Chương 36: Hỏa Vân Tông diệt vong, Ma uy chấn động Nam Bộ
Tiếng chuông báo động của Hỏa Vân Tông vang lên dồn dập, những âm thanh chói tai xuyên thấu bầu trời rực lửa, đánh thức toàn bộ các vị trưởng lão và đệ tử đang bế quan trong sơn môn. Một tầng màn chắn màu đỏ thẫm — Hỏa Vân Đại Trận, được kích hoạt từ trung tâm tông môn, tỏa ra uy áp khủng bố bao trùm lấy toàn bộ mười dặm sơn lĩnh.
Phía trên cổng lớn của Hỏa Vân Tông, Tông chủ Hỏa Vân là một lão già mặc đạo bào đỏ thẫm, râu tóc dựng ngược, tu vi Nguyên Anh kỳ tầng bảy đỉnh phong, đang cùng mười vị trưởng lão Nguyên Anh kỳ khác đứng lơ lửng, khuôn mặt tràn đầy sát khí nhìn về phía bóng người áo xám đang từ xa lướt tới.
"Là kẻ nào?! Dám giết trưởng lão của Hỏa Vân Tông ta, lại còn dám chủ động tới tận cửa đòi chết?!" Lão Tông chủ gầm lên, âm thanh mang theo hỏa độc cực mạnh, đủ để khiến tu sĩ Kim Đan kỳ bình thường chỉ cần nghe tiếng đã nôn ra máu.
Huyền Bảo Bình dừng lại cách màn chắn trận pháp chừng trăm trượng. Hắn không hề vội vàng, đôi mắt xám bạc bình tĩnh đánh giá tòa trận pháp này. Tuy là tông môn hạng ba, nhưng Hỏa Vân Tông quả nhiên có nền tảng vững chắc hơn Đông Hoang Thánh Địa, trận pháp này nếu ở phàm giới, có thể chống lại được đợt tấn công của vài vị Nguyên Anh kỳ trung kỳ.
"Hỏa Vân Tông?" Bảo Bình nhàn nhạt cất tiếng, thanh âm không lớn nhưng lại vang vọng rõ ràng trong tai từng người: "Từ hôm nay trở đi, cái tên này sẽ biến mất khỏi bản đồ của Trung Châu."
"Cuồng ngôn vọng ngữ! Kẻ nào giết chết tên tiểu tử này, ta ban thưởng mười vạn linh thạch thượng phẩm, một tòa linh mạch tầng ba!" Lão Tông chủ điên cuồng quát lớn, vung tay lên: "Toàn tông đệ tử, kích hoạt đại trận, đem kẻ xâm phạm luyện thành tro bụi cho ta!"
Uỳnh!!!
Hàng ngàn đệ tử Hỏa Vân Tông đồng thời vận chuyển công pháp, luồng linh lực cuồn cuộn đổ dồn vào trung tâm đại trận. Một con hỏa long khổng lồ dài tới ngàn trượng, toàn thân tỏa ra liệt hỏa màu tím, từ trong màn chắn trận pháp lao ra, há cái miệng to như vực thẳm ngoạm thẳng về phía Bảo Bình.
Đối mặt với uy thế kinh thiên của cả một tông môn liên thủ, Bảo Bình không hề lùi bước. Hắn chỉ khẽ nhếch môi, bàn tay phải nhẹ nhàng vung lên.
"Huyền Thiên Trấn Áp — Vạn Giới Quy Tịch!"
Tòa Huyền Thiên Tháp chín tầng lơ lửng bên cạnh hắn đột ngột phóng lớn, toả ra ánh sáng xám xịt, trầm hùng vô tận. Luồng áp lực này xuất hiện khiến không gian xung quanh hỏa long thình lình bị ngưng đọng lại trong một sát na.
"Phá!"
Bảo Bình nắm tay đấm tới. Lần này, hắn không giữ lại bất kỳ điều gì. Hai trăm vạn cân lực lượng nhục thân hòa quyện cùng Chân Nguyên Kim Đan tầng năm sơ kỳ, tạo thành một nắm đấm rực rỡ mang theo ma lôi đen kịt.
BÙM!!!
Nắm đấm nện thẳng vào đầu con hỏa long. Một tiếng nổ kinh hoàng chấn động cả dãy núi. Con hỏa long khổng lồ, kiệt tác của trận pháp, dưới một quyền này của Bảo Bình thình lình vỡ vụn, biến thành những đốm lửa li ti bay tán loạn giữa không trung.
Sức mạnh kinh khủng đó theo đà dư chấn, lan thẳng tới màn chắn của đại trận.
Rắc... Rắc...
Hỏa Vân Đại Trận - niềm tự hào của tông môn, bỗng dưng xuất hiện những vết rạn nứt như mạng nhện.
"Cái gì?! Không thể nào!" Lão Tông chủ kinh hãi đến mức hồn vía lên mây. Lão biết ngay mình đã đụng phải một nhân vật không tầm thường, vội vàng hét lên: "Tất cả Nguyên Anh trưởng lão, toàn lực xuất thủ! Cản gã lại cho ta!"
Mười vị trưởng lão Nguyên Anh kỳ từ tầng ba đến tầng năm đồng loạt lao ra, sử dụng pháp bảo bản mệnh của mình, nào là kiếm lửa, quạt lửa, lồng sắt nung... tất cả tạo thành một cơn bão hỏa diễm vây lấy Bảo Bình.
"Đúng là tự tìm đường chết." Bảo Bình lạnh lùng liếc nhìn bọn họ.
Hắn không cần dùng đến chiêu thức phức tạp. Thân hình hắn biến mất ngay tại chỗ, chỉ để lại một đạo tàn ảnh màu xám.
Xoẹt! Xoẹt!
Trong những tiếng gào thét thảm thiết, các vị trưởng lão lần lượt ngã xuống. Mỗi khi Bảo Bình lướt qua, một vị Nguyên Anh kỳ sẽ bị hắn xuyên thấu tử phủ, rút cạn linh lực. Tốc độ của hắn nhanh đến mức ngay cả lão Tông chủ Nguyên Anh tầng bảy cũng chỉ nhìn thấy một vệt mờ.
Chưa đầy mười phút, mười vị trưởng lão Nguyên Anh kỳ hùng mạnh của Hỏa Vân Tông đã trở thành mười cái xác khô treo lơ lửng trên không trung, rồi lần lượt rơi xuống như lá rụng.
Đại trận hoàn toàn sụp đổ.
Bảo Bình chậm rãi tiến về phía lão Tông chủ đang đứng trên đài cao, hơi thở của lão đã trở nên hỗn loạn, đôi mắt tràn ngập sự tuyệt vọng.
"Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai? Thiên Phượng Thánh Địa sẽ không tha cho ngươi đâu! Lão tổ của họ là Hóa Thần đại năng, ngươi chỉ là một tên Kim Đan kỳ, ngươi sẽ chết không toàn thây!" Lão Tông chủ vừa lùi vừa gào thét.
"Hóa Thần kỳ?" Bảo Bình khẽ cười, một nụ cười không hề có chút cảm xúc, "Đến lúc đó, ta sẽ tự tay bẻ gãy cổ hắn."
Hắn vung tay, một lực hút kinh hồn từ lòng bàn tay phóng ra, lôi thẳng lão Tông chủ về phía mình. Lão muốn chống cự, muốn thi triển bí thuật cuối cùng, nhưng dưới áp lực từ đôi mắt xám bạc của Bảo Bình, mọi ý niệm phản kháng đều bị đè bẹp.
"Thôn Phệ!"
Lão Tông chủ Hỏa Vân Tông - kẻ nắm giữ quyền sinh sát ở vùng Hỏa Vân Lĩnh, trong tiếng gào thét cuối cùng, bị Bảo Bình rút sạch tu vi Nguyên Anh tầng bảy đỉnh phong.
Oanh!!!
Một nguồn năng lượng khổng lồ bùng nổ trong cơ thể Bảo Bình. Kim Đan tầng năm sơ kỳ vừa mới ổn định thình lình lại bùng phát, nhanh chóng thăng tiến lên tầng năm trung kỳ, rồi tiến thẳng tới tầng năm hậu kỳ!
Toàn bộ sơn môn Hỏa Vân Tông chìm trong im lặng chết chóc. Hàng ngàn đệ tử còn lại quỳ rạp dưới đất, thân thể run rẩy dữ dội, không một ai dám ngẩng đầu. Bọn họ biết, kể từ ngày hôm nay, Hỏa Vân Tông chỉ còn là một cái tên trong lịch sử.
Bảo Bình đứng trên đỉnh ngọn núi cao nhất của sơn môn, tay cầm chiếc nhẫn trữ vật của lão Tông chủ, thần thức quét qua. Bên trong là số lượng linh thạch, thảo dược quý hiếm chất cao như núi, cùng với hàng loạt bản đồ về vùng Nam Bộ Trung Châu.
Hắn nhìn về phía xa, nơi ánh mặt trời đang chầm chậm lặn xuống sau dãy núi, đôi mắt xám bạc lóe lên tia sáng khát máu.
"Trung Châu... mảnh đất này, sẽ sớm trở thành sân chơi của ta."
Hắn quay lại nhìn Triệu Vô Cực - người mà hắn đã mang theo từ Đông Hoang bằng một đạo phù lục không gian, ra lệnh: "Dọn dẹp sạch sẽ nơi này. Đem toàn bộ tài nguyên mang đi. Kể từ hôm nay, nơi này sẽ là căn cứ đầu tiên của Huyền Thiên Giáo tại Trung Châu."
Triệu Vô Cực cung kính cúi đầu: "Tuân mệnh, Giáo chủ!"
Hỏa Vân Tông đã bị diệt, Bảo Bình chiếm lấy căn cứ địa đầu tiên tại Trung Châu. Tuy nhiên, hành động này chắc chắn sẽ kinh động đến Thiên Phượng Thánh Địa. Liệu Bảo Bình có kịp củng cố sức mạnh trước khi đối mặt với đại quân từ Thánh địa tới trả thù? Mời các bạn đón đọc chương tiếp theo!