Lâm Dương ngồi bệt dưới một chiếc xe chở hàng, hai tay cậu lướt trên bảng điều khiển như một nghệ sĩ dương cầm đang chơi một bản nhạc tang thương. Mồ hôi nhỏ xuống màn hình, làm mờ đi những dòng mã đang chạy dọc.
"Chị! Hạ!" giọng cậu vang lên qua bộ đàm, khản đặc và gấp gáp. "Hệ thống an ninh của tòa tháp đang tự tái cấu trúc. Nó không còn dùng tường lửa điện tử nữa, nó đang chuyển sang 'thần kinh cơ'. Nó đang dùng chính các sợi cơ người để đóng lại các khe hở thông gió!"
Ở cổng Tây, Lâm Hạ nép người sau một đống đổ nát, tiếng súng từ quân lính của Hùng 'Sói' rít lên trên đầu cô. Cô liếc nhìn tòa tháp. Những cánh quạt thép mà cha cô làm kẹt giờ đây đang bị những khối thịt đỏ tươi, nhầy nhụa từ bên trong tòa tháp đùn ra, lấp đầy các khoảng trống. Tòa tháp đang tự chữa lành bằng cách nuốt chửng mọi thứ.
"Dương, em cần làm gì?" Hạ gào lên, một tay bắn trả bằng nỏ để ép lính gác lùi lại.
"Em cần cho nó một cơn sốc!" Dương hét lại. "Toàn bộ hệ thống thần kinh của cái tòa tháp này nối liền với lò phản ứng sinh học ở tầng hầm. Nếu em làm quá tải lò phản ứng đó, nó sẽ tạo ra một xung điện quét qua toàn bộ cấu trúc. Nhưng... tòa tháp sẽ sụp đổ, và cha cùng Tín... họ sẽ bị chôn vùi trong đó!"
Sự im lặng bao trùm lấy Hạ trong tích tắc. Một lựa chọn tàn nhẫn. Một bên là an nguy của gia đình, một bên là kết thúc sự tồn tại của cái "nhà máy" kinh hoàng này.
"Làm đi!" tiếng ông Kiến Quốc vang lên qua bộ đàm, lạnh lùng và cương quyết. "Dương, đừng do dự. Cha ở ngay bên cạnh khu vực lò phản ứng. Cha và Tín sẽ tìm cách thoát ra ở tầng 2. Làm đi!"
"Cha..." Dương run rẩy.
"Đó là lệnh! Phá hủy nó!"
Dương nhắm mắt, ngón tay cậu ấn mạnh vào phím Enter trên bảng điều khiển.