Giữa bầu trời ngập tràn mảnh vỡ năng lượng, thân hình Hoài Bảo và Huyết Nhất đồng thời lướt qua nhau rồi đáp xuống hai phía đối diện của đầm lầy.
Lúc này, Hoài Bảo bộ áo vải thô sơ đã hoàn toàn rách nát, để lộ ra khuôn ngực rắn rỏi như đá hoa cương đầy những vết chém rỉ máu, hơi thở của cậu dồn dập, linh lực trong đan điền đã tiêu hao mất phân nửa. Tuy nhiên, đôi mắt hoàng kim của cậu vẫn sáng rực, kiên định như thái sơn.
Ngược lại, Huyết Nhất tình cảnh thê thảm hơn rất nhiều. Chiếc mặt nạ đầu lâu của hắn đã bị kiếm khí chém vỡ một nửa, để lộ ra khuôn mặt tái nhợt, vặn vẹo vì đau đớn. Trên người hắn có tới mười mấy vết kiếm sâu thấy xương, máu tươi không ngừng tuôn ra. Đáng sợ nhất là, khí tức Trúc Cơ Kỳ trên người hắn bắt đầu dao động dữ dội, có dấu hiệu sụt giảm nghiêm trọng. Hiệu lực của bí pháp hiến tế tinh huyết sắp hết!
"Không... không thể như vậy được! Ta là Trúc Cơ! Ta làm sao có thể thua một tên tạp chủng Luyện Khí?!" Huyết Nhất điên cuồng gào thét, đôi mắt tràn đầy tơ máu quỷ dị. Hắn biết, nếu không thể giết chết Hoài Bảo trong vòng mười nhịp thở tới, khi bí pháp hết tác dụng, hắn sẽ hoàn toàn rơi vào trạng thái suy yếu và chết chắc.
"Chết đi cho ta! Huyết Thần Bạo!"
Huyết Nhất hai tay nắm chặt thanh huyết kiếm gãy, định dùng đòn tự bạo linh lực còn sót lại để đồng quy vu tận với Hoài Bảo.
"Muốn tự bạo? Muộn rồi!"
Hoài Bảo ánh mắt lạnh lùng. Ngay khoảnh khắc Huyết Nhất chuẩn bị hành động, chân phải của cậu dậm mạnh xuống mặt đất, kích hoạt thần thông tầng thứ hai mới tiến hóa: Thiên Đạo Thính Địa.
Trong tâm thức của Hoài Bảo, mạch linh lực vận chuyển bên trong cơ thể Huyết Nhất lúc này hiện lên rõ ràng mồn một như một bản đồ dòng chảy. Cậu "nghe" được điểm thắt nút năng lượng quan trọng nhất của hắn lúc này chính là tại huyệt Khí Hải ở dưới rốn ba thốn – nơi toàn bộ linh lực cuồng bạo đang tụ tập để chuẩn bị tự bạo.
"Thần thông nhìn thấu... chuẩn xác vị trí! Thiên Đạo Kiếm, phóng!"
Hoài Bảo không dùng tay chém nữa, cậu dồn toàn bộ hai vạn năm ngàn cân cự lực vào cánh tay phải, đem thanh Thiên Đạo Kiếm nặng ba trăm sáu mươi cân như một ngọn lao thần, dùng hết sức bình sinh phóng mạnh về phía Huyết Nhất.
HƯU TRỜI!!!
Thanh kiếm đen tuyền xé rách không gian với tốc độ vượt qua cả âm thanh, tạo thành một luồng ánh sáng vàng kim rực rỡ quấn quanh thân kiếm. Huyết Nhất vừa mới gom góp linh lực đến mức mấu chốt, căn bản không kịp di chuyển thân hình để né tránh.
PHẬP!!!
Thanh Thiên Đạo Kiếm chuẩn xác vô song xuyên thủng qua huyệt Khí Hải dưới rốn của Huyết Nhất, ngập sâu đến tận chuôi kiếm, đem toàn bộ thân hình hắn đóng đinh chặt cứng vào một thân cây cổ thụ khô héo phía sau lưng.
"Ngươi..."
Huyết Nhất trợn tròn mắt nhìn xuống thanh kiếm đen tuyền đang cắm trên bụng mình. Luồng linh lực tự bạo cuồng bạo vừa mới nhen nhóm liền bị một kiếm này chặt đứt hoàn toàn mạch vận chuyển, nghẹn lại trong kinh mạch rồi nổ tung ngược vào bên trong cơ thể hắn.
BÙM!
Kinh mạch toàn thân Huyết Nhất vỡ vụn. Hắn há mồm phun ra một ngụm máu lớn lẫn lộn nội tạng vụn, ánh mắt nhanh chóng mất đi thần thái, cái đầu gục xuống sang một bên.
Triệu gia Tam Đại Huyết Vệ thủ lĩnh, một vị tu sĩ nửa bước Trúc Cơ sau khi bộc phát sức mạnh Trúc Cơ Kỳ thực sự, rốt cuộc cũng bị Hoài Bảo dùng một phương thức bá đạo, dứt khoát nhất trảm sát tại chỗ!