Thành phố chìm trong cơn mưa tầm tã, những ánh đèn neon nhòe nhoẹt phản chiếu trên mặt kính của tòa tháp Hưng Thịnh. Trên tầng 28, thời gian dường như ngưng đọng sau tiếng phá cửa kinh hoàng của cô thư ký lúc 01: 12 giờ sáng.
Lâm Dạ bước vào hiện trường, đôi mắt anh lướt nhanh qua căn phòng làm việc của Chủ tịch Trần Minh Quân. Một hiện trường hoàn hảo: Căn phòng khóa kín từ bên trong, chiếc chìa khóa vẫn nằm nguyên trên ổ, và nạn nhân – người đàn ông quyền lực nhất tập đoàn – đang ngồi bất động trên chiếc ghế da quyền lực. Một viên đạn, một khẩu súng dưới chân, và sự im lặng tuyệt đối.
Nguyễn Thành, người cộng sự to lớn với bản tính cộc cằn, đang kiểm tra những góc khuất, trong khi An Nhiên – cô gái với trí nhớ hình ảnh đáng kinh ngạc – đang tỉ mỉ ghi chép từng chi tiết nhỏ nhất.
"Tự sát sao?" Nguyễn Thành càu nhàu, giọng vang lên đầy vẻ nghi ngại. "Phòng khóa kín, camera không thấy ai bước vào. Một vụ tự sát điển hình của những kẻ đứng trên đỉnh cao rồi rơi xuống vực thẳm."
Lâm Dạ không trả lời. Anh tiến lại gần bàn làm việc của nạn nhân. Dưới ánh đèn chùm, anh nhìn thấy ly cà phê đã nguội ngắt đặt trên bàn phụ bên ngoài phòng nghỉ, rồi quay sang nhìn chiếc máy điều hòa đang chạy đều đặn ở mức 22°C. Anh đưa tay lên, không phải để kiểm tra xác chết, mà để cảm nhận luồng khí lạnh trong phòng.
"Người tự sát thường không chỉnh điều hòa lạnh đến mức này khi thời tiết bên ngoài đang là một đêm mưa rét," Lâm Dạ lẩm bẩm.
An Nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt cô sáng rực: "Lâm Dạ, anh nhìn này. Nạn nhân là người không bao giờ tin tưởng email, mọi bí mật đều ghi tay. Nhưng trên bàn làm việc của ông ta.. Không hề có cuốn sổ nhật ký nào cả. Chỉ có một khoảng trống sạch sẽ đến kỳ lạ."
Lâm Dạ cúi người xuống, ánh mắt anh dừng lại ở một vật nhỏ xíu, lấp lánh phản chiếu ánh sáng dưới gầm tủ – một thứ gì đó đã rơi ra trong lúc hung thủ vội vã dàn dựng hiện trường.
"Người nghe sẽ luôn hỏi: Hung thủ đã thoát khỏi căn phòng kín này bằng cách nào?" Lâm Dạ đứng thẳng dậy, đôi mắt anh lóe lên vẻ sắc bén của một kẻ săn mồi. "Nhưng đó là cái bẫy. Câu hỏi thực sự phải là: Hung thủ đã rời khỏi phòng vào lúc nào, và tại sao hắn lại để lại một 'lỗ hổng' ở mốc thời gian 11 giây trên camera?"
Đêm mưa trên tầng 28 vẫn tiếp tục, nhưng với Lâm Dạ, mảnh ghép đầu tiên của bức tranh đã bắt đầu lộ diện. Anh biết, trong căn phòng khóa kín này, hiện trường không phải là một minh chứng, mà là một vở kịch được dàn dựng bởi kẻ thủ ác đang đứng trong bóng tối.