"Nhấp... Nhấp... Vút!!!"
Chiếc phao hố đấu to bằng ngón tay cái trên mặt nước khẽ nhấp nháy hai nhịp cực nhẹ, rồi ngay lập tức bị một lực lượng mang tính hủy diệt kéo phăng xuống nước. Nó chìm nghỉm sâu hoắm xuống lòng hồ hoang bốn mẫu với tốc độ nhanh đến mức tạo thành một vệt nước sủi bọt trắng xóa dài cả mét.
"Lên hàng!!! Cụ tổ chạy đâu cho thoát!"
Bác Hải "Móm" gầm lên một tiếng phá tan bầu không khí ngột ngạt của buổi chiều muộn. Với kinh nghiệm xương máu từ con cá chép mười hai ký hôm trước, cộng thêm sức mạnh từ cây cần săn hàng 9 mét nhám đen mới tinh, bác Hải dùng hết hai mươi hai phần công lực, hai tay ôm chặt báng cần, dùng lực ngàn cân nẩy mạnh một phát ra sau để đóng lưỡi.
"Uỳnh!"
Mặt nước cách bờ mười lăm mét như có một quả bộc phá nổ tung, nước bắn lên tung tóe cao ngang đầu người. Con Trắm Đen cụ tổ nặng gần mười lăm ký vừa sổng khỏi lưỡi câu bọc titan của Hùng "Voi" hồi sáng, giờ đây lại dính trọn cặp lưỡi săn hàng siêu bén của bác Hải. Cơn đau thấu xương một lần nữa kích thích bản năng dã tính của con quái vật cơ bắp. Nó điên cuồng quẫy đuôi, dùng hết chút tàn lực ngang tàng còn lại lao vút ra giữa lòng hồ sâu thẳm.
"Vút vút vút vút!"
Sợi dây trục carbon loại dày căng đét, phát ra tiếng rít xé gió chói tai, rợn người đến mức sởn gai ốc. Cây cần 9 mét nhám đen – vũ khí bạo lực hạng nặng mà bác Hải vừa mua hơn chục triệu – lập tức bị kéo uốn cong rạp xuống thành một hình vòng cung kinh dị, đầu cần cắm phập xuống sát mặt nước.
"Mẹ kiếp! Con này khỏe hơn con hôm qua nhiều! Nặng quá! Thằng Cò ơi, giữ... giữ eo hộ tao với!"
Bác Hải hét lên, gương mặt bụng phệ lập tức đỏ tía tai như gà chọi, mồ hôi hột to bằng hạt ngô chảy ròng ròng xuống cằm. Hai bàn chân đi giày lội nước của ông chú găm chặt xuống thảm cỏ, nhưng lực kéo từ dưới nước truyền lên lớn đến mức phi lý, khiến cả cơ thể béo mập của bác Hải bị kéo chúi mạnh về phía trước, trượt dài từng phân trên nền đất lầy lội.
Trần Cò đứng bên cạnh, hai tay đút túi quần đùi hoa, miệng ngậm cọng cỏ lau, mắt sáng rực lên nhìn bảng trạng thái hệ thống đang nhảy số tanh tách trong đầu:
*[Thông báo: Cá Trắm Đen Cấp 1 (14,9kg) đang giằng co quyết liệt. Giá trị hoàn trả ước tính: VND. Nhắc nhở ký chủ: Tuyệt đối không được chạm vào đồ câu của khách!]*
Cò lùi lại hai bước, chắp tay sau lưng, làm ra vẻ mặt vô cùng sốt ruột nhưng miệng thì dẻo quẹo: "Ấy chết bác Hải ơi! Em đã bảo rồi, nội quy hồ em là khách tự câu tự vớt, em mà chạm tay vào là phạm quy, cá nó mất thiêng, lần sau hồ em mất lộc mất! Bác là đại gia thầu công trình, tay to cơ bắp thế kia, cố lên bác ơi! Ôm chặt báng cần! Hạ thấp trọng tâm xuống mông ấy bác!"
"Thằng... thằng Cò lươn! Mày... mày chết bầm đi! Hộc... hộc... con cá này bị điên rồi!"
Bác Hải nghiến răng ken két, toàn thân ngã người về phía sau một góc bốn mươi lăm độ để dùng trọng lượng cơ thể đối chọi lại sức kéo của thủy quái. Trận chiến giằng co cơ học diễn ra nghẹt thở suốt mười phút đồng hồ. Con trắm đen hoang dã của hệ thống quẫy mạnh phát nào là cây cần 9 mét lại kêu "răng rắc" phát đó, tưởng chừng như sợi dây trục có thể nổ tung bất cứ lúc nào.
Đúng lúc này, con trắm đen nhận ra không thể kéo sập được gã đàn ông bụng phệ trên bờ, liền bất ngờ quay đầu, dùng hết chút sức tàn lao thẳng băng ngược trở lại bờ cỏ – ngay sát vị trí dốc sụt lún đầy bùn nhão nơi nhóm Hùng "Voi" ngã hồi sáng.
Sức kéo đang căng như dây đàn bỗng chốc trùng xuống trong một tích tắc do cá chạy ngược dòng (vỡ ổ).
"Nó chạy ngược! Thu dây mau bác ơi!" Cò đứng ngoài hét lớn nhắc bài.
Bác Hải theo phản xạ của một cần thủ lão luyện, vội vàng bước giật lùi lại ba bước để thu dây, giữ độ căng cho đầu cần. Thế nhưng, ông chú quên mất rằng nền đất phía sau mình đã bị bước chân của biệt đội săn hàng hồi sáng giẫm nát bét, biến thành một vũng bùn nhão nhoét, trơn trượt như bôi mỡ.
"Ối giời ơi!"
Gót chân bác Hải dẫm phải một hố bùn sâu, mất đà trượt mạnh một phát. Cả cơ thể nặng gần chín mươi ký của ông chú đại gia bỗng chốc mất thăng bằng, lộn nhào một cú "vồ ếch" cực kỳ kinh điển.
"Bùm!!! Ạo!!!"
Một tiếng động lớn vang lên. Bác Hải ngã sấp mặt, cả khuôn mặt bụng phệ và bộ áo rằn ri đắt tiền đập thẳng xuống đống bùn đen thui bên mép nước. Cú ngã mạnh đến mức làm nước ao và bùn nhão bắn tung tóe cao cả mét, tạt thẳng vào người thằng Cò đang đứng gần đó. Do quá bất ngờ và tiếc con cần mới mua, hai tay bác Hải vẫn khư khư ôm chặt lấy đốc cần câu, cả người bị lực quán tính kéo trượt dài trên đất bùn, nửa thân dưới lao thẳng xuống nước hồ mát rượi.
Cùng lúc đó, một tiếng "đoành" đanh gọn vang lên vang dội cả góc ao hoang. Sợi dây trục siêu bền chịu lực quá tải đột ngột khi bác Hải ngã xuống đã đứt phăng. Đầu cần câu bật ngược trở lại, con Trắm Đen cụ tổ quẫy đuôi một phát đại lực làm nổi lên một quầng nước lớn, rồi lặn mất tăm mất tích xuống đáy hồ sâu thẳm, mang theo cả bộ lưỡi câu của bác Hải.
"Hộc... ặc... oẹ..."
Bác Hải "Móm" ngóc đầu lên khỏi vũng bùn ao, miệng ngậm đầy rêu xanh, mặt mũi nhem nhuốc không khác gì một con trâu vừa đi đằm về. Ông chú lồm cồm bò lên bờ cỏ, nhìn cây cần 9 mét đứt dây tơi tả mà khóc không ra nước mắt, vừa thở hồng hộc vừa chửi trời chửi đất.
Trong khi đó, Trần Cò đang đứng lấy tay gạt vội mấy giọt bùn bắn trên mặt, nhưng trong đại não của anh, tiếng chuông thông báo của hệ thống đã vang lên dồn dập, êm ái như nhạc sương mai:
*[Ting! Điều kiện nâng cấp số 2: Số lượng cần thủ bị cá kéo xuống nước hoặc vồ ếch dưới bùn: 5 / 5 người (Hoàn thành!).]*
*[Ting! Đã thu thập đủ điều kiện ngặt nghèo tối mật. Hồ Câu Thần Cấp chuẩn bị tiến hành nâng cấp lên Cấp 2 vào lúc 00:00 đêm nay. Thời gian nâng cấp dự kiến: 4 tiếng. Trong thời gian nâng cấp, hồ sẽ tự động đóng cửa đóng ngắt toàn bộ hệ thống bán vé.]*
"Ha ha ha! Đủ người rồi! Lên cấp rồi!"
Thằng Cò sướng phát điên, suýt chút nữa là nhảy dựng lên múa quạt giữa bãi hoang. Bác Hải "Móm" chính là con rùa thứ năm, là mảnh ghép cuối cùng giúp anh hoàn thành cái điều kiện biến thái của hệ thống!
Tuy trong lòng cười đến rách cả mồm, nhưng trên mặt thằng Cò lập tức co cơ, rặn ra một khuôn mặt vô cùng sầu não, đau đớn. Anh chạy lại gần, lật đật đỡ bác Hải dậy, ôm đầu kêu khóc:
"Ôi trời đất ơi, bác Hải ơi là bác Hải! Con cá trắm đen cụ tổ mười lăm ký của em, nó lại bị bác làm đứt dây chạy mất rồi! Hai ngày nay nó bị các bác hành cho sứt vảy rách mồm, phen này nó nhịn ăn thì hồ em phá sản mất bác ơi! Ôi con cá tội nghiệp của tôi..."
Bác Hải vuốt bùn trên mặt, nhìn thằng Cò đang diễn sâu mà tức đến mức nghẹn họng, chỉ tay vào mặt anh chửi: "Thằng... thằng Cò lươn! Mày... mày còn khóc cái gì! Tao mới là người suýt chết đuối đây này! Mẹ kiếp, hồ của mày thiêng thật, ngày mai tao vác dây cáp xuống trị nó!"