Gió nóng mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc thổi qua Hỏa Vân Lĩnh, làm tà áo xám rách rưới của Huyền Bảo Bình bay phần phật.
Ba vị tu sĩ Hỏa Vân Tông đứng giữa hư không, tên trưởng lão trung niên mặt đỏ tu vi Nguyên Anh kỳ tầng hai nghe thấy lời lảm nhảm của Bảo Bình thì thình lình sững sờ, sau đó liền ngửa mặt lên trời cười sằng sặc đầy châm biếm: "Chất dinh dưỡng? Món khai vị? Ha ha ha! Bản trưởng lão sống hơn bốn trăm năm ở Trung Châu, lần đầu tiên thấy một tên Kim Đan tầng bốn phàm giới lại dám ngông cuồng như thế trước mặt tu sĩ Nguyên Anh!"
"Hai người các ngươi, đi lên phế bỏ tứ chi gã, đem đầu gã treo trên sơn môn cho ta!" Trưởng lão mặt đỏ lạnh lùng phất tay ra lệnh cho hai tên đệ tử Kim Đan kỳ tầng chín đỉnh phong phía sau.
"Tuân lệnh Trưởng lão!"
Hai tên đệ tử Kim Đan tầng chín tiến lên một bước, trên mặt tràn ngập vẻ tàn nhẫn và khinh bỉ. Quy tắc thiên địa ở Trung Châu hoàn chỉnh, linh lực súc tích, tu sĩ Kim Đan tầng chín ở đây dư sức quét ngang một mảng lớn tu sĩ đồng cấp ở phàm giới hẻo lánh như Đông Hoang. Trong mắt bọn họ, Bảo Bình chỉ là một con kiến hôi không biết từ đâu lầm đường lạc lối chạy tới đây mà thôi.
"Hỏa Vân Trảo — Liệt Diễm Phệ Hồn!"
Hai người đồng thời ra tay, hai bàn tay hóa thành vuốt quỷ hỏa diễm màu đỏ thẫm dài tới mười trượng, quấn quýt lấy hỏa độc nồng đậm của Hỏa Vân Lĩnh, mang theo tiếng gầm rú xé rách không khí, tàn bạo vồ thẳng vào bả vai và đan điền của Bảo Bình.
Đối mặt với nhất kích của hai tu sĩ Trung Châu Kim Đan đỉnh phong, Bảo Bình đứng yên tại chỗ, thậm chí hai tay vẫn chắp sau lưng, sắc mặt bình thản đến đáng sợ. Đôi mắt xám bạc của hắn chớp nhẹ một cái, phản chiếu ánh lửa đỏ rực đang lao tới.
"Linh lực thì tinh thuần, nhưng thủ đoạn quá mức rác rưởi."
Bảo Bình nhàn nhạt mở miệng. Đợi đến khi hai cái vuốt hỏa diễm chỉ còn cách cơ thể hắn chưa đầy một thước, hắn mới thình lình động.
Hắn không dùng đến bất kỳ Chân Nguyên nào, thuần túy là nâng lên hai tay, dùng nhục thân mạnh mẽ đạt mức hai trăm vạn cân lực lượng thô bạo chụp thẳng vào hai cái vuốt lửa kia.
XOẢNG!!! XOẢNG!!!
Hai tiếng nổ giòn giã vang lên như tiếng thủy tinh vỡ vụn. Dưới ánh mắt hoang đường của hai tên tu sĩ Hỏa Vân Tông, hai cái vuốt quỷ hỏa diễm cấp năm tinh thuần của bọn họ khi chạm vào lòng bàn tay ngọc thạch xám bạc của Bảo Bình, thình lình bị lực lượng nhục thân kinh hoàng bóp nát vụn thành vô số đốm lửa tàn.
Không dừng lại ở đó, tốc độ của Bảo Bình nhanh đến mức vượt qua giới hạn phản ứng của tu sĩ Kim Đan. Tàn ảnh xám vừa lóe lên, hai tay hắn đã chuẩn xác như gọng kìm sắt gắt gao bóp chặt lấy cổ họng của hai tên đệ tử kia, đem bọn họ lăng không nhấc bổng lên giữa hư không.
"Cái... Cái gì?! Nhục thân gã..." Hai tên đệ tử Kim Đan tầng chín mặt mũi chớp mắt đỏ tía tai, hai chân giãy giụa điên cuồng, nhưng vô luận bọn họ có thúc giục linh lực hỏa hệ trong bụng ra sao, khi chạm vào da thịt Bảo Bình đều bị một luồng ma tính vô hình hấp thu sạch sẽ.
"Đại Thôn Phệ!"
Bảo Bình khóe miệng khẽ nhếch lên, luồng hắc mang thâm thúy từ lòng bàn tay bộc phát.
Hưu... Hưu...
Chỉ trong vòng ba nhịp thở ngắn ngủi, tinh huyết, nhục thân linh lực cùng với hai hạt Kim Đan hỏa hệ tinh thuần của hai tên đệ tử kia bị Bảo Bình thô bạo hút cạn không còn một giọt. Thân hình bọn họ lấy một tốc độ kinh hoàng khô héo đi, biến thành hai cái xác khô rỗng tuếch, bị Bảo Bình tùy ý ném xuống vực sâu vạn trượng phía dưới.
ONG!!!
Sau khi nuốt chửng hai tên Kim Đan tầng chín Trung Châu, hạt Kim Đan cửu vân ba màu trong đan điền Bảo Bình khẽ run lên một cái, luồng bình cảnh ngăn cách giữa Kim Đan tầng bốn hậu kỳ đại viên mãn và tầng năm sơ kỳ mơ hồ có một tia buông lỏng. Linh lực Trung Châu quả thực quá mức đại bổ!
"Ngươi... Ngươi rốt cuộc là yêu ma phương nào?!"
Chứng kiến hai tên đệ tử đắc ý của mình bị đối phương tay không bóp chết, rút cạn tu vi trong chớp mắt, vị trưởng lão mặt đỏ tu vi Nguyên Anh kỳ tầng hai sơ kỳ kia da đầu tê dại kịch liệt, thần sắc trịch thượng ban nãy chớp mắt biến thành sự hoảng sợ tột độ. Lão rốt cuộc nhận ra, tên thiếu niên áo xám này là một con sát thần nghịch thiên ẩn giấu tu vi!
"Bản trưởng lão điên rồi mới dây vào ngươi! Hỏa Vân Độn Pháp — Chạy!"
Trưởng lão mặt đỏ không một chút do dự, lập tức cắn đầu ngón tay phun ra một ngụm tinh huyết, thân hình hóa thành một đạo huyết quang hỏa diễm điên cuồng lao về phía sâu trong sơn môn Hỏa Vân Tông. Lão muốn kích hoạt hộ tông đại trận để vây giết ma đầu này.
"Đã tới rồi, còn muốn chạy đi đâu?"
Bảo Bình ánh mắt vô tình nhìn theo đạo huyết quang cách xa ngàn trượng kia. Hắn chậm rãi giơ tay phải lên, ngón tay trỏ hướng thẳng về phía lưng đối phương mà nhấn một cái.
"Huyền Thiên Ma Lôi Chỉ — Nghịch Mệnh Đệ Nhị Chỉ, Không Gian Toái!"
Xoẹt... RẮC!!!
Một đạo chỉ mang màu xám bạc mang theo ma lôi cuồng bạo bộc phát, tốc độ chuyển động của nó nương theo quy tắc không gian Trung Châu hoàn chỉnh, nhanh tới mức không thể tưởng tượng. Đạo chỉ đi tới đâu, không gian nơi đó thình lình rạn nứt ra một đường rãnh đen kịt dài tới ngàn trượng, chuẩn xác đuổi kịp đạo huyết quang kia.
"Không!!! Hộ tâm kính — Phá cho ta!" Trưởng lão mặt đỏ cảm nhận được sát cơ chí mạng phía sau, điên cuồng hét lên, tế ra một tấm khiên bằng đồng cấp bậc Linh bảo trung phẩm để ngăn cản.
BÙM!!!
Tấm khiên Linh bảo trung phẩm dưới đạo ma lôi chỉ của Bảo Bình chỉ cầm cự được chưa đầy một nhịp thở liền thô bạo nổ tung thành ngàn vạn mảnh vụn. Chỉ mang xám bạc mang theo hai trăm vạn cân lực lượng xuyên thấu qua lồng ngực trưởng lão mặt đỏ, đem tử phủ của lão chấn rách ra một đường rạn nứt chi chít.
"Phụt!"
Trưởng lão mặt đỏ hộc máu điên cuồng, thân hình từ trên trời rơi rớt xuống một tảng đá lớn, tôn Nguyên Anh tầng hai sơ kỳ yếu ớt hoảng hốt định thoát xác bay đi, nhưng đã bị một bàn tay xám bạc từ trong hư không thò ra, gắt gao bóp chặt lấy.
"Tha... Tha mạng..." Tôn Nguyên Anh nhỏ bé run rẩy khóc lóc cầu xin.
Bảo Bình thân hình lơ lửng đáp xuống, đôi mắt xám bạc tràn ngập sự lãnh khốc vô tình của một vị chúa tể: "Nói cho ta biết, vị trí chính xác của Thiên Phượng Thánh Địa cách đây bao xa?"
"Thiên... Thiên Phượng Thánh Địa ở vùng Trung Tâm phía Nam... cách đây ba mươi vạn dặm... Hỏa Vân Tông ta chính là phụ thuộc của bọn họ... Ngươi nếu giết ta, Tông chủ của ta là Nguyên Anh kỳ tầng bảy đỉnh phong tuyệt đối sẽ..."
"Tin tức rất tốt. Bây giờ, ngươi có thể chết được rồi."
Bảo Bình không đợi lão nói hết câu, thô bạo đem tôn Nguyên Anh tầng hai kia nhét thẳng vào miệng, vận chuyển Huyền Thiên Thôn Phệ Quyết luyện hóa ngay tại trận.
ẦM ĐÙNG!!!
Tinh hoa tu vi của một vị Nguyên Anh tầng hai Trung Châu bộc phát toàn diện trong bụng Bảo Bình. Luồng bản nguyên năng lượng này thâm thúy và khổng lồ hơn hẳn tu sĩ phàm giới Đông Hoang. Hạt Kim Đan cửu vân ba màu điên cuồng gầm rú, xoay chuyển với tốc độ cực hạn, đem luồng năng lượng hỏa hệ tinh thuần nuốt chửng sạch sẽ.
Rắc... Bùm!!!
Một tiếng nổ lớn vang lên từ sâu trong đan điền Huyền Bảo Bình. Luồng khí tức trên người hắn thình lình phá vỡ xiềng xích, nhảy vọt lên một cảnh giới mới:
Kim Đan kỳ tầng năm sơ kỳ!
Luồng uy áp tinh thần của hắn phóng ra ngoài vạn trượng, khiến đất đá xung quanh Hỏa Vân Lĩnh kịch liệt chấn động. Nhục thân hai trăm vạn cân lực lượng càng thêm phần cô đọng, dẻo dai như thần kim thái cổ.
Bảo Bình đứng chắp tay trên tảng đá lớn, ánh mắt xám bạc lạnh lùng nhìn về phía tòa kiến trúc cung điện đỏ rực quấn quýt lấy trận pháp hỏa diễm ở sâu trong dãy núi cách đó mười dặm — sơn môn của Hỏa Vân Tông.
"Tông chủ Nguyên Anh tầng bảy đỉnh phong sao? Vừa vặn, sau khi tiêu diệt cái tông môn hạng ba này, tích lũy đủ chất dinh dưỡng, ta sẽ đi tìm Thiên Phượng Thánh Địa đòi nợ."
Vù...
Thân ảnh áo xám chớp mắt hóa thành một đạo tàn ảnh xám bạc lao thẳng về phía sơn môn Hỏa Vân Tông, mở ra một chương huyết tẩy mới tại Thượng Giới Trung Châu Đại Lục.