Thiên địa đang sụp đổ.
Thanh thiên vốn xanh thẳm nay đã bị xé thành vô số khe nứt khổng lồ, từng mảng không gian vỡ vụn như lưu ly, phía sau những khe nứt ấy là hư vô vô tận cùng những dòng loạn lưu cuồng bạo đang cuốn phăng tất cả. Mây đen chẳng còn, nhật nguyệt cũng đã mất dạng, toàn bộ phương thiên địa chìm trong một thứ ánh sáng hỗn loạn do thần quang, ma diễm và yêu lực đan xen mà thành. Từng đạo thần thông xuyên qua trời cao, từng tiếng đại đạo oanh minh vang vọng không dứt, khiến núi sông vạn dặm run rẩy.
Ầm!
Một đạo thần quang từ tận cùng chân trời giáng xuống, tựa thiên phạt giáng thế. Đại địa rung chuyển dữ dội, hàng vạn dặm sơn hà đồng thời sụp đổ, những ngọn cổ sơn từng tồn tại qua vô tận tuế nguyệt trong khoảnh khắc hóa thành bụi mù, biển mây bị một kích đánh tan, chỉ còn hư không hỗn loạn bao phủ khắp bốn phương. Giữa tầng tầng mây trời đã vỡ nát, vô số thân ảnh khoác thần giáp từ trong hư không bước ra. Thần quang bao phủ thân thể bọn họ, thần uy cuồn cuộn như thiên uy, mỗi một bước rơi xuống đều khiến hư không nổi lên từng tầng gợn sóng. Thần tộc đã giáng lâm.
Phía đối diện, ma vụ cuồn cuộn như thủy triều từ Cửu U tràn lên. Từng đạo ma ảnh từ trong bóng tối vô tận chậm rãi bước ra, ma khí che phủ cả một phương thiên địa, khiến thần quang rực rỡ cũng trở nên ảm đạm. Những đôi mắt đỏ sẫm xuyên qua màn ma vụ, lạnh lẽo nhìn xuống đại địa. Rồi từ phương xa, một tiếng yêu thú gầm vang lên, chấn động đến mức những tầng mây còn sót lại cũng tan thành hư vô.
"Rống——!"
Vô số yêu thú phá không mà đến. Có Cự Hổ thân cao như núi, mỗi bước giẫm xuống đều khiến đại địa nứt ra; có Cự Điểu giương đôi cánh che khuất trời cao; cũng có những đại yêu đã hóa thành hình người, tay cầm cổ binh, yêu khí ngập trời, trực tiếp tiến vào chiến trường. Thần tộc, Ma tộc, Yêu tộc, ba đại tộc cùng xuất hiện, nhưng mục tiêu của bọn họ từ đầu đến cuối chỉ có một.
Long tộc.
"Giết!"
Một tiếng quát lạnh vang lên giữa thiên khung. Trong khoảnh khắc ấy, thần quang, ma khí cùng yêu lực đồng thời bùng nổ, tựa ba dòng hồng lưu cuốn về một phương. Ầm! Ầm! Ầm! Thiên địa lập tức biến thành một vùng hỗn loạn. Nhưng giữa vô tận thần quang và ma diễm, một tiếng long ngâm đột nhiên vang lên, cổ lão mà hùng hồn, tựa như xuyên qua vạn cổ mà đến.
"Rống——!"
Một đầu Thanh Long khổng lồ phá không mà ra. Thân thể nó dài vạn trượng, long lân xanh biếc tựa thanh thiên cổ ngọc, mỗi một lần long trảo lay động đều khiến hư không rung chuyển. Sau lưng nó là hàng trăm Long tộc cường giả, Kim Long, Thanh Long, Hắc Long, Bạch Long, vô số thân ảnh mang theo long uy ngập trời, đứng giữa chiến trường hỗn loạn mà không một ai lùi bước. Bọn họ biết hôm nay có lẽ sẽ là ngày cuối cùng của Long tộc, nhưng không một người nào lựa chọn chạy trốn.
"Long tộc!"
Một vị Thần tộc cường giả đứng giữa thiên khung, thần giáp sáng rực, lạnh lùng nhìn xuống.
"Ngày hôm nay chính là ngày diệt tộc của các ngươi!"
Một vị Long tộc trưởng lão ngửa đầu cười lớn, tiếng cười vang vọng giữa trời đất, trong đó chẳng có chút sợ hãi nào, chỉ có sự ngạo nghễ đã khắc sâu vào huyết mạch Long tộc.
"Diệt tộc?"
"Chỉ bằng các ngươi?"
Dứt lời, thân ảnh lão hóa thành một đạo long ảnh lao thẳng lên thiên khung. Long trảo xé trời, một vị Thần tộc cường giả lập tức bị đánh lui, thần huyết vẩy xuống hư không. Nhưng chỉ trong chớp mắt, vô số thần quang đã đồng thời phủ xuống. Vị Long tộc trưởng lão không lui, long ngâm chấn động trời cao, trực tiếp nghênh đón đại quân Thần tộc.
Ầm——!
Một tiếng nổ kinh thiên vang lên, một góc thiên địa bị xé toạc. Nhưng đó chẳng qua chỉ là một nơi nhỏ bé giữa chiến trường vô tận. Khắp bốn phương tám hướng, Long tộc đều đang liều mạng chống cự. Một đầu Kim Long dùng thân thể khổng lồ chắn trước hàng chục Long tộc hậu bối, long lân liên tục chấn động dưới những đạo thần quang. Một vị Long tộc nữ tử ôm lấy một đứa trẻ, vừa chống đỡ yêu lực vừa không ngừng lùi về phía sau. Một vị Long tộc chiến tướng cầm Long thương, thân nhuốm máu, quay đầu gầm lên:
"Đưa những đứa trẻ đi!"
"Chúng không được chết ở đây!"
"Rõ!"
Những Long tộc còn trẻ được các trưởng bối bảo vệ ở giữa chiến trận. Trong số đó có một đứa trẻ chỉ mới vài tuổi. Hắn mặc một bộ trường bào đơn giản, khuôn mặt còn mang nét non nớt, đôi mắt đen trong veo nhìn về phía chiến trường. Tên hắn là Cố Huyền Thương. Hắn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, không hiểu vì sao thiên địa vốn yên bình nay lại trở nên đáng sợ đến vậy, không hiểu vì sao những trưởng bối ngày thường luôn uy nghiêm lại liên tục nhìn hắn bằng ánh mắt phức tạp, càng không hiểu vì sao phụ thân hắn vẫn chưa xuất hiện. Hắn chỉ biết nơi này rất đáng sợ, đáng sợ đến mức ngay cả những người mà hắn vẫn cho rằng không gì có thể đánh bại cũng đang lần lượt ngã xuống.
Ầm!
Một đạo thần quang xuyên ngang chiến trường. Một vị Long tộc cường giả lập tức bước lên, long trảo nâng trời, miễn cưỡng ngăn cản một kích. Thân ảnh khổng lồ bị đánh lui hàng trăm trượng, máu rơi xuống như mưa. Cố Huyền Thương giật mình, vừa muốn tiến lên đã cảm thấy một bàn tay già nua đặt lên vai mình.
"Đừng nhìn."
Một lão giả Long tộc xuất hiện phía sau hắn. Mái tóc bạc tung bay trong cuồng phong, trên trán là hai chiếc Long giác cổ xưa, trường bào đã nhuốm máu nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp. Lão chính là Đại trưởng lão Long tộc, Cổ Thương. Cổ Thương cúi xuống nhìn Cố Huyền Thương, đôi mắt vốn luôn uy nghiêm lúc này lại ẩn chứa một tia bi thương mà lão cố gắng che giấu.
"Tiểu chủ."
Cố Huyền Thương ngẩng đầu.
"Trưởng lão, chúng ta đang đánh nhau với ai?"
Cổ Thương im lặng hồi lâu, rồi mới đáp:
"Rất nhiều người."
"Vì sao?"
Cổ Thương siết chặt bàn tay.
"Không biết."
Lão nói dối. Cố Huyền Thương còn quá nhỏ, có những chuyện hắn chưa cần biết, cũng có những chuyện mà có lẽ cả đời này hắn cũng không nên biết. Phía trước, tiếng oanh minh lại vang lên. Một vị Long tộc cường giả rơi xuống giữa chiến trường, thân ảnh khổng lồ hóa thành hình người, rồi hoàn toàn biến mất giữa thần quang ngập trời.
Cổ Thương lập tức kéo Cố Huyền Thương lùi lại.
"Chúng ta phải đi."
"Đi đâu?"
"Rời khỏi nơi này."
Cố Huyền Thương nhìn về phía những Long tộc đang chiến đấu.
"Nhưng những người khác thì sao?"
Cổ Thương không trả lời. Lão chỉ nhìn về phía chiến trường. Nơi đó, Long tộc đang dùng máu và sinh mệnh đổi lấy từng hơi thở cuối cùng. Lão hiểu rõ hơn bất kỳ ai rằng trận chiến này vốn không phải một cuộc tranh phong bình thường. Đây là một cuộc săn diệt đã được chuẩn bị từ lâu, mà mục tiêu duy nhất chính là Long tộc. Có lẽ hôm nay, nơi này sẽ không còn ai có thể rời đi.
Đúng lúc ấy—
Ầm!
Một tiếng nổ khủng khiếp vang lên từ sâu trong chiến trường. Thiên địa đột nhiên im lặng trong chốc lát. Thần quang ngừng lại, ma khí chấn động, ngay cả đại quân Yêu tộc cũng đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên thiên khung. Giữa tầng tầng hư không vỡ nát, một bóng người chậm rãi bước ra. Áo trắng, tóc dài, thân ảnh đứng giữa hư không, quanh thân không có thần quang vạn trượng, cũng chẳng có ma uy ngập trời, nhưng khoảnh khắc hắn xuất hiện, toàn bộ chiến trường như bị một bàn tay vô hình đè xuống. Thần tộc im lặng, Ma tộc im lặng, Yêu tộc cũng im lặng.
Một người có thể khiến ba đại tộc đồng thời im tiếng.
Chỉ có một.
Long Đế.
Cố Huyền Thương lần đầu tiên nhìn thấy phụ thân mình. Hắn từng nghe vô số trưởng bối nhắc đến cái tên ấy, biết đó là người đứng đầu Long tộc, là tồn tại mạnh nhất Long tộc đương thời, là người mà trong lòng tất cả hậu bối Long tộc đều kính ngưỡng. Nhưng chưa từng có lần nào hắn thật sự nhìn thấy phụ thân. Hôm nay, giữa chiến trường sắp hóa thành tử địa này, hắn cuối cùng cũng nhìn thấy.
Long Đế chậm rãi đưa mắt nhìn xuống.
Ánh mắt hắn lướt qua từng vùng đất đã hóa thành phế tích, qua từng vị Long tộc đang liều mạng chiến đấu, qua những trưởng bối đang bảo vệ hậu bối. Cuối cùng, ánh mắt ấy dừng lại nơi Cố Huyền Thương.
Khoảng cách giữa hai người rất xa.
Xa đến mức mắt thường không thể nhìn rõ dung mạo.
Nhưng chẳng hiểu vì sao, Cố Huyền Thương vẫn cảm nhận được ánh mắt ấy.
Đó là ánh mắt của phụ thân.
"Phụ thân..."
Hắn vô thức bước lên một bước.
Cổ Thương lập tức giữ chặt hắn.
"Không được!"
"Nhưng..."
"Tiểu chủ."
Giọng Cổ Thương khàn đi.
"Ngài phải sống."
Cố Huyền Thương ngẩn người. Hắn chưa từng nghe vị Đại trưởng lão luôn uy nghiêm ấy nói một câu bằng giọng như vậy.
Trên thiên khung, ba thân ảnh chậm rãi hiện ra. Một người đứng giữa thần quang, thần uy bao phủ Cửu Thiên; một người đứng trong ma vụ vô tận, ma khí tựa vực sâu; một người đứng trên lưng một Cự Thú cổ xưa, yêu uy trấn áp bát phương. Ba người, ba khí tức, nhưng mỗi một đạo đều mạnh đến mức khiến thiên địa run rẩy.
Thái Sơ Thần Đế.
Vô Dạ Ma Tổ.
Vạn Yêu Cổ Hoàng.
Ba vị chí cao của Thần, Ma, Yêu cùng xuất hiện trước mặt Long Đế. Không ai lên tiếng. Long Đế cũng không nói gì. Một khoảng lặng đáng sợ bao phủ toàn bộ chiến trường. Vô số sinh linh nhìn lên thiên khung, trong lòng đều hiểu rằng trận chiến này đã đi đến hồi kết.
Cuối cùng, Vạn Yêu Cổ Hoàng khẽ mở miệng:
"Đã đến lúc kết thúc."
Thái Sơ Thần Đế không đáp.
Vô Dạ Ma Tổ chỉ cười nhạt.
Long Đế nhìn ba người trước mặt, rồi lại nhìn về phía hàng vạn Long tộc phía dưới. Ánh mắt hắn dừng lại rất lâu, như muốn đem từng gương mặt ghi sâu vào tận đáy linh hồn. Không ai biết trong lòng hắn lúc ấy đang nghĩ gì. Có lẽ là tiếc nuối, có lẽ là phẫn nộ, cũng có lẽ chỉ là một chút bất lực trước dòng chảy vận mệnh.
Một lát sau, Long Đế khẽ thở dài.
"Long tộc..."
Thanh âm rất nhẹ.
Nhưng lại truyền đến từng góc chiến trường.
Cố Huyền Thương ngẩng đầu.
Long Đế nhìn về phía hắn lần cuối.
Trong đôi mắt ấy dường như có vô số điều muốn nói, nhưng cuối cùng tất cả chỉ hóa thành một câu.
"Long tộc... hôm nay chỉ sợ thật sự phải diệt."
Ầm——!
Ba đạo lực lượng đồng thời bùng nổ.
Thần quang chiếu rọi Cửu Thiên, ma diễm thiêu đốt đại địa, yêu uy cuồn cuộn trấn áp thập phương. Thiên địa mất đi ánh sáng, hư không vỡ nát từng tầng, pháp tắc hỗn loạn, cả vùng sơn hà như rơi vào tận thế.
"Cổ Thương!"
Một tiếng Long tộc trưởng lão vang lên giữa biển lực lượng.
"Đưa tiểu chủ đi!"
"Không!"
Cố Huyền Thương lập tức vùng khỏi tay Cổ Thương.
"Ta không đi!"
Cổ Thương không nói thêm.
Lão trực tiếp ôm lấy hắn.
"Xin lỗi..."
Giọng nói già nua run lên.
Dưới chân hai người, một trận văn cổ xưa chậm rãi hiện ra. Từng đạo Long văn nối tiếp nhau, ánh sáng xanh nhạt lan rộng, khí tức cổ xưa đến mức tựa như đến từ một thời đại đã bị năm tháng chôn vùi.
Cố Huyền Thương nhìn chiến trường đang dần trở nên xa xôi.
Những Long tộc quen thuộc.
Những gương mặt hắn từng gặp.
Những người từng ôm hắn, từng dạy hắn tu luyện, từng gọi hắn là tiểu chủ.
Tất cả đều đang ở lại.
"Trưởng lão!"
"Đưa ta về!"
"Ta muốn về!"
Đây là lần đầu tiên Cố Huyền Thương khóc. Nước mắt tràn khỏi khóe mắt, hắn không ngừng giãy giụa trong vòng tay Cổ Thương, nhưng cánh tay già nua kia vẫn gắt gao ôm lấy hắn.
Cổ Thương nhìn hắn.
Đôi mắt lão đỏ lên.
"Tiểu chủ."
"Ngài phải nhớ."
"Long tộc có thể mất."
"Long tộc có thể bị xóa khỏi sử sách."
"Nhưng chỉ cần ngài còn sống..."
Lão dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Cố Huyền Thương.
"Long tộc vẫn chưa chết."
Ầm!
Trận văn bỗng nhiên bùng sáng.
Hư không dưới chân hai người bị xé mở.
Thân ảnh Cố Huyền Thương dần trở nên mờ nhạt. Hắn đưa tay về phía Cổ Thương, nhưng bàn tay nhỏ bé chỉ có thể nắm lấy một khoảng hư vô.
Khoảnh khắc cuối cùng trước khi trận pháp hoàn toàn khởi động, Cố Huyền Thương nhìn thấy một cảnh tượng mà cả đời hắn cũng không thể quên.
Trên thiên khung vô tận, Long Đế một mình đứng trước ba vị tồn tại chí cao.
Sau lưng hắn—
là toàn bộ Long tộc.
Phía trước hắn—
là Thần, Ma và Yêu.
Thiên địa bắt đầu sụp đổ.
Ánh sáng nuốt chửng tất cả.
Mà tiếng long ngâm cuối cùng lại vang vọng xuyên qua năm tháng.
"Rống——!"
Sau trận chiến ấy, Long tộc không còn nữa.
Một chủng tộc từng rong ruổi Cửu Thiên, từng lấy long thân trấn áp vạn tộc, từng khiến chư thiên phải cúi đầu kính sợ, cuối cùng chỉ còn lại những bộ Long cốt nằm giữa đại địa hoang tàn.
Nhưng không ai biết rằng, giữa khoảnh khắc thiên địa sụp đổ ấy, một đứa trẻ đã được đưa khỏi chiến trường.
Một đứa trẻ mang trong mình huyết mạch cuối cùng của Long Đế.
Tên hắn là Cố Huyền Thương.
Hắn không mang theo lời thề báo thù.
Cũng chưa từng hiểu được vì sao Long tộc phải chết.
Hắn chỉ biết rằng từ hôm nay, nơi từng gọi là nhà đã không còn nữa.
Và nhiều năm sau, khi cái tên Long tộc đã trở thành một truyền thuyết phủ bụi trong dòng sông vạn cổ, thiếu niên ấy sẽ bước ra từ bóng tối.
Hắn sẽ đi qua những đại vực mà Long tộc chưa từng đặt chân.
Sẽ nhìn thấy những thiên địa mà tổ tiên hắn chưa từng biết đến.
Sẽ tự mình tìm kiếm con đường thuộc về bản thân.
Cho đến một ngày—
Tên của hắn sẽ vang vọng khắp Vạn Cổ Chư Thiên.
Cố Huyền Thương.
Hậu duệ cuối cùng của Long tộc.
Người mang huyết mạch Long Đế.
Và cũng là người sẽ tự mình mở ra một con đường chưa từng tồn tại trong vạn cổ.