Chương 33: Nghịch thiên phạt Thượng Giới, Lực trảm Nguyên Anh cửu tầng đỉnh phong
Sát cơ thấu xương từ trên chiếc chiến thuyền ngọc thạch trắng đổ ập xuống như lũ lụt vỡ đê.
Lời nói của Huyền Bảo Bình lọt vào tai Phượng Huyền không khác gì một lời sỉ nhục hoang đường nhất thiên hạ. Một con kiến hôi phàm giới tu vi Kim Đan kỳ tầng ba, lại dám gọi sứ giả Thượng Giới, thiên kiêu của Thiên Phượng Thánh Địa là "chất dinh dưỡng"? Lại còn muốn dùng tính mạng của một vị Nguyên Anh tầng chín đỉnh phong cùng bốn vị Nguyên Anh tầng năm để trùng kích bình cảnh?
"Cuồng vọng vô tri! Đồ súc sinh phàm giới, ngươi quả thực là tự tìm đường chết!"
Phượng Huyền tức giận đến mức gương mặt khôi ngô vặn vẹo, ký hiệu ngọn lửa màu vàng trên trán gã rực sáng lên như một đốm lửa mặt trời chân chính. Gã phất tay ra lệnh, thanh âm lạnh lùng tột cùng: "Bốn vị trưởng lão, không cần lưu thủ, lập tức phế bỏ tu vi tên nghịch tặc này, rút gân lột da, đem linh hồn gã treo trên cột buồm chiến thuyền thiêu đốt vạn năm cho bản tọa!"
"Tuân lệnh Thiếu chủ!"
Bốn vị hộ vệ già nua đứng sau lưng Phượng Huyền đồng thời bước ra một bước.
UỲNH VÀO TÀ!!!
Bốn luồng uy áp thuộc về Nguyên Anh kỳ tầng năm trung kỳ rầm rầm bộc phát, quấn quýt lấy nhau hóa thành bốn con phượng hoàng lửa khổng lồ dài tới mấy trăm trượng, vỗ cánh làm bốc cháy cả một vùng hư không, khóa chặt bốn phương tám hướng rồi lao thẳng về phía Bảo Bình. Quy tắc hỏa diễm của Thượng Giới tinh thuần hơn Đông Hoang gấp bội, bốn vị Nguyên Anh tầng năm liên thủ, uy lực đủ để diệt sát một vị Nguyên Anh tầng bảy sơ kỳ trong nháy mắt.
Đối mặt với bốn tôn sát thần Thượng Giới đang lao tới, Bảo Bình hai mắt xám bạc không một chút dao động. Hắn khẽ động tâm niệm, tòa tháp đá cổ Huyền Thiên Tháp trong lòng bàn tay trái thình lình lăng không bay lên, phóng đại tới trăm trượng, tỏa ra luồng ánh sáng xám xịt, trầm hùng vạn cổ.
"Huyền Thiên Trấn Áp — Vạn Giới Quy Tịch!"
Bảo Bình tay phải kết ấn, thô bạo vỗ mạnh vào thân tháp.
ONG!!!
Một tiếng chuông đồng cổ xưa vô hình mang theo làn sóng xung kích quy tắc vạn trượng khuếch tán diện rộng. Luồng sóng xám xịt này đi tới đâu, ngọn lửa phượng hoàng của bốn vị trưởng lão Thượng Giới thình lình bị khắc chế, giống như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, ánh lửa chớp mắt tắt ngúm, tốc độ lao tới của bốn người cũng thình lình trì trệ lại, như thể rơi vào vũng bùn lầy ngàn năm.
"Cái gì?! Uy áp của tòa tháp này tại sao lại mạnh như vậy?! Đây là... Thông Thiên Thần Bảo chân chính?!" Vị trưởng lão đi đầu kinh hãi thét lên.
"Nhận ra quá muộn rồi."
Thân ảnh Bảo Bình chớp mắt một cái biến mất tại chỗ. Nhờ nhục thân đạt tới một trăm vạn cân lực lượng, tốc độ chuyển động thuần túy của hắn đã xé rách không khí, tạo ra những tiếng nổ âm thanh liên hoàn.
Khi hắn xuất hiện trở lại, đã là đứng ngay phía sau vị trưởng lão đi đầu kia.
"Huyền Thiên Toái Tâm Quyền!"
Bảo Bình nắm chặt tay phải thành quyền, Chân Nguyên ba màu ánh bạc, lôi điện và hắc khí ma năng điên cuồng quấn quýt, thô bạo đấm thẳng vào lưng đối phương. Nắm đấm mang theo sức mạnh dời non lấp bể vạn trượng, đấm nát không gian sinh ra vô số khe nứt đen kịt.
"Nghịch tặc dám ranh!" Vị trưởng lão kia da đầu tê dại kịch liệt, bản năng của cường giả Nguyên Anh khiến lão lập tức kích hoạt một tấm hộ tâm kính cấp bậc Linh bảo thượng phẩm trước ngực, đồng thời phóng ra hộ thân cương khí dày tới ba thước.
Thế nhưng, tất cả những thứ đó trước một trăm vạn cân bạo lực nhục thân phối hợp Cửu Vân Kim Đan Nguyên Lực của Bảo Bình đều chỉ là trò đùa trẻ con.
RẮC... XOẢNG!!!
Một tiếng nổ chói tai vang lên, tấm hộ tâm kính Linh bảo thượng phẩm thình lình nổ tung thành ngàn vạn mảnh vụn thủy tinh. Nắm đấm ngọc thạch xám bạc của Bảo Bình không một chút trở ngại, thô bạo xuyên thủng qua lớp hộ thân cương khí, gắt gao oanh kích vào lưng vị trưởng lão kia, đem lồng ngực lão đấm ra một cái lỗ khổng lồ, máu thịt văng tung tóe.
"Thôn Phệ!"
Bảo Bình trong lòng quát khẽ, luồng hắc quang từ vòng tròn đen trên ngực bộc phát, đem tôn Nguyên Anh tầng năm vừa mới hoảng hốt định thoát xác bay ra của vị trưởng lão kia thô bạo tóm gắt gao lấy, trực tiếp hút mạnh vào trong đan điền của mình.
Một vị Nguyên Anh tầng năm trung kỳ của Thượng Giới, chớp mắt tử vong, thân hình hóa thành xác khô rớt xuống đất!
"Lão Tứ?!" Ba vị trưởng lão còn lại mắt rách ra vì kinh hãi. Tốc độ giết người này, quỷ mị và tàn bạo đến mức khiến linh hồn bọn họ đều phải run rẩy.
"Đừng hoảng hốt! Kết trận vây giết gã!"
Ba vị trưởng lão còn lại điên cuồng cắn đầu ngón tay, dùng tinh huyết làm cầu nối, ngưng tụ thành một tòa Tam Phượng Luyện Ma Trận khổng lồ, ý đồ dùng hỏa diễm tuyệt học vây chết Bảo Bình.
"Đám rác rưởi các ngươi, tốc độ quá chậm."
Bảo Bình khóe miệng khẽ nhếch lên một vệt nụ cười tàn nhẫn của ma thần. Thần kính Huyền Thiên Kính trên đỉnh đầu hắn thình lình bộc phát ra một đạo hào quang xám bạc ngập trời, đạo hào quang này chiếu rọi đến đâu, không gian thời gian nơi đó mơ hồ bị ngưng đọng lại trong vòng một hơi thở.
Một hơi thở, đối với phàm nhân chỉ là chớp mắt, nhưng đối với Bảo Bình, là đủ để quyết định sinh tử của tất cả.
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Bảo Bình thân hình hóa thành ba đạo tàn ảnh xám bạc lướt qua ba vị trưởng lão. Hai ngón tay hắn hóa thành kiếm chỉ sắc bén tột cùng, mang theo lôi điện cuồng bạo cùng Nghịch Mệnh Trảm kiếm ý chí thuần, thô bạo chém bay đầu ba vị trưởng lão Nguyên Anh tầng năm kia, tử phủ của bọn họ cũng đồng thời bị kiếm khí chấn nát vụn.
"Thu cho ta!"
Bảo Bình há miệng hút mạnh một cái, ba tôn Nguyên Anh tầng năm chứa đựng bản nguyên hỏa hệ tinh thuần tột cùng hóa thành ba đạo hồng quang, vọt thẳng vào trong bụng hắn.
OANH!!!
Bốn tôn Nguyên Anh tầng năm liên tục bị luyện hóa, luồng năng lượng kinh thiên động địa như biển gầm bộc phát trong đan điền Bảo Bình. Hạt Kim Đan cửu vân điên cuồng xoay chuyển, hấp thu trọn vẹn tinh hoa tu vi của bốn người, khiến lớp bình cảnh ngăn cách giữa Kim Đan tầng ba và Kim Đan tầng bốn bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt chi chít. Khí tức của hắn liên tục dâng cao, chấn động trời đất.
---
"Chết... Chết hết rồi?! Bốn vị trưởng lão Nguyên Anh tầng năm... chỉ trong vòng mấy chục hơi thở đã bị giết sạch?!"
Đứng trên mũi chiến thuyền ngọc thạch trắng, Phượng Huyền lúc này rốt cuộc không còn vẻ ngạo mạn, trịch thượng của kẻ bề trên nữa. Gã da đầu tê dại kịch liệt, đôi mắt tràn ngập sự hoang đường, sợ hãi nhìn vị thiếu niên áo xám phía dưới.
Gã rốt cuộc nhận ra, tên quái thai trước mặt này hoàn toàn không thể dùng thường lý của giới tu tiên để đong đếm. Đây là một con ma đầu hung tàn mang theo nội hàm dị bảo nghịch thiên tột cùng!
"Huyền Bảo Bình! Ngươi dám sát hại trưởng lão của Thiên Phượng Thánh Địa ta, Thượng Giới đại năng tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi!" Phượng Huyền gầm lên một tiếng đầy sợ hãi lẫn giận dữ, gã không dám chần chừ thêm một khắc nào nữa, lập tức quay người muốn thúc giục chiến thuyền ngọc thạch xuyên qua khe nứt không gian để đào tẩu về Thượng Giới.
"Đã tới rồi, thì ở lại làm chất dinh dưỡng cho ta đi. Đi làm gì?"
Thanh âm nhàn nhạt của Bảo Bình giống như tiếng đòi mạng của Diêm Vương vang lên bên tai Phượng Huyền.
BÙM!!!
Bảo Bình nhục thân một trăm vạn cân giẫm mạnh vào hư không, chấn nát không khí tạo thành một vòng tròn khói trắng khổng lồ, thân hình hắn như một viên sao băng màu xám bạc, thô bạo đáp xuống mặt boong của chiếc chiến thuyền ngọc thạch trắng. Sức nặng và lực lượng kinh hoàng của hắn khiến chiếc chiến thuyền khổng lồ ngàn trượng thình lình bị chấn động kịch liệt, đầu thuyền chúc xuống dưới, lớp màng phòng ngự bằng hỏa diễm của thuyền nháy mắt vỡ vụn.
"Súc sinh! Bản tọa là Nguyên Anh tầng chín đỉnh phong, ngươi tưởng bản tọa dễ bắt nạt sao?!"
Thấy đường lui bị chặn, Phượng Huyền trong mắt bùng nổ ra luồng hung quang điên cuồng của một con dã thú bị dồn vào đường cùng. Gã gầm lên một tiếng, tu vi Nguyên Anh kỳ tầng chín đỉnh phong đại viên mãn bộc phát toàn diện không chút giữ lại. Một tôn hư ảnh Phượng Hoàng Lửa khổng lồ cao tới năm trăm trượng ngưng tụ sau lưng gã, rống lên tiếng kêu chấn thiên động địa, ngọn lửa vàng rực trên thân nó có thể thiêu rụi cả một tòa thành trì phàm trần trong nháy mắt.
"Thiên Phượng Thần Quyền — Phần Thiên Luân Hồi!"
Phượng Huyền dốc toàn bộ Chân Nguyên cả đời, vỗ ra một chưởng hung hãn nhất. Luồng quy tắc hỏa diễm Thượng Giới hóa thành một cái vòng xoáy lửa khổng lồ rực rỡ, mang theo áp lực của đại đạo thiên địa khóa chặt lấy linh hồn Bảo Bình, thô bạo oanh kích tới.
Nhất kích này, đã mơ hồ chạm tới ngưỡng cửa của Hóa Thần kỳ sơ kỳ!
"Đến rất đúng lúc! Hãy làm viên gạch cuối cùng để ta phá cảnh!"
Bảo Bình đôi mắt xám bạc thình lình hóa thành màu đen kịt hoàn toàn, ma tính bộc phát đến mức tối thượng. Hạt Kim Đan cửu vân ba màu trong đan điền hắn điên cuồng cắn xé, gầm rú, chín đường vân rực sáng lên như chín đạo thần xích thái cổ. Hắn giơ tay phải lên, toàn bộ linh lực của Huyền Thiên Kính và Huyền Thiên Tháp cùng một trăm vạn cân cơ nhục lực lượng đồng thời hội tụ vào hai ngón tay.
"Huyền Thiên Ma Lôi Chỉ — Nghịch Mệnh Đệ Tứ Chỉ, Thần Ma Tuyệt!"
Xoẹt... UỲNH VÀO TÀ!!!
Một đạo kiếm chỉ khổng lồ màu đen kịt dài tới năm ngàn trượng lăng không xuất thế. Đạo chỉ này hoàn toàn do hắc khí ma năng tột cùng và ngàn vạn đạo xám bạc ma lôi quấn quýt lấy nhau tạo thành, xung quanh đạo chỉ, không gian của Đông Hoang phàm giới hoàn toàn bị chém rách, lộ ra vô số khoảng không vũ trụ đen ngòm, kịch liệt hút không khí vào trong.
Đạo kiếm chỉ mang theo ý chí mạt sát thần ma, thô bạo đâm thẳng vào cái vòng xoáy lửa khổng lồ của Phượng Huyền.
UỲNH VÀO TÀ KỊCH KỊCH KỊCH!!!
Hai luồng lực lượng kinh thiên động địa nhất va chạm vào nhau giữa tầng không vạn trượng. Luồng sóng xung kích năng lượng màu đen và vàng kim đan xen càn quét ra ngoài vạn dặm ranh giới, đem toàn bộ mây đen trên bầu trời Đông Hoang Trung Tâm thổi quét sạch sẽ không còn một mảnh. Chiếc chiến thuyền ngọc thạch trắng khổng lồ ngàn trượng dưới dư chấn này thình lình bắt đầu rạn nứt chi chít, rồi thô bạo nổ tung thành trăm ngàn mảnh vụn đá trắng rơi rụng như mưa sa.
Rắc... Rắc... Bùm!!!
Dưới ánh mắt ngỡ ngàng, tuyệt vọng đến mức cực điểm của Phượng Huyền, đạo Thiên Phượng Thần Quyền chứa đựng quy tắc Nguyên Anh cửu tầng đỉnh phong của gã, khi chạm vào đạo ma lôi chỉ đen kịt của Bảo Bình, chỉ cầm cự được chưa đầy ba hơi thở, thình lình bị luồng ma lôi bạo liệt cùng lực lượng cơ nhục kinh hoàng thô bạo chém rách đôi, nổ tung thành vô số đốm lửa tàn tạ.
Đạo kiếm chỉ đen kịt không chút giảm bớt thế năng, mang theo tốc độ ánh sáng xuyên qua hư không, chuẩn xác chém nát đôi bờ vai và một góc lồng ngực của Phượng Huyền, máu tươi phun ra xối xả. Hư ảnh Phượng Hoàng Lửa năm trăm trượng sau lưng gã cũng thình lình vỡ vụn thành trăm ngàn mảnh vụn linh lực tiêu tán giữa đất trời.
"Phụt!"
Phượng Huyền hộc máu điên cuồng, thân hình gã như một viên đạn đại bác bay ngược trở lại, nện gắt gao xuống đỉnh núi Thánh Sơn Vạn Pháp, tạo thành một cái hố sâu tới trăm trượng, bụi đất mịt mù.
Vù...
Bảo Bình thân hình như một vị ma thần từ trên trời giáng xuống, thong thả đáp xuống cạnh miệng hố sâu. Trường bào xám thắt lưng xanh của hắn bay phần phật trong gió, khí tức trên người tuy có chút hỗn loạn do va chạm năng lượng, nhưng đôi mắt xám bạc vẫn thủy chung lạnh lùng, ngạo nghễ nhìn xuống kẻ bại trận.
Từ trong đống đá vụn dưới hố sâu, Phượng Huyền toàn thân đầy máu, hơi thở thoi thóp bò ra. Lúc này gã đã hoàn toàn mất đi vẻ kiêu ngạo của thiên kiêu Thượng Giới, trong mắt chỉ còn lại sự sợ hãi tột độ đối với cái chết: "Huyền... Huyền Bảo Bình... tha mạng cho ta... Ta là thiếu chủ của Thiên Phượng Thánh Địa... Ngươi nếu giết ta, phụ thân ta là vị Hóa Thần kỳ tầng ba đại năng tuyệt đối sẽ hạ giới đem ngươi..."
"Hóa Thần kỳ sao? Yên tâm, chờ ta hấp thu sạch sẽ các ngươi, ta tự khắc sẽ tới Trung Châu tìm lão già đó."
Bảo Bình khóe miệng khẽ cong lên một vệt nụ cười tàn nhẫn tột cùng, hắn bước tới trước mặt Phượng Huyền, tay phải hóa thành vuốt rồng gắt gao bóp chặt lấy đỉnh đầu gã, thô bạo thúc giục Huyền Thiên Thôn Phệ Quyết đến mức cực hạn:
"Huyết Tế Nguyên Anh Cửu Tầng — Phá cảnh cho ta!"
OANH KHÔNG!!!
Một tiếng nổ trầm hùng kinh thiên vang lên từ sâu trong tử phủ của Phượng Huyền. Tôn Nguyên Anh cửu tầng đỉnh phong toàn thân tỏa ra hào quang màu vàng kim rực rỡ — tinh hoa tu vi, quy tắc lực lượng cùng với huyết mạch Phượng Hoàng Thượng Giới tinh thuần cả đời của gã, thình lình bị luồng lực hút ma tính của Bảo Bình thô bạo kéo mạnh ra ngoài, trực tiếp nuốt trọn vào bụng!
Phượng Huyền thân hình gắt gao co giật mấy cái, rồi nhanh chóng khô héo, hóa thành một bộ xác khô rỗng tuếch tiêu tán thành bụi cát giữa gió ngàn.
UỲNH VÀO TÀ!!!
Tôn Nguyên Anh cửu tầng đỉnh phong vừa vào bụng, luồng bản nguyên năng lượng to lớn, tinh thuần đến mức không thể tưởng tượng nổi như mười vạn tòa thiên thạch đồng thời va chạm bộc phát toàn diện trong đan điền Bảo Bình.
Hạt Kim Đan cửu vân ba màu điên cuồng xoay chuyển với tốc độ cực hạn, hóa thành một cái vòng xoáy nuốt chửng khổng lồ, điên cuồng luyện hóa luồng tinh hoa Thượng Giới này.
RẮC RẮC!!! BÙM!!!
Một tiếng nổ lớn như khai thiên lập địa vang lên từ sâu trong linh hồn Huyền Bảo Bình. Lớp bình cảnh cứng nhắc giam cầm hắn bấy lâu nay thình lình bị luồng năng lượng kinh hoàng của Phượng Huyền thô bạo phá hủy hoàn toàn.
Khí tức trên người Bảo Bình bắt đầu điên cuồng kéo thăng thiên, nhảy vọt qua ranh giới đại cảnh giới nhỏ:
Kim Đan kỳ tầng bốn sơ kỳ!
Kim Đan kỳ tầng bốn trung kỳ!
Kim Đan kỳ tầng bốn hậu kỳ đại viên mãn!
Chỉ trong vòng nửa canh giờ luyện hóa, nhờ có tinh hoa huyết mạch Phượng Hoàng và Nguyên Anh cửu tầng đỉnh phong, tu vi của Bảo Bình không những bứt phá thành công lên Kim Đan kỳ tầng bốn, mà còn danh chính ngôn thuận vững vàng ở mức Kim Đan kỳ tầng bốn hậu kỳ đại viên mãn, chỉ còn cách tầng năm đúng một bước mỏng manh!
Cùng lúc đó, nhờ có huyết mạch Thượng Giới thanh tẩy, nhục thân của hắn một lần nữa thăng hoa vượt bậc, cơ nhục lực lượng bộc phát tăng vọt lên con số kinh hoàng — hai trăm vạn cân lực lượng! Một đấm tùy ý của hắn hiện tại đủ để chấn sập một phương không gian phàm giới.
Hắn chầm chậm mở mắt, đôi mắt xám bạc lúc này mơ hồ có thêm một tia sắc bén, cao quý của huyết mạch phượng hoàng cùng ma tính tột cùng của Huyền Thiên Giáo Chủ. Hắn ngẩng đầu nhìn lên cái khe nứt không gian Thượng Giới đang chầm chậm khép lại trên bầu trời, khóe miệng khẽ nhếch lên một vệt nụ cười gằn đầy ngạo nghễ:
"Trung Châu Đại Lục... Thiên Phượng Thánh Địa... Chuẩn bị đón nhận sự phẫn nộ của Huyền Thiên Giáo đi."
Phía dưới ngọn núi, hàng vạn tu sĩ Đông Hoang cùng Tả Hộ Pháp Triệu Vô Cực chứng kiến cảnh tượng Huyền Bảo Bình tay không đồ sát sứ giả Thượng Giới Nguyên Anh cửu tầng, phá cảnh như ăn cơm bữa, hoàn toàn bị khuất phục tới mức đóng băng linh hồn, điên cuồng dập đầu tung hô, thanh âm vang động cửu thiên thập địa.