Từng có một người, yêu tôi như sinh mệnh

Completed
5
Your Rating
Author
Lượt đọc
0.9K

Đọc truyện Từng có một người, yêu tôi như sinh mệnh full cập nhật nhanh nhất tại yeutruyen.vn.

Review Từng có một người, yêu tôi như sinh mệnh mới nhất và hay nhất 

Truyện Từng Có Một Người, Yêu Tôi Như Sinh Mệnh Của tác giả Thư Nghi.

ột nhiên có tiếng nói vang lên bên tai tôi: “Mùa đông sắp trôi qua rồi, cô chưa gặp mùa xuân của Odessa phải không?”

Tôi buông thõng tay, hóa ra là Andre, anh đưa cho tôi một cốc cà phê.

Uống một ngụm cà phê nóng bỏng, linh hồn tôi dần trở về chốn cũ. Tôi hỏi Andre: “Sao anh biết tôi ở đây?”

“Tôi vừa gặp cô bạn cùng phòng xinh đẹp của cô”. Andre nháy nháy mắt.

Bình thường Andre rất hiếm khi mặc thường phục, hôm nay anh diện một áo len màu đen cao cổ và quần jeans. Bộ quần áo trông rất giản dị, vạch bên trong ra xem có lẽ gắn mác Made in China, thế nhưng Andre vẫn nổi bật và dễ chịu.

Dưới ánh nắng mặt trời, đồng tử màu xanh lam của anh dường như trong suốt, có thể nhìn thấy đáy mắt.

Andre ngồi xuống bên cạnh tôi. Cả hai chúng tôi đều không lên tiếng, chỉ im lặng dõi theo dòng người qua lại.

Trên quảng trường có người kéo đàn phong cầm, toàn những ca khúc quen thuộc từ thập niên sáu bảy mươi như “Buổi tối ngoại ô Moskva”, “Katyusha”, “Hoa mâm xôi nở”… Ông ta chơi hết bài này đến bài khác nên những người xung quanh dần dần tụ tập lại, thậm chí có người dắt tay nhau nhảy theo điệu nhạc.

“Andre”. Cuối cùng tôi là người phá vỡ không khí trầm mặc: “Anh hết bận rồi à?”

“Đúng vậy, nhưng thu hoạch không lớn lắm”. Anh nhìn tôi: “Anh ta tạm thời được an toàn”.

Andre không nhắc đến tên, nhưng tôi biết anh đang ám chỉ người nào. Anh đặc biệt báo tin này cho tôi là vì muốn tôi yên lòng. Nhưng anh không biết tôi mới bị người đó làm tổn thương đầy mình.

Tôi muốn nở nụ cười, nhưng hai khóe miệng cứng đờ giống như bị hóa đá.

Andre kéo tay tôi: “Đứng dậy đi, chúng ta cũng nhảy một điệu”.

Tôi đẩy tay anh: “Andre, tôi muốn nói với anh, tôi xin lỗi, chúng ta chỉ có thể là bạn”.

Tôi không muốn tạo cho Andre một tia hy vọng giả dối, khiến anh để lỡ thời thanh xuân tươi đẹp, đây là một việc làm vô đạo đức.

“Bạn thì bạn”. Andre kéo tay tôi: “Chỉ cần cô không né tránh tôi”.

“Andre…”Tôi cảm thấy vô cùng bất an, tôi nợ anh nhiều như vậy, sau này tôi sẽ lấy gì để đền đáp anh?

“Đây là chuyện của tôi, cô không yêu tôi, nhưng cô không thể ngăn cản tôi yêu cô. Mai, tôi muốn nói cho cô biết, cô rất tốt đẹp, bất cứ người đàn ông nào cũng bị cô hut hút, cô đừng phủ nhận bản thân”.

Mắt tôi đỏ lên: “Andre, anh ngốc thật đấy!”

Anh nhìn tôi mỉm cười, nụ cười dịu dàng như ánh nắng giữa mùa đông, sưởi ấm trái tim băng giá của tôi.

Kể từ ngày hôm đó tâm trạng tồi tệ của tôi bắt đầu dần hồi phục, nhưng tôi không thể ngờ, người phụ nữ đó lại đến tìm tôi.

Chị ta dắt theo đứa trẻ, tôi vừa nhìn liền nhận ra chị ta ngay. Dù sao những người phụ nữ xinh đẹp như chị ta cũng rất hiếm gặp.

“Tên tôi là Valeria”. Không ngờ chị ta nói tiếng Trung rất lưu loát, “Ngày hôm đó cô đã hiểu nhầm, tôi muốn nói chuyện với cô”.

“Tôi và chị chẳng có gì để nói”. Tôi không muốn để chị ta vào nhà. Ít nhất chị ta cũng cao một mét bảy lăm, hơn tôi nửa cái đầu, nếu động thủ tôi không chắc có lợi thế.

Hãy like Page Truyện+ để cập nhật truyện hot nhất

xem thêm
0 comments
Bookmark This