## CHƯƠNG 18: Biển Người Đổ Bộ Và "Luật Rừng" Của Thằng Cò
Năm giờ ba mươi phút sáng ngày hôm sau.
Trần Cò vừa mới cài xong chiếc cúc cuối cùng của chiếc áo sơ mi cộc tay – bộ đồ anh mới sắm để trông cho ra dáng một "Giám đốc điều hành khu sinh thái bốn mẫu" – thì một loạt tiếng động huyên náo kinh hồn bạt vía từ bên ngoài dội vào lán. Tiếng còi xe gầm rú, tiếng động cơ diesel nổ xình xịch, tiếng người hô hoán gọi nhau í ới vang động cả một vùng quê vốn dĩ rất thanh bình.
Cò giật mình, lật đật chạy ra kéo cánh cổng sắt. Vừa ngó đầu ra ngoài, anh suýt chút nữa thì ngã ngửa.
Trước cổng hồ câu lúc này không phải là ba hay năm chiếc xe như mọi khi, mà là một biển người và xe cộ kéo dài hàng cây số dọc theo con đường đê dẫn vào hồ. Xe bán tải, xe SUV, xe máy chở theo thùng câu, bao cần carbon nối đuôi nhau chật như nêm cối. Hàng trăm cần thủ đến từ khắp các tỉnh thành Nam Định, Thái Bình, Hải Phòng, rồi cả những tay chơi lặn lội xuyên đêm từ Hà Nội xuống, gã nào gã nấy mặt mũi bơ phờ vì thiếu ngủ nhưng ánh mắt thì rực lên tia máu hừng hực khí thế chiến đấu.
"Mở cổng đi chủ hồ ơi! Tao xếp hàng từ ba giờ sáng rồi!"
"Lão Cò lươn xuất hiện rồi anh em ơi! Hôm nay phải săn bằng được con quái vật bốn mươi lăm ký!"
"Nhanh lên chủ hồ, ca sáng nay tao thầu trọn hố số 1!"
Giữa đám đông, Linh Boi cùng ê-kíp cũng đã có mặt từ sớm. Hôm nay cô nàng thông minh dựng hẳn một cái rạp nhỏ ngay cạnh cổng, bật máy quay và mở livestream với tiêu đề giật gân: *"Trực tiếp ngày đầu tiên càn quét Hồ Thủy Quái Cấp 2 – Biển người đổ bộ"*. Số lượng người xem trực tuyến vừa mở bát đã nhảy vọt lên mười vạn mắt, giật lag liên tục.
Nhìn xấp tiền polymer dày cộp đang vẫy vẫy trước mặt, Trần Cò thèm đến mức nước bọt suýt trào ra. Nhưng anh là ai chứ? Anh là thằng Cò lươn, gừng càng già càng cay, cá dưới hồ thì có hạn mà người thì đông như quân Nguyên, nếu không biết cách vận hành thì cái hồ cấp 2 này sẽ bị nát bét trong một nốt nhạc.
Cò nhảy phốc lên một chiếc hòm gỗ mun của khách để lại hôm qua, đưa tay lên miệng làm phễu, hét lớn:
"Loa loa loa! Xin các đại ca, các cao thủ đài câu giữ trật tự nghe em thông báo nội quy mới của hồ cấp 2 đây ạ! Ai không tuân thủ, em xin phép xích cổ đuổi thẳng cổ ra khỏi bãi hoang, tiền vé không hoàn trả!"
Biển người đang huyên náo bỗng chốc im bặt, hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía thằng quần đùi jeans, áo sơ mi đang đứng vắt vẻo trên hòm gỗ.
Cò hắng giọng, giơ một ngón tay lên: "Thứ nhất! Hồ em vừa nâng cấp lên chuẩn quốc tế, diện tích có hạn, để đảm bảo khoảng cách an toàn tránh việc các anh vung cần móc lưỡi vào tai nhau, một ca câu hồ em chỉ nhận đúng **20 cần thủ**! Ai đến trước mua vé trước, ai đến sau xếp hàng chờ ca sau hoặc ngày mai quay lại!"
"Cái gì? Có 20 suất thôi á? Tụi tao lặn lội trăm cây số xuống đây mày bảo về à?" Đám đông bắt đầu nhốn nháo, chửi bới ầm ĩ.
Cò không thèm bận tâm, giơ tiếp ngón tay thứ hai: "Thứ hai! Giá vé chính thức của hồ cấp 2 là **một triệu đồng một ca bốn tiếng**, không bao cá, không mặc cả. Đặc biệt, hôm nay hệ thống... à không, cửa hàng nhà em chỉ xuất kho đúng **5 gói mồi sơ cấp cải tiến** giá một trăm năm mươi cành, và **2 gói mồi trung cấp đặc chế** giá năm trăm cành! Ai muốn mua mồi thì phải bốc thăm may mắn, không ưu tiên đại gia hay khách quen!"
"Mẹ kiếp, đúng là Trần Hút Máu mà! Vé một triệu, mồi nửa củ!" Các cần thủ nghiến răng ken két, nhưng nhìn mặt hồ trong vắt lấp lánh ánh xanh lục bảo phía sau, cùng cái danh tiếng con trắm đen 45kg bẻ gãy cần trăm triệu hôm qua, lòng hiếu thắng và đam mê của họ đã hoàn toàn đè bẹp lý trí.
"Được! Một triệu thì một triệu! Đưa vé đây tao mở bát!" Một tay săn hàng khét tiếng đến từ Hải Phòng ném phạch tờ một triệu lên bàn.
"Tao một suất!"
"Tao bốc thăm mồi trung cấp!"
Trong vòng chưa đầy mười phút, 20 suất câu ca sáng đã bị giật sạch sẽ. Trần Cò đứng ôm một bọc tiền polymer mệnh giá năm trăm nghìn dày cộp nhét đầy hai túi quần, trong đầu tiếng hệ thống báo doanh thu nổ vang rôm rả như pháo hoa ngày Tết:
*[Ting! Nhận tiền vé từ 20 khách hàng: VND.]*
*[Ting! Bán ra 5 gói mồi sơ cấp cải tiến và 2 gói mồi trung cấp. Doanh thu vật phẩm: VND.]*
*[Ting! Tổng tích lũy doanh thu giai đoạn mới: VND. Đạt 100% hạn mức doanh thu mở rộng kho hệ thống!]*
"Ha ha ha! Phát tài rồi!" Cò sướng phát điên, cười híp cả mắt dẫn 20 "vị thần tài" vào bờ ao dàn trận.
Hai tay câu may mắn bốc thăm được hai gói mồi trung cấp năm trăm cành là một cao thủ đài câu tóc dài biệt danh Sơn "Máy Cày" và một đại gia trung niên tên Hùng "Vàng". Hai gã này chọn ngay vị trí hố câu số 1 và số 2 – nơi sếp Nghị vồ ếch hôm qua. Giờ đây bờ ao đã được nện sỏi chắc chắn, có bệ tỳ chân bằng phẳng, hai vị đại ca ung dung hạ thùng câu, vung những cây cần bạo lực mét ra khơi.
Linh Boi ôm máy quay chạy vòng quanh, lia cận cảnh từng ổ câu đang sủi tăm ùng ục dưới làn nước trong vắt.
Chỉ mười lăm phút sau khi mồi trung cấp xuống nước, mặt hồ Cấp 2 lại một lần nữa biến động. Tại ổ câu của Sơn "Máy Cày", một bóng đen khổng lồ lờ mờ xuất hiện dưới làn nước sâu, từ từ tiến lại gần chiếc phao hố đấu.
Thế nhưng, con cá này không phải là con quái vật biến dị 45kg hôm qua, mà là một con Trắm Đen Cấp 2 nguyên bản nặng chằn chặn hai mươi tám ký. Nó lội quanh ổ câu một vòng, cái đuôi to bản khẽ quẫy nhẹ.
Sơn "Máy Cày" nín thở, bắp tay gồng chặt, mắt nhìn chằm chằm vào chiếc phao đang từ từ có dấu hiệu bị nhấn chìm. Trận càn quét quy mô lớn của biển người đối với Hồ Câu Thần Cấp, chính thức nổ súng!