Chương 13: Đỉnh phong quyết chiến và Chìa khóa vào cấm địa
Sự bại trận thảm hại của Triệu Vân Phi như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng kiêu hãnh của toàn bộ đệ tử Hình Đường và các đỉnh phong khác. Ánh mắt vạn người đổ dồn về phía vị thiếu niên áo xanh đứng sừng sững giữa võ đài bạch ngọc đổ nát. Lúc này, không còn ai dám mở miệng gọi hắn là "tên tiều phu phế vật" nữa.
Một chỉ nát thượng phẩm linh khí, phế Luyện Khí tầng bảy sơ kỳ. Thực lực này đã triệt để lật đổ nhận thức cố hữu của bọn họ về khoảng cách tư chất linh căn.
"Trận chung kết Đại hội Tỷ thí Nội môn: Thanh Phong Phong Huyền Bảo Bình đối chiến Thiết Kiếm Phong Lâm Hải!"
Tiếng hô của trưởng lão chấp pháp như sấm động, kéo bầu không khí của quảng trường Thần Phong Phong lên đến đỉnh điểm của sự cuồng nhiệt.
Từ phía dưới đài, một nam tử mặc trường bào màu trắng thêu hoa văn mây xanh chầm chậm bước lên. Gã ước chừng mười chín tuổi, khuôn mặt tuấn lãng nhưng góc cạnh như đao khắc, đôi mắt bình lặng như nước hồ thu, không có sự ngạo mạn của Tôn Võ, cũng không có sát khí thô bạo của Triệu Vân Phi.
Lâm Hải — Đại sư huynh nội môn, đệ nhất thiên kiêu của Thiết Kiếm Phong. Tu vi của gã đã đạt tới Luyện Khí tầng bảy đỉnh phong, chỉ còn một bước nhỏ là bước vào Luyện Khí hậu kỳ tầng tám. Trên lưng gã đeo một thanh trường kiếm cổ xưa bọc trong bao da cá mập, chưa rút kiếm nhưng một luồng kiếm ý bén nhọn đã tự động xé rách mây mù xung quanh thân thể gã.
Lâm Hải bước lên võ đài, đứng cách Bảo Bình mười trượng. Gã chắp tay, thanh âm trầm ấm nhưng rõ ràng: "Huyền sư đệ, nhục thân và chỉ pháp của ngươi quả thực là đệ nhất trong các tân đệ tử mười năm trở lại đây của Thần Phong Môn. Trận chiến này, Lâm mỗ sẽ không giữ sức, hy vọng sư đệ dốc hết toàn lực."
Bảo Bình nhìn Lâm Hải, trong lòng dấy lên một sự tán thưởng hiếm hoi. Tên Lâm Hải này khí độ bất phàm, linh lực trong người vô cùng ngưng tụ, không phải loại tu sĩ dùng đan dược chất đống mà thành. Đây là đối thủ mạnh nhất mà hắn từng gặp kể từ khi bước chân vào con đường tu tiên.
"Lâm sư huynh, mời."
Bảo Bình không nhiều lời, hai tay chầm chậm đưa ra trước ngực, bắp cơ dưới lớp đạo bào khẽ siết chặt. Tám mươi giọt linh lực thủy ngân xám bạc trong đan điền bắt đầu vận hành với tốc độ chóng mặt, tạo thành những tiếng rít gào vô thanh trong kinh mạch.
Oanh!
Lâm Hải không chậm trễ, chân gã khẽ bước, một luồng kiếm khí màu xanh lam rực rỡ từ trên người bộc phát toàn diện. Gã nắm lấy chuôi kiếm trên lưng, chậm rãi rút ra.
Keng!
Thanh kiếm ra khỏi vỏ, thiên địa dường như vang lên một tiếng ngân dài thanh thúy. Đó là Thanh Phong Kiếm, một thanh Chuẩn Cực Phẩm Linh Khí cận kề cấp bậc Pháp Bảo! Thân kiếm mỏng manh như cánh ve, tỏa ra từng tầng kiếm quang màu lam nhạt, sắc bén đến mức chỉ nhìn vào cũng khiến người ta có cảm giác đau nhói ở da mắt.
"Thanh Phong Kiếm Quyết — Gió Cuốn Mây Tàn!"
Lâm Hải khẽ quát, thân hình hóa thành một đạo thanh quang tàn ảnh. Gã đâm ra một kiếm, lập tức hóa thành hàng trăm hàng ngàn đạo kiếm khí màu lam đan xen vào nhau, tạo thành một cơn bão kiếm khí khổng lồ cao tới bốn trượng, rầm rộ bao phủ toàn bộ võ đài, vây chặt lấy Bảo Bình vào trung tâm.
Mỗi một đạo kiếm khí trong cơn bão đều có thể dễ dàng chém đôi một tu sĩ Luyện Khí tầng sáu. Sự lợi hại của Luyện Khí tầng bảy đỉnh phong phối hợp với chuẩn cực phẩm linh khí, quả thực khủng bố tột cùng.
"Đến rất tốt!"
Bảo Bình mắt sáng rực, ngọn lửa chiến ý trong lòng hoàn toàn bị kích hoạt. Hắn không lùi mà tiến, thân hình giống như một con báo săn mồi hoang dã lao thẳng vào trung tâm cơn bão kiếm khí.
"Huyền Thiên Chỉ Pháp — Vô Ảnh Biến!"
Mười ngón tay của Bảo Bình điên cuồng búng ra, kình khí vô hình phối hợp với thiên địa chi lực xung quanh bắn ra như mưa bão.
Keng! Keng! Keng! Keng!
Trên võ đài vang lên những tiếng va chạm kim loại dày đặc như mưa gõ vào mâm đồng. Bảo Bình dựa vào trực giác chiến đấu nhạy bén và nhục thân có Cổ Đại Luyện Thể Thuật (ngụy trang), dùng chính ngón tay của mình liên tục đánh lệch từng đạo kiếm khí sắc bén của Lâm Hải. Mỗi lần ngón tay hắn va chạm với Thanh Phong Kiếm, không khí nơi đó lại nổ tung một quầng sáng năng lượng.
Lâm Hải càng đánh càng kinh hãi. Kiếm thuật của gã nổi tiếng với tốc độ và sự biến hóa, vậy mà bất kể gã thay đổi góc độ đâm kiếm thế nào, ngón tay của Bảo Bình luôn có thể xuất hiện trước một bước, chuẩn xác chặn đứng mũi kiếm của gã. Lực lượng phản chấn từ ngón tay đối phương truyền đến khiến cánh tay cầm kiếm của gã bắt đầu có cảm giác tê dại.
"Nhục thân của hắn... rốt cuộc được rèn đúc từ cái gì?!" Lâm Hải cắn răng, linh lực toàn thân thiêu đốt. Gã biết nếu cứ kéo dài chiến đấu tiêu hao, gã sẽ bị man lực của Bảo Bình kéo đổ.
"Huyền sư đệ, tiếp ta chiêu cuối cùng này! Thanh Phong Tuyệt Sát — Nhất Kiếm Định Thiên Địa!"
Lâm Hải bay vọt lên không trung, Thanh Phong Kiếm trên tay gã bừng sáng rực rỡ như một mặt trời nhỏ màu xanh lam. Toàn bộ linh lực của một vị Luyện Khí tầng bảy đỉnh phong quy tụ vào một điểm, hóa thành một đạo kiếm quang khổng lồ dài tới năm trượng, mang theo khí thế hủy thiên diệt địa, từ trên chín tầng mây chém thẳng xuống.
Chiêu này vừa ra, mặt đất xung quanh võ đài bạch ngọc sụp đổ hoàn toàn, bụi đất bay mù mịt.
Dưới đài, tất cả mọi người đều nín thở. Ngay cả các trưởng lão trên đài cao cũng có phần căng thẳng. Nhất kiếm này của Lâm Hải, đã vô hạn tiếp cận với uy lực của Luyện Khí tầng tám hậu kỳ!
Bảo Bình đứng dưới bóng râm của đạo kiếm quang khổng lồ, mái tóc dài bay loạn, gương mặt cương nghị lộ ra một vẻ nghiêm túc tột cùng. Hắn biết, nếu dùng Vô Ảnh Chỉ ngụy trang thì tuyệt đối không thể đỡ nổi chiêu này. Hắn buộc phải dùng tới con bài chưa lật.
Trong đan điền, tám mươi giọt linh lực thủy ngân xám bạc điên cuồng áp súc, nén chặt đến mức tạo thành một hạt châu năng lượng nhỏ xíu màu đen kịt nơi đầu ngón trỏ tay phải. Sức mạnh của Huyền Thiên Kiếm Chỉ bản thể được đẩy lên mức tối đa mười phần lực lượng!
"Huyền Thiên Kiếm Chỉ — Tịch Diệt!"
Bảo Bình thầm quát, ngón trỏ tay phải đâm thẳng lên trời, hướng về phía đạo kiếm quang năm trượng đang lao xuống.
Xoẹt... Bùm!
Một vệt sáng màu xám bạc, nhỏ nhưng ngưng tụ đến mức cực đoan, mang theo một luồng khí tức cổ xưa, lạnh lẽo và hủy diệt vút lên không trung. Khác với trận chiến trước, tia sáng xám bạc lần này khi đi qua không khí, trực tiếp nuốt chửng toàn bộ linh khí xung quanh để phình to ra thành một mũi giáo ánh sáng xám bạc dài hai trượng.
Hai luồng lực lượng cực đoan va chạm trực diện giữa không trung.
ẦM ĐỒNG!!!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang rền khắp chín ngọn núi của Thần Phong Môn. Sóng xung kích năng lượng cuồng bạo như một cơn bão cấp mười hai quét qua toàn bộ quảng trường, hất văng hàng trăm đệ tử đứng gần ra xa. Khói bụi và ánh sáng lam - xám đan xen vào nhau, che khuất tầm nhìn của tất cả mọi người.
Một hơi thở... hai hơi thở...
Khi khói bụi chầm chậm tan đi, cảnh tượng trên võ đài dần hiện rõ, khiến toàn trường một lần nữa rơi vào trạng thái tĩnh lặng tột độ.
Võ đài bạch ngọc khổng lồ đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một cái hố sâu hoắm rộng tới mười trượng.
Ở rìa hố sâu, Lâm Hải quỳ một chân xuống đất, thanh Thanh Phong Kiếm cắm sâu vào mặt đá để chống đỡ thân hình, khóe miệng gã liên tục rỉ ra máu tươi, sắc mặt vàng vọt như giấy nến. Trên bả vai phải của gã xuất hiện một lỗ thủng nhỏ cháy đen, hiển nhiên đã bị dư lực của kiếm chỉ đâm xuyên. Thanh chuẩn cực phẩm linh khí của gã tuy không bị gãy, nhưng hào quang màu lam đã hoàn toàn ảm đạm, thân kiếm run rẩy nhẹ.
Gã đã thua.
Mà ở phía đối diện, Huyền Bảo Bình vẫn đứng vững vàng trên một phiến đá đổ nát. Đạo bào màu xanh của hắn đã bị kiếm khí rạch rách vài đường, để lộ ra làn da màu đồng cổ khỏe khoắn, sắc mặt hắn có phần hơi trắng bệch do tiêu hao quá nhiều linh lực, nhưng đôi mắt xám bạc vẫn rực sáng, khí thế cô độc, bạo liệt áp đảo toàn trường.
"Ta... thua rồi. Đa tạ sư đệ đã nương tay." Lâm Hải ho khan một tiếng, khó khăn mở miệng. Gã biết rõ, nếu vừa rồi mũi kiếm khí xám bạc kia không chủ động chệch đi ba phân sang bả vai, cái lỗ thủng đó giờ này đã nằm trên yết hầu của gã.
Vị trưởng lão chấp pháp nuốt một ngụm nước bọt, giọng nói run rẩy vang lên khắp quảng trường: "Đại hội tỷ thí nội môn kết thúc! Hạng nhất... Thanh Phong Phong, Huyền Bảo Bình!"
Ồ!!!
Sau một giây im lặng, toàn bộ quảng trường Thần Phong Phong bùng nổ trong những tiếng hò reo, hoan hô kinh thiên động địa. Một tên tân đệ tử linh căn cấp thấp, dùng thời gian ba tháng, lấy tư thế vô địch tuyệt đối quét sạch toàn bộ thiên kiêu nội môn, bước lên ngôi vị Đệ Nhất Đại Sư Huynh! Đây là một câu chuyện thần thoại sống ngay trước mắt bọn họ.
Mộ Dung Tuyết đằng xa nhìn Bảo Bình, khóe mắt khẽ cong lên một nụ cười rạng rỡ. Hắn quả nhiên làm được.
---
Trên đài cao, các vị trưởng lão đều nhìn Bảo Bình bằng ánh mắt như nhìn một con quái vật quý hiếm.
Chưởng môn Phong Vô Kỵ chầm chậm đứng dậy, luồng áp lực Kim Đan kỳ vô hình thu lại, gã nhìn Bảo Bình, thanh âm mông lung truyền khắp bốn phương: "Huyền Bảo Bình, ngươi có thân thể rèn đúc từ Cổ Đại Luyện Thể Thuật, ngộ tính chiến đấu phi thường, đoạt lấy ngôi vị đệ nhất nội môn là danh xứng với thực. Thần Phong Môn ta thưởng phạt phân minh."
Gã vung tay lên, ba đạo ánh sáng từ trên đài cao bay xuống, vững vàng rơi vào tay Bảo Bình.
"Phần thưởng cho hạng nhất: Ba viên Trung Phẩm Linh Thạch, một lọ Tụ Linh Đan cấp năm, và..." Phong Vô Kỵ ánh mắt khẽ ngưng tụ: "Một tấm Cấm Địa Ngọc Bài! Ba ngày sau, ngươi cùng Lâm Hải và Mộ Dung Tuyết sẽ được phép tiến vào vùng rìa của Thần Phong Cấm Địa để tẩy tủy bái tổ, đón nhận linh khí gột rửa của đại trận!"
Cấm Địa Ngọc Bài! Chìa khóa tiến vào cấm địa!
Bảo Bình đón lấy tấm ngọc bài màu xám đen bám đầy hoa văn cổ xưa trong tay, cảm nhận được một luồng khí tức mát lạnh, run rẩy nhẹ từ ký hiệu trên ngực truyền đến. Hắn chắp tay, cung kính cúi đầu: "Đệ tử tạ ơn Chưởng môn thành toàn!"
Trong lòng hắn lúc này, ngọn lửa điên cuồng đang bùng cháy dữ dội. Tấm vé vào cửa đã có, nhiệm vụ phong ma một năm... bước đi đầu tiên của hắn đã thành công mỹ mãn.
---
Đêm hôm đó, tại tiểu viện Thanh Phong Phong.
Bảo Bình ngồi xếp bằng trên giường ngọc, hô hấp dồn dập dốc toàn bộ số Tụ Linh Đan và ba viên Trung Phẩm Linh Thạch vừa được ban thưởng ra trước mặt. Trận chiến với Lâm Hải đã rút cạn gần hết tám mươi giọt linh lực của hắn, nhưng đồng thời cũng làm cho kinh mạch hắn được mở rộng và kiên cố hơn sau khi chịu áp lực cực đại.
"Thôn phệ cho ta!"
Bảo Bình thầm quát, ký hiệu vòng tròn trên ngực bừng sáng rực rỡ. Bộ Huyền Thiên Thôn Phệ Quyết vận hành ở mức tối đa. Ba viên trung phẩm linh thạch và lọ đan dược lập tức biến thành hai luồng năng lượng khổng lồ — một luồng xám bạc tinh thuần và một luồng dược lực xanh biếc cuồn cuộn lao thẳng vào đan điền hắn.
Oanh! Oanh! Oanh!
Hồ nước linh lực trong người Bảo Bình như một cái hố không đáy, điên cuồng nuốt chửng mọi nguồn năng lượng. Tám mươi giọt linh lực ban đầu nhanh chóng phục hồi, sau đó bắt đầu điên cuồng sinh sôi nảy nở.
Tám mươi mốt giọt... tám mươi lăm giọt... chín mươi giọt... rồi vọt thẳng lên chín mươi lăm giọt linh lực thủy ngân!
Chỉ còn thiếu năm giọt nữa, đan điền của hắn sẽ tích lũy đủ một trăm giọt linh lực — giới hạn tối cao của Luyện Khí trung kỳ, để chuẩn bị biến đổi chất, bước vào Luyện Khí hậu kỳ tầng sáu!
Bảo Bình mở mắt, thở ra một hơi khí đen tạp chất dài hơn một thước, ánh mắt thâm thúy nhìn về phía tấm Cấm Địa Ngọc Bài đặt bên cạnh.
"Ba ngày sau, Thần Phong Cấm Địa... Huyền Thiên Kính, ta tới đây."
Hắn biết, vùng rìa cấm địa chỉ là bước đầu tiên. Nơi lõi sâu nhất của cấm địa, nơi có đại trận nhãn phong ấn cổ đại và món pháp bảo tối cao kia, đang chờ đợi hắn đến để lật nhào toàn bộ trật tự của Thần Phong Môn. Thời gian một năm đang đếm ngược, và gã tiều phu gánh củi năm nào, giờ đây đã sẵn sàng trở thành kẻ săn mồi vĩ đại nhất trong bóng tối của tiên môn.