Chương 3: Bước khỏi lối mòn

Có một khoang nằm gần trung tâm tổ mà Aru chưa từng để ý đến, cho tới khi chính nó được dẫn vào đó. Không có dòng kiến thợ nào chạy qua, không có mùi nấm, không có nhịp chuyển động hối hả như những nơi khác trong tổ. Trong khoang ấy, hàng chục kiến đực trưởng thành nằm gần nhau, cơ thể no đủ, đôi cánh gấp gọn trên lưng, gần như bất động. Chúng không mang thức ăn, không đào đất, không chạm vào một cụm nấm nào. Khi có báo động truyền qua nền đất từ đâu đó xa xôi trong tổ, chúng cũng không phản ứng như kiến lính vẫn phản ứng. Không có sự dồn nén sẵn sàng lao ra. Chỉ có một sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối. Chúng nằm đó. Chờ. Aru đứng lại rất lâu giữa những cơ thể bất động ấy, cố tìm ra công việc mà chúng đang chờ đến lượt mình thực hiện. Nó không tìm thấy gì. Không có gì trong khoang này giải thích bằng lời, nhưng chính sự tĩnh lặng ấy đã là một câu trả lời. Mỗi kiến đực sinh ra không phải để lao động. Đến một thời điểm nhất định, khi độ ẩm và ánh sáng ngoài cửa tổ đạt tới một ngưỡng chỉ có bản năng của chúng nhận ra, những cá thể trưởng thành của cả khoang kiến đực sẽ đồng loạt rời tổ, tung cánh bay lên, hòa vào luồng không khí cùng những cá thể từ những tổ khác. Phần lớn trong số chúng sẽ không bao giờ quay trở lại. Đó không phải một hình phạt, cũng không phải một phần thưởng. Đó chỉ là cách một dòng vật chất di truyền được gửi đi xa khỏi tổ, theo đúng cách hàng triệu năm tiến hóa đã định hình nó. Không một kiến đực nào trong khoang tỏ ra băn khoăn về điều đó. Chúng nằm im, chờ đợi, như thể toàn bộ sự tồn tại của mình đã được đóng gói gọn ghẽ trong một khoảnh khắc duy nhất còn chưa đến. Aru là cá thể duy nhất trong khoang ấy còn cảm thấy khoảng thời gian chờ đợi này trống rỗng. Ít lâu sau, khi được phép rời khỏi khoang để di chuyển tự do hơn trong tổ, Aru dừng lại quan sát một đoàn kiến thợ đang vận chuyển những mảnh lá về phía buồng nấm. Giữa dòng chảy đều đặn ấy, một mẩu nấm nhỏ rơi khỏi hàm của một kiến thợ phía trước, lăn sang bên đường mòn. Đoàn kiến không dừng lại. Một cá thể khác, đi sau vài bước, tự động nhặt lấy nó khi đến gần. Đó là cách toàn bộ hệ thống vẫn luôn bù đắp cho những sai lệch nhỏ của chính nó. Nhưng Aru không biết điều đó. Nó tiến đến, khép hàm quanh mẩu nấm, nhấc lên, và bước vào dòng kiến đang di chuyển. Lần đầu tiên trong lịch sử ngắn ngủi của khoang kiến đực ấy, một cá thể sinh ra để chờ đợi mùa bay đang mang một mẩu thức ăn về phía buồng nấm. Không ai tấn công nó. Một kiến thợ phía sau tiến lại gần, chạm râu vào Aru trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Một chuỗi pheromone rất mảnh được truyền qua, không mang theo giận dữ, không mang theo khinh miệt. Chỉ đơn thuần là một tín hiệu điều chỉnh, giống hệt tín hiệu vẫn được trao đổi hàng nghìn lần mỗi ngày giữa những kiến thợ với nhau. Ý nghĩa của nó đơn giản đến mức không cần diễn giải thêm: Đây không phải phần việc của ngươi. Aru dừng lại. Đặt mẩu nấm xuống nền đất. Đoàn kiến thợ tiếp tục di chuyển qua, khép kín khoảng trống nó vừa để lại như thể chưa từng có gì gián đoạn. Không ai quay lại nhìn nó thêm một lần nào nữa. Những ngày sau đó, Aru không thử mang vác thêm bất cứ thứ gì. Nhưng nó bắt đầu đứng lại lâu hơn ở những nút giao, quan sát. Mỗi dòng kiến thợ có một nhịp riêng: khoảng cách giữa cá thể này với cá thể kia gần như không đổi, tốc độ di chuyển tăng giảm theo một quy luật mà mắt thường khó nhận ra ngay từ đầu. Có những thời điểm trong ngày dòng kiến đông đặc hơn, và những thời điểm khác gần như vắng lặng, tương ứng với nhịp đổi ca mà không một tín hiệu rõ ràng nào công bố. Nó bắt đầu học, không phải bằng cách được dạy, mà bằng cách đứng đủ lâu ở đúng chỗ, đủ nhiều lần, để những quy luật ấy dần hiện ra. Không một con kiến nào trong tổ biết rằng nó đang học. Một hôm, khi cảm thấy đã nắm được nhịp điệu của một đoàn vận chuyển lá quen thuộc, Aru bước vào dòng kiến, cố giữ đúng khoảng cách nó đã quan sát được bấy lâu. Nhưng cơ thể nó, quen với sự tĩnh lặng của khoang kiến đực hơn là với guồng chân đều đặn của kiến thợ, đi chậm hơn một nhịp rất nhỏ so với phần còn lại. Chỉ một nhịp nhỏ ấy thôi cũng đủ. Khoảng cách phía sau nó bắt đầu dồn lại. Cả đoàn phải điều chỉnh tốc độ để không va chạm. Không có gì hỗn loạn, không một va chạm nào xảy ra. Nhưng dòng chảy vốn trơn tru giờ đây khựng lại từng khoảng rất ngắn, như một mạch nước gặp phải một hòn đá mới vừa lăn vào. Một kiến thợ phía trước lập tức phát đi tín hiệu đổi hướng. Dòng kiến tách ra, len qua Aru từ hai phía, để lại nó đứng một mình giữa lối hầm, bị đẩy ra khỏi đoàn mà không một cá thể nào cần phải dừng lại vì nó. Aru đứng đó rất lâu sau khi đoàn kiến đã đi khuất, giữa lối hầm trống, nơi vệt pheromone của cả đoàn còn vương lại trên nền đất mà không một cơ thể nào đi theo nữa. Đêm xuống, những đoàn kiến thợ vẫn tiếp tục di chuyển đều đặn qua các lối hầm chính, như chưa từng có gì gián đoạn. Aru đứng lại bên rìa một đường mòn, nơi vệt pheromone dẫn đường đã in đậm lên nền đất qua vô số lượt kiến đi qua. Nó quan sát rất lâu, dòng chảy trôi ngang trước mặt nó, đều, chính xác, không cần đến nó. Rồi, không có bất cứ tín hiệu nào thúc đẩy, không có bất cứ mùi pheromone nào dẫn dắt, Aru bước sang một bên. Chỉ một bước. Không đoàn kiến nào nhận ra sự dịch chuyển nhỏ ấy. Không có gì thay đổi trong nhịp sống của tổ đêm đó. Dưới chân nó, nền đất nơi nó vừa đặt xuống chưa hề mang một vệt mùi nào.
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ