Chương 2: Khi đoàn kiến trở về

Thời gian trôi qua theo một cách không thể đo bằng gì khác ngoài nhịp ấm lên và dịu xuống của buồng ấp, và theo cách đó, Aru đã lớn hơn rất nhiều. Cơ thể nó giờ đủ lớn để kiến y tá phải dùng cả hai hàm mới nâng lên được trọn vẹn. Mỗi khi được bế đi từ góc này sang góc khác của buồng, nó cảm nhận rõ hơn nhịp sống xung quanh mình. Đó không còn là những rung động mơ hồ truyền qua nền đất, mà là cả một luồng chuyển động đang cuộn chảy khắp tổ. Buồng nấm đã khôi phục độ dày quen thuộc. Kiến y tá chăm sóc một lứa ấu trùng mới với sự chính xác và quen thuộc. Dòng kiến thợ nối nhau qua các ngã hầm, đều đặn như chưa từng có gì xảy ra. Chỉ có một vài chi tiết nhỏ vẫn còn sót lại, nếu ai đó chịu để ý. Trong số những kiến thợ đi ngang qua nơi Aru được đặt nằm, có những cá thể không giống phần còn lại. Một con thiếu hẳn một chân, di chuyển bằng một nhịp lệch, hơi nghiêng sang một bên mỗi khi bước tới. Một con khác chỉ còn một bên râu, mỗi lần chạm trán đồng loại phải xoay đầu theo một góc khác thường để bắt được tín hiệu. Có con di chuyển rất chậm, chậm đến mức những kiến thợ trẻ hơn phải điều chỉnh guồng chân để không va phải nó. Không con nào trong số đó được nghỉ, cũng không được nhường phần việc nhẹ hơn. Dòng chảy của tổ không dừng lại vì một vài cá thể đã không còn nguyên vẹn. Nó chỉ lặng lẽ uốn quanh chúng, như nước uốn quanh một hòn đá giữa lòng suối, không phải vì thương xót, mà vì đó là cách duy nhất để dòng chảy vẫn tiếp tục. Aru dừng mắt lại lâu hơn một nhịp trên những cơ thể ấy. Rồi một khoảng lặng đến với chính nó. Đó là một khoảng thời gian nó gần như bất động, cuộn tròn trong một lớp vỏ mới hình thành quanh mình, không còn cảm nhận được nhiều ngoài hơi ấm đều đặn và những rung động rất khẽ truyền qua nền đất. Khi lớp vỏ ấy tách ra, thế giới đến với nó theo một cách hoàn toàn khác. Lần đầu tiên, có ánh sáng, dù chỉ là ranh giới mờ nhạt giữa những mảng tối và những mảng ít tối hơn. Có những hình khối chuyển động chứ không chỉ còn là tín hiệu qua tiếp xúc. Đôi chân mới run lên khi chạm nền đất lần đầu, còn vụng về, còn học cách giữ trọng lượng cơ thể. Đôi cánh, gấp gọn sau lưng, chưa được dùng đến. Nó đã trở thành một cá thể trưởng thành. Một chú kiến đực. Ít lâu sau, Aru được dẫn đi cùng một nhóm nhỏ, lần đầu tiên rời khỏi buồng ấp để đến gần khu vực buồng nấm. Ở đó, độ ẩm được giữ ổn định hơn bất cứ nơi nào khác trong tổ. Những khối nấm trắng xốp mọc thành từng lớp, được kiến thợ chăm chút bằng những động tác tỉ mỉ. Chúng tỉa bớt phần hỏng, đắp thêm lá mới nghiền nhỏ, di chuyển từng mảng nấm như thể đang nâng niu một sinh vật sống khác. Có điều gì đó không khớp với phần còn lại của khung cảnh. Một mảng tường ở góc buồng mang màu đất khác hẳn, sẫm hơn, mới hơn, như thể vừa được đắp lại gần đây. Một lối hầm cũ đã bị bịt kín hoàn toàn, chỉ còn lại một đường viền mờ cho thấy nơi đó từng thông ra đâu đó. Vài vệt trên nền đất, dù đã được san phẳng, vẫn gợn lên khác thường dưới bàn chân Aru khi nó bước qua. Không ai nói gì về những dấu vết ấy. Không ai cần phải nói. Khi một nhóm kiến thợ khác đi ngang, hai con trong số chúng chạm râu vào nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, đủ để trao đổi một luồng pheromone rất mảnh, gần như tan biến ngay khi vừa xuất hiện. Nhưng đủ để Aru bắt được. Đó là mùi nó từng chạm phải khi còn là một ấu trùng non nớt nằm trong buồng ấp. Thứ mùi đứt quãng, lẫn trong bùn đất, trong hơi ẩm nặng nề, trong một điều gì đó giống như sự kiệt sức của một cơ thể đã dùng hết mọi thứ nó có. Lần này, mùi ấy không còn mơ hồ. Nó gắn liền với chính khoảnh khắc hiện tại, với mảng tường mới đắp, với lối hầm bị bịt kín, với những cá thể mang thương tích đang lặng lẽ làm việc quanh đó. Một mảnh ký ức đầu đời của Aru, vốn chỉ là một vệt mùi không tên, giờ đã có một nơi để neo vào. Ngày hôm sau, Aru đi ngang qua khu vực buồng nghỉ dành cho kiến thợ. Những khoảng trống nằm xen giữa các hàng cá thể đang nghỉ, đều đặn và im lặng như phần còn lại của căn buồng. Không có gì đánh dấu chúng, không mùi tưởng niệm, không một cử chỉ khác thường từ những cá thể đi ngang qua. Nhưng những khoảng trống ấy vẫn ở đó, không được lấp đầy, không được nhắc tới, cũng không bị lãng quên. Chúng đơn giản đã trở thành một phần của không gian, giống như một hòn đá không còn ai nhớ tên nhưng vẫn chắn ở đúng chỗ của nó giữa lòng suối. Mùi trên cơ thể kẻ trở về. Mảng tường mới đắp. Lối hầm bị bịt kín. Những khoảng trống không tên trong buồng nghỉ. Từng mảnh rời rạc ấy không ghép thành một câu chuyện trọn vẹn trong nhận thức của Aru, không hình dạng rõ ràng, không trình tự. Chúng chỉ khớp vào nhau đủ để nó cảm nhận được sức nặng của một điều gì đó rất lớn từng xảy ra ở nơi này, một điều khiến cả tổ phải trả giá bằng chính những cá thể của mình. Vài ngày sau, giữa dòng kiến lao động, Aru để ý đến một kiến thợ già di chuyển chậm rãi qua lối hầm chính. Một chân của nó đã mất từ lâu, để lại một nhịp bước hơi khập khiễng nhưng đều đặn, như thể cơ thể đã học được cách bù đắp cho phần đã mất. Khi một đoàn kiến non hơn, mang theo những mảnh lá lớn, tiến đến từ hướng ngược lại, kiến thợ già lập tức xê dịch sang một bên, nhường trọn lối đi, dù bản thân nó đang di chuyển chậm hơn và đáng lẽ có quyền ưu tiên hơn ai hết. Đoàn lá xanh lướt qua, không hề chững lại dù chỉ một nhịp. Aru dừng chân lâu hơn những cá thể khác thường dừng, nhìn theo bóng dáng khập khiễng ấy khuất dần vào một khúc quanh của đường hầm. Đêm xuống, mọi âm thanh trong các đường hầm dần lắng lại. Kiến y tá vẫn thức bên những lứa non mới. Vài kiến lính đứng yên nơi các nút giao, chỉ còn là những hình khối bất động chờ đợi. Aru nằm yên trong một góc khoang, và một lần nữa, mùi của những con kiến đã không trở về lại thoảng qua, rất khẽ, từ đâu đó trong luồng không khí luân chuyển chậm rãi của tổ. Lần này, nó không còn khiến cơ thể Aru khựng lại vì lạ lẫm như lần đầu tiên trong buồng ấp. Một điều gì đó khác thay thế cho sự lạ lẫm ấy, nặng hơn, tĩnh hơn, giống như cách mặt đất giữ lại sức nặng của một cơn mưa đã tạnh từ lâu. Aru tiếp tục nhìn về phía những lối hầm dẫn ra khỏi buồng ấp, nơi bóng tối đặc hơn tất cả những bóng tối khác trong tổ.
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ