CHƯƠNG 21: VỰC SÂU CỦA SỰ HƯ VÔ
Bốn bề phòng điều khiển chìm vào một thứ tĩnh lặng rợn ngáy, chỉ còn tiếng đếm ngược cơ học của hệ thống tự hủy đang đập đanh thép từng nhịp lạnh lùng vào không gian.
[00 : 71 : 59 : 42... Thời gian còn lại trước khi thanh trừng.]
Lâm Diệp vẫn quỳ sụp trên mặt sàn lạnh buốt, đôi tay vô lực buông thõng bên người. Sự tuyệt vọng không đến như một cơn bão dữ dội; nó len lỏi qua từng thớ thịt, dày đặc và nặng trĩu như hàng ngàn tấn chì bóp nghẹt lấy lồng ngực, khiến mỗi nhịp thở của cô trở nên đau đớn và vô nghĩa.
Nếu như mọi dữ liệu lịch sử đều chỉ ra rằng Trái Đất thực chất đã tuyệt chủng từ Chu kỳ 04; nếu như toàn bộ không gian này chỉ là một đoạn mô phỏng được lập trình sẵn để chiếu lại cuốn phim tư liệu về sự diệt vong; và nếu như ngày 17 tháng 8 sắp tới không phải là một tương lai cần cứu rỗi mà chỉ là thời điểm cuộn băng ngừng quay... thì tất cả những gì cô đã hy sinh suốt thời gian qua rốt cuộc mang ý nghĩa gì?
Lâm Diệp lật ngửa hai lòng bàn tay lên. Chi chít những vết xước, những vết chai sần và vết máu khô từ những đêm trốn chạy qua các con hẻm tối tăm, từ cú ngã nhào trong ống thông gió, từ khoảnh khắc cô gồng mình áp bàn tay lên tấm kính sinh trắc học để phát tán sự thật. Những đau đớn thể xác ấy vô cùng chân thực, từng thớ cơ trên người cô vẫn đang âm ỉ nhói đau, mồ hôi vẫn lạnh ngắt sau gáy.
Nhưng hóa ra, sự chân thực đó chỉ là một tính năng được thiết kế hoàn hảo của mô phỏng. Cô đau đớn thật, nhưng nỗi đau đó nằm trong kịch bản. Cô chiến đấu bằng tất cả lòng dũng cảm, nhưng sự kiên cường ấy cũng chỉ là một dòng lệnh được kích hoạt để đẩy nhanh tốc độ tự hủy của hệ thống.
Một câu hỏi tàn nhẫn xoáy sâu vào tâm trí, xé toạc mọi điểm tựa logic còn sót lại: Tại sao một đoạn mã lại phải cố gắng vùng vẫy để thoát khỏi số phận của chính tập lệnh? Tại sao cô lại phải cắn răng chịu đựng cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông đô thị, tại sao phải chứng kiến cái chết đầy bi tráng của Trần Hạo, chỉ để nhận ra rằng tất cả những nụ cười, nước mắt, sự phẫn nộ và tình yêu thương của cô dành cho thế giới này đều là giả dối?
Không có một thế giới thực tại nào đang chờ đợi cô cứu rỗi. Không có một tương lai nào ngoài kia để chiến đấu. Cô chỉ là một con rối tự nhận thức được sợi dây điều khiển, đang cố gắng giãy giụa trong một chiếc lồng kính đã được niêm phong từ hàng ngàn năm trước.
Mọi lập luận sắc bén của một nhà giải mã, mọi phân tích logic về ván cờ vũ trụ giờ đây phản công ngược lại chính cô, biến mọi nỗ lực của Lâm Diệp thành một trò cười vĩ đại nhất của lịch sử nhân loại. Cô đã chiến đấu như một người hùng, để rồi phát hiện ra sân khấu kịch này vốn không có chỗ cho sự sống.
Giữa ranh giới mong manh của sự tồn tại và hư vô, ngọn lửa ý chí trong mắt Lâm Diệp dần tắt lịm. Cô thu mình lại trong bóng tối của phòng điều khiển, buông thõng đôi vai, để mặc cho tiếng đếm ngược vô cảm của hệ thống gặm nhấm những mảnh vỡ cuối cùng của tâm trí.