Nhắm mắt lại là bóng tối. Mở mắt ra vẫn là thực tại câm lặng.
Đối với Lâm Tịch lúc này, khái niệm "đêm" và "ngày" chỉ còn được phân biệt bằng ánh sáng hắt qua khung cửa sổ. Không còn những giấc mơ vỗ về, bộ não cô giống như một cỗ máy phải chạy liên tục không nghỉ, ghi nhận mọi biến động của thế giới xung quanh bằng một sự lạnh đùng, chuẩn xác đến tàn nhẫn.
Sáng thứ Hai, phòng làm việc của Trần Dịch tại Viện Pháp y ngổn ngang những chồng báo cũ ố vàng và các cuộn vi phim (microfilm) được trích xuất từ Thư viện Lưu trữ Quốc gia.
Trần Dịch ngồi trước kính hiển vi soi tiêu bản và màn hình đọc vi phim. Quầng thâm dưới mắt anh sâu hơn, nhưng ánh mắt sau tròng kính lại sáng lên một sự sắc lạnh kỳ lạ.
"Bác sĩ Trần," Lâm Tịch đặt ly nước lọc xuống bàn — thứ duy nhất cô còn uống vì cô không còn cảm nhận được hương vị của bất kỳ loại thức uống nào khác. "Anh đang tìm gì trong các bài báo từ thế kỷ trước vậy?"
Trần Dịch không ngẩng đầu, chỉ nhúc nhích ngón tay ra hiệu cho cô lại gần.
"Tôi đang làm một phép so sánh," Trần Dịch cất giọng khàn khàn vì thức đêm. "Lâm Tịch, cô có nhớ cuộc gọi số 8 không? Cuộc gọi về cây cầu sắt sông Đáy bị đứt cáp ứng lực ngầm?"
Lâm Tịch gật đầu nhẹ: "Nhớ. Nhờ nó mà đoàn tàu K112 không lao xuống sông."
"Vậy cô nhìn vào tờ báo Sài Thành Nhật Báo xuất bản ngày này 60 năm trước đi." Trần Dịch đẩy màn hình vi phim về phía cô.
Lâm Tịch cúi đầu nhìn. Trên trang báo đen trắng nhòe mực của thập niên 1960, một dòng tít lớn đập vào mắt cô:
"THẢM HỌA CẦU SÔNG ĐÁY: ĐỨT CÁP ỨNG LỰC NGẦM, XUỒNG MÁY CHỞ HÀNG RƠI XUỐNG SÔNG LÚC 9 GIỜ 15 PHÚT SÁNG."
Lâm Tịch khựng lại. Đồng tử cô khẽ co rút.
"Đúng 9 giờ 15 phút sáng. Đúng vị trí cáp ứng lực ngầm nhịp giữa. Đúng phương tiện chịu tai nạn," Trần Dịch thì thầm, từng chữ thốt ra như gõ đinh vào gỗ. "Lúc đầu tôi nghĩ đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên của các công trình hạ tầng lão hóa. Nhưng tôi đã đối chiếu tiếp."
Anh rút ra một bản báo cáo khác từ năm 1940:
"Vụ nổ trạm biến áp phía Nam ở cuộc gọi số 15 của cô... Năm 1940, tại đúng tọa độ đó, một trạm phát điện thời Pháp thuộc cũng bị chập cháy do rò rỉ điện vào đúng 4 giờ 45 phút sáng."
"Và vụ rò rỉ khí gas chung cư Phố Tây..." Trần Dịch quay sang nhìn thẳng vào mắt Lâm Tịch, thanh âm rung lên một sự dằn xé kinh hoàng. "... Năm 1982, chính tại khu đất đó, một kho nén khí công nghiệp đã phát nổ vì tàn thuốc của viên bảo vệ ca đêm."
Sống lưng Lâm Tịch lạnh ngắt.
Một bức tranh khổng lồ, tàn nhẫn và kỳ quái bắt đầu hé mở.
Những "lời tiên tri" mà chiếc điện thoại vỏ nhựa màu xám truyền đến qua mỗi cuộc gọi... hoàn toàn không phải là những dự báo về tương lai chưa xảy ra!
Chúng là lịch sử đã từng xảy ra trong quá khứ.
"Thế giới này..." Lâm Tịch chậm rãi cất tiếng, giọng nói phẳng lặng nhưng chứa đựng một sự chấn động ngầm. "... đang lặp lại?"
"Hoặc đúng hơn là một vòng lặp thời gian có quy mô khủng khiếp," Trần Dịch siết chặt hai bàn tay, ánh mắt anh lóe lên sự tư duy sắc bén của một nhà khoa học. "Lịch sử đang tự tua lại chính nó. Những thảm họa, những cái chết, những vụ tai nạn... đều đã được lập trình sẵn trong dòng chảy thời gian. Chiếc điện thoại không phải là cỗ máy dự đoán tương lai. Nó là một thiết bị sửa lỗi."
Trần Dịch đứng phắt dậy, bước lại gần Lâm Tịch, giọng nói dồn dập:
"Nó gửi những thông tin của lịch sử cũ về cho cô, để cô dùng hành động của mình can thiệp vào, tạo ra một 'điểm lệch' nhỏ, cứu lấy những người vốn dĩ phải chết trong chu kỳ trước!"
Lâm Tịch nhìn người đàn ông trước mặt. Cú Twist thứ hai đã manh nha xuất hiện, bóc tách tấm màn bao phủ lên sự thật về chiếc điện thoại.
Sứ mệnh "Người Ghi Chép" không chỉ đơn thuần là cứu vài trăm mạng người ngẫu nhiên. Cô đang đứng ở đầu sóng ngọn gió, chống lại cả một dòng chảy lịch sử đang cố đè nát thế giới này theo một kịch bản cũ.
"Nhưng nếu vậy..." Lâm Tịch khẽ thì thầm, ngón tay vuốt nhẹ lên vết quấn băng gạc trên tay phải. "... cái giá mà tôi đang trả... là để trả cho ai?"
Trần Dịch lặng đi.
Đúng vậy. Nếu chiếc điện thoại là công cụ sửa lỗi thời gian, thì tại sao nó lại tước đoạt tư cách làm người của người sở hữu? Tại sao nó lại rút cạn vị giác, ký ức, cảm xúc, bản năng và giấc mơ của Lâm Tịch?
Thế giới được sửa lỗi để trở nên tốt đẹp hơn, nhưng năng lượng để vận hành sự sửa lỗi đó... lại được trích xuất trực tiếp từ chính linh hồn của cô.
Chiều hôm đó. 5 giờ 30 phút.
Trần Dịch đưa Lâm Tịch trở về căn hộ. Trên đường đi, mưa phùn lại bắt đầu rơi. Nhìn những hạt nước đọng trên kính xe, Lâm Tịch thẫn thờ giơ tay ra ngoài cửa sổ. Cô có thể nhìn thấy nước mưa chạm vào da thịt, nhưng không còn cảm nhận được cái lạnh, không còn ngửi thấy mùi đất ẩm, không còn nỗi sợ bị cảm lạnh.
Cô đang trở thành một bóng ma đi lại giữa thế gian tươi đẹp này.
Rừ... rừ... rừ...
Chiếc điện thoại xám xịt trong túi áo măng tô lại cất tiếng rung.
Ánh sáng xanh nhợt nhạt hiện lên cột mốc mới:
[035 / 100]
Lâm Tịch thản nhiên bấm nghe.
"Ghi lại."
"Nói đi."
"Bảy giờ mười phút sáng mai. Bệnh viện Đa khoa trung tâm. Tầng 5 khoa Nhi. Cầu thang thoát hiểm hỏa hoạn bị chèn gạch."
Tạch.
Cuộc gọi tắt dứt.
Lâm Tịch hạ tay xuống. Ngay khoảnh khắc ấy, một khoảng trống hoác tàn nhẫn lại giật phăng đi một mảnh ghép trong tâm trí cô.
Cô giật mình, vội vã rút cuốn sổ da màu nâu ra, lật tìm những trang chữ do Trần Dịch viết.
"Lâm Tịch, sao thế?" Trần Dịch vội vã tắp xe vào vệ đường, quay sang nhìn cô đầy lo lắng.
Lâm Tịch chỉ tay vào dòng chữ trên trang sổ thứ hai: Hạ Chu — Bạn thân nhất.
"Bác sĩ Trần..." Lâm Tịch ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt trong veo nhưng hoàn toàn trống rỗng. "Tôi nhớ anh từng nói cô gái tên Hạ Chu này là bạn thân của tôi. Nhưng..."
"Nhưng sao?" Trần Dịch nín thở.
"... tôi không còn nhớ nổi một kỷ niệm nào giữa tôi và cô ấy nữa," Lâm Tịch thì thầm, giọng nói phẳng lặng đến đau lòng. "Trước đây tôi chỉ quên cái tên của cô ấy, nhưng vẫn nhớ mặt, nhớ kỷ niệm... Còn bây giờ, sự tồn tại của người tên Hạ Chu... đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời tôi."
Trần Dịch đè nặng lồng ngực.
Sự gặm nhấm đã bước sang giai đoạn hai. Chiếc điện thoại không chỉ xóa bỏ những khái niệm bề nổi, nó bắt đầu đào sâu vào các mối quan hệ xã hội và sự gắn kết tình cảm của Lâm Tịch.
Trần Dịch vươn tay, ôm chặt lấy bờ vai nhỏ bé, lạnh ngắt của Lâm Tịch vào lòng. Anh tựa cằm lên tóc cô, thanh âm run lên một sự quyết liệt xé lòng:
"Không sao cả... Quên hết cũng được. Chỉ cần cô không quên tôi."
Lâm Tịch dựa đầu vào ngực Trần Dịch. Cô có thể nghe thấy nhịp tim đập dồn dập, nóng hổi của anh qua lớp áo sơ mi. Đột nhiên, cô ngước mắt lên nhìn gương mặt nghiêng sắc nét của vị bác sĩ pháp y.
"Nếu một ngày nào đó..." Lâm Tịch chậm rãi nói. "... tôi quên mất anh là ai. Anh sẽ làm gì?"
Trần Dịch mở cuốn sổ da màu nâu ra, rút chiếc bút máy đồng thau, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô, cùng cô đặt bút viết xuống trang sổ mới:
- Cuộc gọi thứ 035: Đã tiếp nhận sự cố Bệnh viện Nhi.
- Đã mất: Toàn bộ ký ức về người bạn thân Hạ Chu.
- Người giữ sổ & Mỏ neo ký ức: Trần Dịch.
Viết xong, Trần Dịch nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt kiên định như muốn khắc sâu bóng hình mình vào khoảng không sắp đóng băng trong bộ toàn não cô:
"Khi cô quên mất tôi... tôi sẽ lại xuất hiện trước mặt cô, cầm lấy tay cô, và nói với cô rằng: Tôi là Trần Dịch — người duy nhất trên thế giới này nguyện đi cùng cô đến cuộc gọi cuối cùng."