất. Thứ đó lăn đến đâu thì càng phá hủy đến đấy, một sức công phá kinh người. Đường nhìn cảnh tượng trước mắt, lòng đầy những bất an, niềm hồ hởi mong đợi về phần thưởng lúc đầu giờ cũng không cánh mà bay. Khối cầu lăn kinh người kia đã ở gần ngay trước mắt, cậu thoáng thấy những hứa hẹn tương lai dù lớn cỡ nào cũng chẳng bằng cái mạng quèn mình đang có. Chạy, chạy vẫn là tuyệt sách trước tiên. Cả bọn vội vã dìu người ngựa chạy thoát thân để tránh khỏi việc nằm lại dưới đường lăn của thứ đó. “Ầm ầm” - Khối cầu lăn theo đà của vách đá đã quay tít vòng vòng lao xuống như thể muốn nghiền nát xương cốt của cả đám 5 người. Nó điên cuồng lăn đi, để lại một vệt dài bụi đất và một rãnh dài như con hào dẫn nước trên mặt đất. Thứ đó lăn đến đâu thì càng phá hủy đến đấy, sức công phá kinh người. Nhưng oái oăm thay, cái thứ trước mắt cả bọn hoàn toàn có tri giác, cả khối đen dị hợm khổng lồ này còn biết phán đoán và chặn đầu cả bọn từ phía xa. Khối cầu không hề chuyển hướng theo họ mà theo đà lăn lên tảng đá lớn ngay phía trên năm người. Phía bên dưới, con ngựa dẫn đầu đoàn người chạy như sắp tắt thở, khuôn mặt chủ tớ ai cũng mang đầy vẻ khổ sở, trải nghiệm hôm nay đúng là bọn họ đều đã dự phòng nhưng đến mức này lại vượt xa sức tưởng tượng của mỗi người. Khối cầu đầy gai nhọn tiếp tục xoay vòng lao xuống dưới, đáp thẳng xuống, chặn đứng đường đi của lũ kiến chạy loạn. Khi khối bự khổng lồ tiếp đất,một tiếng “Rầm” cực lớn vang lên, đất đá, khói bụi mù mịt ngổn ngang chặn đứng lối đi, cả một tường bụi cao gần 5 mét dựng lên vây hãm mấy đứa trong nháy mắt. Cả bọn dừng lại, lòng bàn tay đứa nào cũng ướt đẫm mồ hôi, tim đập nhanh hơn bất cứ lúc nào, nhưng khuôn mặt đứa nào cũng cố gắng bình tĩnh để tự trấn an đồng đội. Cả nhóm người bé nhỏ ban nãy co giò bỏ chạy, giờ đối diện với tường bụi đều hừng hực khí thế, chế ngự được cơn sợ hãi, họ dần bình tĩnh lại, quay người về một hướng, chờ đợi động tĩnh. Cát bụi cứ thế bay ù ù tứ tung che phủ cả nhóm, Đường đưa tay lấy vạt áo che mặt lại, cậu nheo đôi mắt lại để nhìn xem trước mặt mình là thứ gì. Không lâu sau khói bụi dần tản ra, cái bóng đen dần dần lộ rõ, đối mặt với nhóm của Đường là một sinh vật với kích thước vượt trội hơn cả đối thủ mà cả nhóm vừa đánh bại. Nó đang sừng sững chắn ngang lối đi trước sự kinh ngạc của cả Ari, Đường và ba người còn lại. Sau lớp bụi tan dần, đôi mắt xanh dương to lớn bắt đầu xuất hiện, những chiếc vảy giáp, những cái gai bao bọc trên thân thể nó đều đã phát triển đến độ thô ráp và sắc nhọn nhất. Quả cầu gai góc ấy đường kính tầm trên dưới hơn mười mét, trông như một con lăn thép khổng lồ đầy gai nhọn, xuất hiện nguy hiểm sau lớp bụi mờ tăm tối. Năm người mồm há hốc, mặc khói bụi xộc vào trong họng, một sinh vật ngoại cỡ đặc biệt xuất hiện ở ngay cự ly gần như thế, khiến người ta phải trợn mắt le lưỡi đứng nhìn cũng là chuyện đương nhiên thôi. Sau tất cả, đây mới đích thực là kẻ thống trị của bầy Pan. Nó mới chính là chúa tể của cả đàn, kẻ đứng sau bấy lâu nay và là mục tiêu mà ngay từ đầu cả nhóm đã nhắm đến. “Chúa tể thực thụ đang đứng trước mặt họ!”
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ