Chương 3: Chạm trán trong rừng

Đáp lại với ánh mắt của mọi người, Đường tiếp tục ôn tồn giải thích: - Tinh quái là dạng thấp nhất của linh vật. Chúng tồn tại như một cá thể có trí thông minh và cảm xúc. Những con Pan chúng ta đã gặp đều ở dạng này. Bốn bề bỗng trở nên thinh lặng như tờ, yên tĩnh đến nổi tiếng lách tách của ngọn lửa cũng trở nên mồn một. Cả bọn im lặng đổ dồn ánh mắt hau háu của trí tò mò bị thôi thúc, trước thứ kiến thức xa lạ đầy mới mẻ ấy cả mấy đứa đều lẳng lặng chăm chú lắng nghe, Đường tiếp tục cất giọng nói: - Tuy có trí tuệ nhưng chúng dễ bị điều khiển bởi những con có cấp bậc cao hơn, cụ thể là con Pan chúa. Tôi nghĩ bây giờ nó đã thành yêu quái rồi! Rồi cậu tiếp lời: - Khi tinh quái chuyển thành yêu quái sẽ có hai con đường: Thứ nhất là tự thân tu luyện, rèn giũa tinh thần và năng lực. Phương pháp này cần thời gian rất lâu, có thể mất hàng chục năm. Nếu đạt thành vẫn giữ được bản năng và tính cách vốn có. Loại thứ hai là hấp thụ lực lượng từ một nguồn năng lượng nào đó phù hợp với thể chất hoặc sở hữu thần vật cũng có thể tạo nên sự chuyển hóa. Phương pháp này nhanh chóng hơn nhưng còn hạn chế về nguồn năng lượng có hạn và rất khó tìm được nguồn cung cấp phù hợp với bản thể. Đường ngưng lại một chút, cậu vội nhặt lấy khúc cây đang cháy dở, vẽ nguệch ngoạc giữa nền đất hình một con Pan đang há mõm trong tư thế tấn công. Tất nhiên, Đường không quên vẽ thêm con mồi cạnh bên cho nó, một con mồi rất giá trị. Con người! Đường ngẩng đầu, đảo mắt một lượt về phía bốn gương mặt đang ngơ ngác nhìn mình kia rồi hít vội một hơi. Dưới ánh nhìn hiếu kỳ và tập trung của cả bọn, Đường lại nhỏ giọng nói tiếp: - Nhưng vẫn còn một cách nữa, cũng là cách ngắn nhất và phổ biến nhất. Đó là ăn thịt lòai sở hữu trí tuệ, như con người chẳng hạn. Tinh quái ăn thịt người sẽ trở nên tha hóa và biến chất. Chúng sẽ tìm mọi cách để có thêm thịt. Loại này mặc dù đã chuyển hóa thành yêu quái nhưng vì bản chất không còn nó sẽ biến thành loại gây hại. Đường Đưởng ngoảnh đầu nhìn về phía Ari, thấy cô đang chăm chú lắng nghe, cậu lại nói tiếp: -Tôi đặt giả thuyết cách đây vài tháng khi nguồn thực phẩm của chúng khan hiếm, một người nào đó đã vô tình chết ở trong rừng, con Pan chúa đã vô tình tìm thấy. Dù thịt người không nằm trong thực đơn của nó, nhưng trong cuộc đấu tranh sinh tồn tàn nhẫn này, lũ Pan cần thích ứng được để tồn tại. Khi cái dạ dày của nó kêu gào, nó đã ăn cái xác. Lẽ dĩ nhiên, ăn thì lại dễ hơn là không ăn. “BỤP.”- Đường ném thanh củi mồi thêm cho đám lửa, trong chốc lát ngọn lửa hừng hực đã nuốt trọn nó một cách dễ dàng, Đường xoáy mắt đăm đăm về phía đống lửa, không giấu nổi sự đăm chiêu, cậu nói: - Sau đó, Pan chúa đã trở nên mạnh hơn, bắt đầu chuyển hóa. Để tìm được nhiều thịt người hơn nó đã điều khiển bầy Pan nhỏ tấn công dân làng. Càng ăn thịt người thì nó càng mạnh và càng biến chất. Đường lầm rầm kể tiếp, dứt lời cậu hướng mắt lên bầu trời, trăng non đã quá đỉnh đầu, dát lên núi rừng thứ ánh sáng dịu dàng man mác. Xốc lại tâm trạng, Đường quay qua cả bọn khẽ nhún vai nói lớn: - Thôi, đến đây thôi, mọi người nghỉ sớm, tối nay còn luân phiên canh gác. Cả đám nãy giờ đang chăm chú lắng nghe, đột nhiên bị cắt ngang không tránh khỏi bối rối. Nhận ra đêm đã khá khuya, mọi người nhanh chóng xếp dọn chỗ ngủ một cách cẩn thận. Chỉ có anh thầy thuốc là chậm rãi, anh vẫn còn bị choáng ngợp, vẫn phân vân rằng từ đâu mà cậu trai trẻ này có thể suy luận mọi thứ một cách rành rọt như vậy. Bôn ba vất vả cả ngày trời, đáng lẽ phải vùi đầu lăn ra ngủ, nhưng những con người đang mệt mỏi rã rời ấy vẫn không sao ngủ được. Trước đây họ cũng từng không ít lần vượt núi băng rừng, nhưng làm việc nguy hiểm như thế này vẫn là lần đầu tiên. Trong nhóm ngoài Đường ra, đối với bốn người còn lại, đây tuyệt đối là những trải nghiệm hoàn toàn mới. Đêm ấy cả bọn đã chìm vào giấc ngủ một cách vô cùng vất vả. Họ ngủ trong sự cảnh giác, ngủ trong sự bất an và pha lẫn chút hưng phấn khó tả. Sáng hôm sau, ánh sáng lại một lần nữa cố gắng len lỏi vào từng ngóc ngách của khu rừng. Đêm qua quả là một trải nghiệm khó quên của Ari, chưa bao giờ cô có thể tưởng tượng rằng đến việc ngủ cũng khó khăn như vậy. Thần kinh cô luôn trong trạng thái căng thẳng, không biết lũ Pan sẽ từ phía nào nhảy bổ ra, nhân lúc cô ngủ mà xé xác cô như cách chúng đã làm với hai con nai xấu số ban sáng, thậm chí cả tiếng côn trùng rỉ rả xung quanh cũng trở nên đáng sợ. Ari cẩn thận lấy cung tên của mình ra kiểm tra một lần, cha cô vẫn thường nhắc nhở cô rằng: “Nếu con thất bại trong việc chuẩn bị, chẳng khác gì việc con đang chuẩn bị cho một thất bại cả”. Nên ở mỗi hành động quan trọng, Ari đều cố gắng kìm hãm sự nóng vội của mình để chuẩn bị mọi thứ chu toàn nhất có thể. Khi đang đứng canh gác, Ari bất chợt đánh hơi thấy sự đe dọa, cô nhạy bén cảm nhận được sự rung chuyển nhẹ của mặt đất mà những người khác chưa kịp phát hiện ra. Cô lập tức lên tiếng đánh thức mọi người: “Mọi người dậy đi!!” Những thành viên khác dù đang ngủ nhưng tinh thần không hề thả lỏng, vừa nghe tiếng Ari, họ lập tức tỉnh dậy dù chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Phóng mắt sâu vào vùng cây cối gần đó, họ nhìn thấy đằng sau những tảng đá và cây khô, thập thò những đôi mắt xanh man rợ và móng vuốt của bọn Pan nhỏ. Chúng đã đánh hơi được vị trí của con người và dẫn dắt đội quân để đuổi theo. Ari giương cung về phía phát ra rung chấn, đồng thời lên tiếng cảnh báo mọi người: “Chúng đã tới rồi.” Nic đứng gần lũ Pan nhất đưa tay rút thanh kiếm dắt sau lưng ra chuẩn bị chiến đấu. Tia sáng phản chiếu từ lưỡi kiếm vừa lướt qua, đàn Pan liền như bùng nổ. Đám đen đủi gai góc ấy liền lao về phía năm người như điên như dại. Phía trước bọn chúng có những tảng đá lớn cao lởm chởm nhưng cũng hoàn toàn không thể ngăn cản bước tiến của chúng, chẳng mấy chốc đã có con lao tới sát ngay trước mặt Nic rồi. Nic cầm kiếm phóng lên trước cả đám, cô quyết định giữ chân bọn Pan cho mọi người chạy thoát. Bóng kiếm vụt lóe lên, chỉ thấy Nic nhẹ vung tay và nhảy bổ vào bầy Pan hỗn chiến. Không ít con bị lưỡi kiếm của Nic lướt qua, tứa máu rồi gục ra đất. Nhưng cả lũ phía sau như không hề biết sợ, nhảy bổ vào Nic mang theo cả sự điên tiết hung tợn hơn bất kì giống loài ăn thịt hoang dã nào. Hết con này tới con khác vồ tới tấp đâm trực diện, khiến Nic phải vừa chém vừa tránh né, tìm cách trụ vững giữa lòng địch. Cả hai tay cô ra sức vung kiếm không biết điểm dừng. “Vẫn còn nhiều thật.”- Nic có chút thở dốc thành tiếng. Trước tình hình hỗn loạn, Rin cũng lao vào cuộc chiến, Ari bên này cũng dốc toàn lực bắn tên yểm trợ cho hai người. Phía sau, anh thầy thuốc đã không còn giữ được vẻ mặt hiền hòa, bình tĩnh như mọi khi. Đôi mắt lo sợ nhìn về phía lũ Pan hung dữ, hai tay anh bấu chặt vào hòm thuốc ôm trước ngực, thân thể đã run lên, nhưng là một người thầy thuốc, bản năng cứu người đã chiến thắng nỗi sợ. Anh hùng hồn nói to: - Đừng lo, tui sẽ bảo vệ cho ngài pháp sư. Anh lấy thân mình che chắn trước Đường Đường - người mà họ mời đến để diệt trừ lũ Pan này. Mãi giao chiến với những nguy hiểm trước mặt, cả bọn không hề nhận ra rằng nơi nguy hiểm nhất vẫn là nơi không nhìn thấy được. Nếu trước kia, Pan chỉ là một loài sinh vật rừng hiền lành chậm chạp, khi nguy cấp chỉ biết cuộn mình né tránh, thì giờ đây mọi thứ đã thay đổi. Bản chất ngày xưa của loài Pan cũng không còn nữa. Linh hồn của loài Pan đã bị nguyền rủa, chúng trở thành một thực thể hung bạo và tàn ác, sự chuyển hóa không chỉ cướp đi bản tính lương thiện của loài Pan mà còn trao thêm cho chúng thứ vũ khí mà nhóm bạn không hề biết đến - sự khôn ranh Giờ đây ngoài sức mạnh, những con Pan còn biết chiến đấu bằng những toan tính mà con người không lường trước. Nhìn thấy những mục tiêu có vẻ như không có khả năng chiến đấu, một số con Pan đã lẻn ra sau, chúng gườm gườm nhìn chòng chọc vào chỗ Đường Đường và anh thầy thuốc rồi nhất tề tấn công về phía ấy. Con Pan đang đứng gần họ phóng tới như một viên đạn pháo, vọt lên lao thẳng đến. Đường giật mình dự định phản kháng thì anh thầy thuốc phía trước mặt đã xoay người lại, lấy thân hình đầy đặn đưa lưng về phía con Pan, đôi mắt nhắm nghiền, toàn thân đang run lẩy bẩy tiến sát, đẩy Đường về phía sau, khiến Đường loạng choạng không đứng vững. Trong tình thế oái ăm nguy hiểm, một mũi tên chính xác găm thẳng vào lưng con Pan trước khi bộ vuốt sắc nhọn kịp lao tới để lại một vết cào sâu trên tấm lưng đầy đặn của anh thầy thuốc. - Không ổn đâu mọi người! Chúng ta phải chạy thôi. Nic, giúp tôi yểm trợ, còn Rin sẽ đưa Đường và thầy thuốc đi trước! Ari hét lớn, cô biết rằng nếu cứ kéo dài chiến đấu, phí sức tại chốn này chắc chắn không phải là lựa chọn khôn ngoan. Vì thế thay vì tiếp tục chiến đấu, họ thu vũ khí xoay người bỏ chạy. ---------------------------- Năm người quay đầu chạy thục mạng, bất kể phương hướng thế nào cũng không dám dừng chân không dám ngoảnh đầu, chỗ nào có đường là chạy vào chỗ đó. Lũ Pan kia cũng chạy nhanh không kém, tiếng “réc réc” vang dội bên tai tựa như tiếng sấm rền. Không biết chạy được bao lâu, hình như âm thanh từ lũ Pan đã nhỏ hơn nhiều, Ari mới dám quay đầu lại nhìn thử một cái. Tình hình thật vô cùng tệ hại, lũ Pan vẫn còn bám sát phía sau, Ari lo lắng chạy lại chỗ Đường hỏi kế sách ứng phó tiếp theo: - Ngài pháp sư, chúng ta đi đâu đây, không thể chạy mãi thế này được. Đường Đường cũng quay đầu lại nhìn phía sau mình, Nic là người chạy sau cùng, gần với lũ Pan nhất, cô dùng tăng tốc hết sức thì vẫn ngay lập tức bị lũ Pan theo kịp, chúng không ngừng chồm đến cào vào khoảng không. Cô vừa tiến được một bước, lại có một con khác nhảy vồ tới nhe hàm răng sắc nhọn muốn cạp cái chân nhỏ bé đó ra làm hai. Đường không nói nổi tiếng nào, chỉ đành quay đầu chạy tiếp, thoáng chốc suy nghĩ, cậu đưa ra kế hoạch mới cho Ari: - Chúng ta đã bị lộ rồi, phải đánh nhanh thắng nhanh. Tới thẳng hang của bọn chúng giết chết con chúa khi nó chưa kịp đề phòng và tập trung toàn bộ đám con non lại. Nhìn lại từ buổi sáng hôm qua đến giờ cả nhóm chỉ hành động một cách cảm tính và bồng bột, mọi việc đều bị động và đang đi trật hướng. Nhưng thật ra cả nhóm không hề vào rừng mà chỉ cầu may rủi, mong thần linh giúp diệt quái thú, cái đêm đầu tiên Đường ở lại ngôi nhà trên cây, cả nhóm đã có một lần tập hợp lại đó để bàn kế hoạch. Tối đó, sau một hồi bàn luận, Đường quyết định cho cả nhóm xem một vài thứ khá hay ho làm cả bọn hết sức ngỡ ngàng: - Mọi người không thể sử dụng vũ khí bình thường để chiến đấu với yêu quái được nên tôi đã nâng cấp chúng bằng đá năng lượng. Đá năng lượng, thứ Đường đang nhắc đến là một viên bảo thạch màu xanh dương được nạm ngay phần giữa cánh cung của Ari. Đường ôn tồn nói tiếp: - Cây cung của Ari, roi của chị Rin và kiếm của Nic đều được cải tiến để có sức công phá và sát thương cao hơn. Bây giờ chúng đã trở thành vũ khí phép thuật. Trong thoáng chốc, cả ba thứ vũ khí đã lấp lánh ánh sáng từ những viên đá thần kỳ. Cầm cây cung yêu quý của mình lên, Ari xuýt xoa, ánh mắt sáng lên như con trẻ vừa có được món đồ chơi mới, trong lòng khấp khởi mừng thầm, nhất thời không thể diễn tả hết thành lời: "Thật tuyệt!!" Lời cảm thán phát ra một cách đầy thích thú, cô bây giờ chỉ mong trời sáng thật mau để sớm trải nghiệm uy lực mới của cây cung này. Bên cạnh, Rin cũng tỏ ra quan tâm không kém, cô rất hiếu kỳ về chuyện nâng cấp vũ khí này. Ánh mắt và thái độ khi mới gặp Đường cũng đã khác hẳn: - Vậy sử dụng có gì khác bình thường không, ngài pháp sư? - Rin lên tiếng hỏi. - Tôi đã sử dụng những viên đá phù hợp với thể trạng của từng người, hãy truyền năng lượng vào vũ khí, viên đá sẽ khuếch đại lên tạo thành những đợt sóng xung kích siêu mạnh. Các cô sẽ thấy rằng vũ khí của mình đã thực sự lột xác, chúng không con là cây roi da hay thanh kiếm kim loại bình thường nữa, chúng vừa sắc bén, mạnh mẽ và ẩn chứa cả quyền năng. - Vũ khí phép thuật là những vật được tạo ra từ đá năng lượng, có khả năng tiếp nhận và khuếch đại năng lượng gốc, tạo ra những công năng đóng góp quan trọng vào cuộc sống của con người. Tuy nhiên năng lượng của đá có giới hạn và tùy vào chất lượng của đá thu nhập được. Vì vậy đá phép thuật rất quý và được con người săn lùng rất nhiều. Rồi cậu nói tiếp: - Đá năng lượng được chia chất lượng theo màu sắc. Những màu càng sáng như vàng, hồng, cam,… thì càng có giá trị. Màu trắng là màu hiếm nhất và đắt đỏ nhất Nghe Đường giải thích xong đến anh thầy thuốc cũng không ngăn được sự phấn khích nôn nóng hỏi: - Ngài pháp sư, còn tôi thì sao? - Anh là y sĩ mà, đâu cần chiến đấu đâu! - Đường nghiêng người, xoay qua trố mắt nhìn anh thầy thuốc đầy vẻ ngạc nhiên - Tôi biết, nhưng ít ra vẫn nên có chút gì đó phòng thân chứ, tôi sợ mình làm vướng chân mọi người.- anh thầy thuốc đáp ngại ngùng, đưa tay lên đầu gãi gãi. Nghĩ thấy cũng có lý, Đường chìa ra một cái ống nhỏ màu vàng cho anh thầy thuốc: - Vậy anh cầm lấy cái này, lúc nguy cấp thổi một cái sẽ có thứ đáng xem. - Thật sao? Cảm ơn, cảm ơn ngài rất nhiều! Mặc dù chưa biết chuyện gì sẽ xảy ra nhưng anh thầy thuốc đã cảm giác yên tâm và có phần tin tưởng hơn vào chuyến đi phía trước.- Có gì đâu, chừng này so với 200 đồng vàng có đáng gì, ahihi! Đường đáp lại tức thì, giọng đầy phấn khích. “Phụttt!”- Câu nói của Đường làm Ari toàn thân kinh động, ngụm trà đang uống cũng phụt hết cả ra, sắc mặt thoáng chút lạ lùng lấm lét, máu nóng dồn lên mặt, ba người còn lại, không ai hé miệng nửa lời, họ đâu có từ nào để biện hộ cho sự vội vàng và khoác lác. Ari còn chưa nói với cha cô về sự xuất hiện của Đường, nói gì đến việc liệu cha cô có chịu bỏ ra số tiền đó hay không? Nhưng biết làm sao được, bốn đứa phải làm mọi cách có thể để cứu cái làng này thôi. Quay trở lại hiện tại, lúc này từng đàn Pan lũ lượt kéo đến theo hướng của hội Ari, quyết không buông tha. Từng con từng con phát ra những tiếng kêu chói tai vừa để kêu gọi đồng bọn, lại như vừa để thị uy với đám người trước mặt. Từng chiếc vảy gai to dày dựng lên và những chiếc móng vuốt sắc nhọn lộ ra cảnh báo kẻ thù và sẵn sàng lao vào xé xác bất cứ thứ gì. Đường hét lên: - Tới lúc rồi! Khởi động công năng đặc biệt đi.- giọng vang như hiệu lệnh phất cờ chiến đấu. Cậu biết, chỉ khi tìm được cái hang thì mọi chuyện mới thật sự bắt đầu. Roi và kiếm trong tay Rin và Nic đã được nâng cấp từ những viên đá, phát ra những dòng năng lượng xanh và dần dần luồng năng lượng bao bọc lấy chúng. Thấy được sức mạnh của vũ khi trong tay đã tăng lên gấp bội, chị em Rin và Nic siết chặt tay, cảm nhận uy lực từ luồng năng lượng tỏa ra rồi dồn toàn lực, người quất người chém về phía lũ Pan. Rin liên tục quất roi, sợi roi vô tư uốn lượn trong không trung nhắm thẳng vào đầu, vào cổ, khiến bọn Pan đứng xa không tài nào lại gần cô được. Nic thì thỏa sức chém xuyên mấy lớp vảy của bọn Pan nhỏ. Chẳng mấy chốc lưỡi kiếm đã đỏ tươi lên, ướt đẫm máu của những con Pan, ấy thế mà chúng vẫn cứ điên cuồng bám chặt vào Rin và Nic cứ như mục tiêu duy nhất của chúng là cắn xé những con người này cho bằng được vậy. Những đòn đánh kèm theo sóng năng lượng, quét từng bầy Pan nhỏ, khiến chúng văng giữa không trung. Cả đám nhanh chóng vừa đánh vừa liên tục tạo một khoảng trống để tiến sâu vào rừng. Sự hỗ trợ từ loại đá ma thuật mà Đường đem đến thực sự mang lại hiệu quả kinh người. Sức tấn công của Rin và Nic đã lên đến một đẳng cấp mà cả hai không ngờ tới, chỉ với một phần ba sức lực bình thường đã đủ để hạ hàng chục con Pan một lúc. Cứ thế này chẳng bao lâu nữa Pan chúa sẽ phải hiện thân thôi, đám con nhỏ trong đàn của nó cứ liên tục ngã xuống khác hẳn với thế trận lúc sáng sớm. Ari cũng không có ý định đứng ngoài cuộc chiến, cô đã nóng lòng muốn thử uy lực mới của cây cung lắm rồi. Nhưng thay vì lao vào chiến đấu như những người khác thì cô chọn cách lùi lại về sau, tìm nơi đủ trồng trải để có thể phóng rộng tầm nhìn Từ đây dây cung được kéo căng, những nguồn năng lượng lớn xẹt ra ngoài như muốn xé đi mảng không gian quanh nó. Chọn được mục tiêu xong Ari lập tức buông tay, mũi tên xé gió lao thẳng đám Pan hau háu trong tầm ngắm. Những con Pan cứ thế ào ào xuất hiện như suối nước phun,lối đi ở phía sau lưng cả bọn đều bị phủ lên một màu đen nhung nhúc, chỗ nào cũng bị bọn chúng tràn qua, bụi tung mù mịt che lấp cánh rừng. Cảnh tượng sau lưng họ như biến thành địa ngục, chỉ có lũ quái vật tham lam lộ ra đôi mắt màu lam tàn ác và những hàm răng khát máu. “Ầm!” Một tiếng nổ lớn vang lên khi mũi tên vừa chạm vào mặt đất. Mảng đất nứt toác ra. Một vụ nổ với với sóng kích siêu mạnh hất tung đất đá và gần như hất tung toàn bộ tụi Pan con trong bán kính năm bước. Vụ xung đột tạm thời bị chặn đứng lại bởi mũi tên quá uy lực đó. Ari nhìn thấy sức sát thương từ mũi tên mình vừa bắn ra thì trợn tròn mắt ngạc nhiên, cô đưa mắt nhìn lũ Pan vừa bị hạ, lại đảo mắt nhìn chiếc cung trong tay mình thầm cảm thán. Tuy nhiên, chỉ trong vòng vài giây từ khi những con trước đó ngã xuống, thì từ sâu trong hang, lũ Pan nhỏ khác lại ào ạt xông ra. Đám người Đường vừa mạnh mẽ tấn công, vừa muốn tiến sâu vào. Càng vào trong, số lượng Pan nhỏ càng không thể kể xiết, từ trên cao nhìn xuống trông chúng khác gì một bầy kiến đen nhung nhúc lao ra. Chúng cũng không còn dồn lên tấn công một lần nữa mà nhanh chóng chia nhau ra leo lên cách vách đá xung quanh để bao vây mọi người. Cả đám năm người bị lũ Pan lấn át về số lượng, dần tụ lại dồn về một góc. Nơi lũ Pan làm ổ là một nơi kín có nhiều đất đá, chúng thường chọn những hẻm núi khuất sâu ở trong rừng, nơi có nhiều cây thân gỗ lâu năm và nhiều chướng ngại, nhằm tạo nên một chỗ trú ẩn an toàn và dễ dàng phòng thủ khi bị tấn công. Có thể sau quá trình chuyển hóa, yêu khí từ chúng đã ảnh hưởng đến khu vực và gây hại cho sự sinh trưởng của động thực vật quanh đây, có vẻ vì thế nên xung quanh đây là nơi mà không có sự hiện diện của bất kì loài sinh vật nào. Ngay lúc đang bị bao vây không biết tiến lui thế nào, Đường phát hiện một khoảng trống dẫn lối qua một vách đá. Dù lối đi khá hiểm trở, mặt đường rất nhỏ nhưng không còn lựa chọn nào khác, cả bọn chỉ có thể nhanh chóng cẩn thận vượt qua. Một bên là hố núi sâu chỉ cần rơi xuống chắc chắn bị thương nặng, một bên là vách đá cao mà lũ Pan cũng đang nhanh chóng hướng đến. Dù chỉ một đoạn ngắn nhưng anh thầy thuốc cũng không dám hé mắt nhìn xuống, chỉ dám nhìn theo bước chân Đường phía trước mà men theo. An toàn vượt qua vách núi đá, cả bọn tiến vào một khu đất khá rộng, nơi đây càng thấy rõ cái sự trơ trọi của vùng đất chết này, cả một vùng khá lớn chỉ xuất duy nhất có một gốc cây cổ thụ khổng lồ sừng sững đã chết khô tự bao giờ. Thân cây to lớn, lớp vỏ bong tróc xù xì, mốc đen từng đám, nhưng may thay nó rất thích hợp để dựng nên hàng phòng thủ trước những đợt tấn công ồ ạt của bọn Pan. Lúc này tình thế đã hoàn toàn bí bách, bọn quái vật tuy nhỏ bé về kích thước nhưng lại áp đảo tuyệt đối về số lượng. Nếu cứ thế này mà phản công cho dù có sự hỗ trợ của đá phép thuật thì cũng sẽ khó tránh khỏi thương vong. Chưa kể, roi và kiếm của hai chị em Rin, Nic cũng đã tiêu hao khá nhiều năng lượng. Cùng với đó ở khoảng cách quá gần, cung tên của Ari sẽ phản xạ quá chậm so với tốc độ của tụi này. Cứ thế nào thì sao cầm cự được đến lúc tìm được con Pan chúa. Chẳng để mọi người kịp phân vân, khi vừa tiến gần đến giữa khu đất, có được không gian, lũ Pan càng điên cuồng ồ lên cố gắng bao vây lấy nhóm người. - Chúng ta bị bao vây rồi!- Ari rít lên, tay vẫn liên tục phát cung, mồ hôi vã ướt hai bên thái dương, hàm răng cô bé nghiến vào nhau ken két Nguy hiểm ngày một gần, lũ Pan ngày một đông dồn hết về phía cả nhóm. Bọn chúng đã ngửi thấy mùi hương thịt sống cận kề, và nghe thấy tiếng máu chảy rần rần trong người, đó chính là hiệu lệnh chiến đấu của chúng, chính là căn nguyên gây ra cơn đói khát điên cuồng. Rin và Nic ăn ý tiến lên phía trước dùng vũ khí tiếp tục cầm cự, cản bước lũ Pan để kéo dài thời gian. Bị dồn ép quá mức, những mũi tên, những cú vung roi bạt kiếm sắp không thể giữ an toàn cho mọi người được nữa, Ari vội quay qua hỏi Đường: - Nguy rồi!! Làm gì đây ngài pháp sư? - Mọi người lên đây nhanh! - Đáp lại câu hỏi của Ari không phải câu trả lời của Đường mà là tiếng của anh thầy thuốc từ trên cao vọng xuống. Ari nhìn theo hướng tiếng nói vang lên thì trông thấy anh thầy thuốc mang thân hình tròn trĩnh không biết đã leo lên cái cây lớn sau lưng họ từ lúc nào, anh ném đoạn rễ cây xuống để kéo mọi người lên. Ngay lập tức, mọi người chia ra lần lượt vừa chiến đấu cản đường tiến lên của lũ Pan, vừa thay nhau leo lên cây. Duy chỉ có chú ngựa của Ari tứ chi cồng kềnh vướng víu, nên cả bọn quyết định treo chú lủng lẳng bằng một đoạn dây leo. Con ngựa khuôn mặt có phần hoảng sợ, ngoác cái mồm méo mó, và ánh mắt cầu cứu nhìn về phía chủ. Năm người một ngựa - sáu cái mạng như đang treo lơ lửng trên một sợi dây, bọn Pan nhỏ điên cuồng kia thì đã tụ tập lại, nguy hiểm ở ngay sát trán, những cục đen sắc nhọn bên dưới không ngừng nhấp nhô lên xuống. Móng vuốt của hàng loạt con Pan cào vào thân cây khô tạo ra những âm thanh khó chịu, hệt như ai đó đang kê sát thanh gỗ vào lỗ tai mà mài vậy, con này đến con khác, có con còn giẫm lên đồng bọn để leo lên. - Không lúc này thì lúc nào chứ. - Anh thầy thuốc không nghĩ nhiều liền lấy ra chiếc ống nhỏ mà trước đó Đường đưa cho, hít một hơi sâu, hướng cái ống ma thuật về lũ Pan bên dưới thổi một hơi thật mạnh. Từ đầu chiếc ống, một luồng lửa màu xanh phừng phừng phóng mãnh liệt. Ngọn lửa càng xuống dưới càng bùng lớn, bao trùm vào đám Pan nhỏ dày đặc quanh gốc cây. Lẻ tẻ vài con leo lên được đến giữa thân cây thì lãnh trọn luồng lửa đầu tiên, nối đuôi thi nhau rơi xuống, những con dưới mặt đất cũng không tránh khỏi được vùng vẫy đau đớn. Thân cây cao bừng lên một ngọn lửa, tạo thành cột lửa cao tới mấy mét cản trở bước tiến của lũ Pan lóc nhóc. Nhưng vẫn còn có vô số con liều chết đạp xác đồng loại xông qua biển lửa, song đều bị ngọn lửa còn dữ dội hơn gấp bội từ ống thổi của anh thầy thuốc hất ngược trở lại, lăn lộn quằn quại trong biển lửa, cuối cùng hóa thành nhiên liệu cho ngọn lửa tiếp tục bốc cao, rồi thành một phần của ngọn lửa(!). Một lúc sau khi lửa dần tắt đi, chỉ còn lại đám Pan nằm bất động, cảnh tượng la liệt trên mặt đất. Thấy thành quả trước mắt Ari rất tán thưởng, quay sang khen ngợi anh thầy thuốc: - Không ngờ anh cũng được việc phết ha! Dù biết rằng là cũng nhờ ống lửa của Đường nhưng mà anh chàng vẫn rất vui khi nghe lời khen đó liền ngại ngùng cười. Sợ mọi người mất cảnh giác Đường liền lập tức nhắc nhở: - Ngọn lửa chỉ có thể làm chúng tê liệt trong một khoảng thời gian thôi. Con chúa vẫn còn sống, e rằng lát nữa yêu lực của bọn chúng vẫn sẽ trở lại thôi. Nghe vậy Ari và cả anh thầy thuốc đều không dám tiếp tục lơ là, hai người phóng tầm mắt từ trên cành cây cao xuống bên dưới, cẩn thận quan sát xung quanh và xem thử có còn con Pan nào sót lại sau cơn mưa lửa vừa rồi không. Bầu không khí xung quanh đột nhiên trở nên yên tĩnh đến đáng sợ, một thứ mùi hôi thối lẫn vào trong gió xộc thẳng lên mũi, tốc thẳng vào mặt mấy đứa. Dù ở trên cao, rất thuận lợi phóng tầm mắt ra xung quanh, nhưng có những nơi họ cũng sẽ không thể nào nhìn đến được. Suốt khoảng thời gian từ đấy đến giờ, ở phía xa xa, ẩn mình trong bóng đêm có một đôi mắt đang không ngừng theo dõi mọi thứ. Nó đã chứng kiến, tận mắt nhìn toàn bộ bầy đàn của mình bị hạ dưới tay một đám người lạ mặt, nó điên tiết chuyển mình! “Grecccccc…” Ngay lúc mọi người còn mải nhìn ra xa, thì bất ngờ một tiếng rống lớn vang vọng đến. Từ dưới lòng đất ngay gần gốc cây, một con Pan to gấp bốn lần người trưởng thành đội đất đá trồi lên, nó há cái miệng đỏ lòm lao tới, từng miếng vảy lớn dựng đứng như thể muốn đâm thủng mọi thứ, mỗi bước chân của nó làm rung chuyển toàn bộ vùng đất xung quanh. Khoảnh khắc con quái vật to lớn xuất hiện trong tầm mắt, mọi người trố mắt nhìn nó một cách đầy hoang mang. Con Pan lao tới và lập tức húc ầm ầm vào cái thân cây tạo nên những âm thanh chói tai. Cái cây bị con Pan tác động rung lên bần bật, cả đám ở trên cao không khỏi lo sợ sốt vó: - Nó là con chúa sao? Đường tỏ vẻ thắc mắc khi nhìn thấy kích thước của con Pan này..
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ