Dưới cái nắng gắt gỏng phản chiếu từ vách đá vôi, thung lũng trông như một cái chảo lửa. Từ vị trí quan sát trên cao, "Cỗ máy huyết nhục" của Hùng 'Sói' trông càng lúc càng đáng sợ. Những sợi dây chằng thịt, giống như những con trăn lớn, co bóp một cách nhịp nhàng. Mỗi lần chúng co thắt, một luồng điện xanh lét lại chạy dọc theo các ống nhựa dẫn đến tòa tháp bảo vệ phía sau.
Đó không phải là một quy trình kỹ thuật. Đó là sự hành hạ kéo dài vô tận.
Lâm Hạ trải tấm bản đồ của Thành ra nền đá vôi trắng mịn. Những vết mực đỏ mà Thành đã gạch chéo trước đây giờ đã trở nên vô nghĩa. Cô dùng một mẩu than, vẽ đè lên những đường nét mới, mô phỏng lại những gì cô vừa nhìn thấy qua ống nhòm.
"Tòa tháp không có lối vào chính," Hạ nói, giọng cô bình tĩnh, gãy gọn như đang giảng bài cho học sinh. Cô chỉ tay vào sơ đồ. "Hùng 'Sói' ở trên đỉnh, nơi hắn kết nối trực tiếp với 'hạt giống'. Nhưng tòa tháp này được xây dựng bằng thép gia cố, không thể dùng nỏ hay súng thông thường để phá."
"Vậy làm sao để lên?" Lôi Hạo hỏi. Cậu đang cố gắng điều khiển những tia điện lách tách trên đầu ngón tay, ép chúng xoáy vào nhau thành một điểm sáng nhỏ. Cậu đã học được sự tập trung đó từ ông Kiến Quốc.
"Thông gió," Tín đáp, hắn không nhìn vào bản đồ mà nhìn về phía những cánh quạt khổng lồ đang xoay chậm rãi trên thân tòa tháp. "Hệ thống thông gió của tháp bảo vệ là hệ thống cưỡng bức. Hùng 'Sói' cần oxy tươi để duy trì... 'thứ đó'. Nếu chúng ta làm kẹt cánh quạt, áp suất bên trong sẽ thay đổi. Đó là lúc cửa thoát hiểm khẩn cấp tự động mở."
"Kẹt cánh quạt?" Lâm Dương nhướng mày, tay cậu mân mê chiếc drone cải tiến. "Cánh quạt đó làm bằng thép tôi cứng. Cần một lực cực mạnh hoặc một tác động vật lý lớn mới khiến nó ngừng quay."
"Không cần phá hỏng nó," Kiến Quốc lên tiếng, giọng trầm tĩnh. "Chỉ cần làm mất cân bằng động. Nếu chúng ta nhét vào đó một vật cứng, trọng tâm sẽ lệch, vòng tua sẽ giảm dần rồi kẹt cứng. Tôi sẽ làm việc đó."
"Không, cha," Hạ ngăn lại. "Cha không thể trèo lên đó. Nó quá lộ liễu."
"Vậy để tôi," Lôi Hạo đứng dậy. "Tôi có thể phóng điện để làm tan chảy một phần thép, tạo ra điểm bám."
"Cậu sẽ cạn kiệt năng lượng trước khi tới được đó," Hạ lắc đầu. "Nghe đây. Chúng ta không làm việc riêng lẻ. Dương, cậu cần một tín hiệu từ chiếc drone để xác định chính xác vị trí trục xoay. Tín, anh biết rõ cấu trúc tòa tháp nhất, anh sẽ dẫn đường cho cha. Tôi và Hạo sẽ tạo sự phân tâm ở cổng phía Tây."
Họ im lặng. Một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy vách đá. Từng người một, họ kiểm tra lại thiết bị. Những băng đạn, những mũi tên, những lọ hóa chất tự chế. Mỗi món đồ đều được đặt vào đúng vị trí của nó. Đây không phải là một trò chơi. Họ không có quyền làm lại. Nếu kế hoạch này thất bại, "Cỗ máy huyết nhục" sẽ nở rộ, và không còn một nơi nào an toàn cho gia đình Lâm nữa.